THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 22: Đống đổ nát

Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:46:57
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi thứ trong nhà thiêu rụi sập xuống, chỉ cái bếp lò trơ gan cùng tuế nguyệt vẫn sừng sững giữa đống tro tàn.

Lăng Thiên Thủy quan sát dấu vết cháy, : "Nhìn dấu vết lửa cháy, hẳn là kho củi bếp bắt lửa , lửa bốc lên bén xà nhà bên , cuối cùng thiêu rụi cả gian bếp."

Đầu bếp A Ngọc luống cuống : " mỗi ngày nấu xong bữa trưa, khi rời chúng đều dập lửa, ủ tro cẩn thận lắm mà..."

"Thường ngày khi các ngươi , ai mượn bếp ?"

"Có Thời lang quân ạ! Ngài là đầu bếp ngự thiện, tay nghề giỏi lắm, chúng thường xuyên học hỏi ngài các món ăn. Huyện chủ ăn uống kém, ngài cũng mượn bếp nấu đồ ăn cho Huyện chủ, hơn nữa các em ngài còn nhỏ, ngài cũng xuống bếp đồ ăn vặt cho bọn trẻ..." Nói đến đây, cổ họng cô nghẹn , đống đổ nát mặt, thốt nên lời.

Thiên Đăng lặng lẽ về phía bếp lò. Nếu lúc đó Thời Cảnh Ninh ở trong bếp mà kho củi phía bốc cháy, điều chứng tỏ chắc chắn đang bận rộn bếp lò nên để ý phía .

Lăng Thiên Thủy đương nhiên cũng nghĩ đến điều đó, lập tức sai dọn dẹp gạch ngói đất đá đổ nát bên cạnh bếp lò .

Bên lộ một t.h.i t.h.ể thiêu cháy đen thui, vì lửa thiêu gạch đá đè lên nên đừng đến nhận diện khuôn mặt, ngay cả bộ xương cháy đen cũng gãy mấy chỗ.

Mọi đờ đẫn t.h.i t.h.ể đó, ai lời nào.

Kim Đường nuốt nước bọt, khó khăn hỏi: "Huyện chủ, ... bảo thợ nhặt xương cốt nhé?"

Thiên Đăng giơ tay ngăn , cố hít sâu mấy mới thốt từng chữ: "Đến phủ họ Thôi, mời Thôi Thiếu khanh qua đây."

Đám cháy ở phủ Xương Hóa Vương kinh động đến các phường phía Bắc thành.

Thôi Phù Phong đang về nhà ăn Tết Đông chí, tin vương phủ cháy bèn tức tốc chạy tới. Vừa thấy t.h.i t.h.ể cháy đen trong bếp, bàng hoàng sửng sốt, lập tức sai gọi nha dịch Đại Lý Tự đến.

Lăng Thiên Thủy cũng lấy hòm đồ khám nghiệm t.ử thi đến, bày dụng cụ , tiên đo chiều dài thi thể.

"Khung xương thuộc về nam giới trẻ tuổi, cao năm thước sáu tấc, sấp. Nhìn độ lớn của xương và dấu vết mỡ cháy, thể trạng trung bình."

Lăng Thiên Thủy đeo găng tay da mỏng , vì đôi găng quá nhỏ, đổi một đôi mới, đeo khít tay mà vẫn cử động linh hoạt, lật xem răng và xương của thi thể: "Răng trắng đều, chỗ xương gãy trắng sạch, lúc sống cơ thể khỏe mạnh, bệnh tật trúng độc."

Thôi Phù Phong ghi chép hồ sơ khám nghiệm, cúi đầu bộ xương, hạ giọng : "Ta nhớ chiều cao của các lang quân, chiều dài và thể trạng ... đúng là của Thời Cảnh Ninh."

Lăng Thiên Thủy gật đầu, tiếp tục xem xét tình trạng thi thể.

"Gần t.h.i t.h.ể mảnh vỡ niêu đất và lò nhỏ đổ, lẫn trong đó bã t.h.u.ố.c hóa than, lúc xảy chuyện hẳn là đang sắc t.h.u.ố.c ở đó. Ngoài cách tay xa xương động vật cháy dở, khá nhỏ, nghi là xương hồ ly, thỏ, lửng hoặc rái cá."

Thôi Phù Phong chỉ bút về phía chuồng thú cũng cháy lây bên cạnh, : "Tết Đông chí, trang viên gửi đến một lứa gia cầm gia súc và thú hoang, nuôi ở bên đó."

"Vậy là nạn nhân đang sắc t.h.u.ố.c trong bếp, tiện thể chế biến thức ăn." Lăng Thiên Thủy phát hiện chỗ tro tàn ở phần eo t.h.i t.h.ể điểm bất thường, bèn gạt để lộ những vật lửa thiêu rụi bên .

Hắn qua, nhặt lên xem một cái dậy vẫy tay gọi Thiên Đăng.

Ánh mắt Thiên Đăng cứ dán chặt t.h.i t.h.ể , thấy hiệu thì ngẩn một chút cứng đờ bước gần hai bước.

Lăng Thiên Thủy một lời, chỉ ném vật trong tay về phía nàng.

Vật đó rơi tay vẫn còn ấm. Thiên Đăng nắm chặt lấy nó, hít sâu mấy mới lấy hết can đảm mở bàn tay đang run rẩy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-22-dong-do-nat.html.]

Đó là hai vật nhỏ buộc . Một cái là thẻ bạc hun đen sì, nhưng những đường chỉ vàng khắc hình "thổi sáo dẫn phượng" vẫn còn rõ nét...

Đó là thẻ Dẫn Phượng mà Lễ bộ phát cho lứa lang quân đầu tiên vương phủ ứng tuyển bằng chứng.

Còn vật ... Lau lớp tro bụi bên ngoài, một con thỏ ngọc nhỏ hiện trong lòng bàn tay Thiên Đăng. Nó hình dáng tròn trịa, nhưng tai và chân vẫn thiện, rõ ràng mới khắc một nửa.

Thương Lạc bên cạnh ghé đầu xem, thốt lên một tiếng "A", giọng run rẩy: "Cái... cái là con thỏ hôm qua sang tìm Cảnh Ninh ca chơi, đang khắc dở mà! Lúc đó giật , còn cứa tay chảy m.á.u nữa!"

"Là con thỏ... khắc..." Thiên Đăng đương nhiên cũng nhớ Thời Cảnh Ninh khắc thỏ để luyện tay nghề.

Mới buổi chiều thiếu niên còn bưng bát bánh trôi cá nhỏ tỉ mỉ riêng cho nàng, mỉm mời nàng ăn. Bị nàng từ chối, cụp mắt giấu vẻ hoang mang, nhưng vẫn nuôi hy vọng dịu dàng hỏi nàng ăn gì. Không ngờ đó gặp gỡ cuối cùng, là sự chia ly vĩnh viễn.

Và vì những nghi kỵ trong lòng, nàng đối xử với lạnh lùng đến thế phút cuối để mang theo nỗi buồn và sự tiếc nuối.

Nước mắt Thiên Đăng thể kìm nén nữa, tuôn rơi như mưa.

Thôi Phù Phong lặng lẽ Thiên Đăng, siết chặt tập hồ sơ trong tay, khẽ : "Huyện chủ nén bi thương."

Thiên Đăng đống xương tàn vùi lấp trong tro bụi đất, thở dốc hồi lâu, đầu óc trống rỗng mới dần tỉnh táo .

"Lăng Thiên Thủy, xem... những cái xương gãy khi còn sống c.h.ế.t mới gãy do đè?"

Lăng Thiên Thủy hiểu ý nàng, nhặt mấy cái xương sườn gãy lên xem xét kỹ lưỡng, đặt chỗ cũ, đó lật hộp sọ lên kiểm tra, : "Nhìn vết gãy thì vẻ là do gạch đá sập xuống đè gãy khi c.h.ế.t. Tuy nhiên, nếu tấn công ngay khi c.h.ế.t, đó xương cốt lửa thiêu giòn thì cũng khó phân biệt ."

"Còn tư thế c.h.ế.t và góc độ gạch đá rơi xuống thì ?" Thiên Đăng c.ắ.n răng cố kiềm chế đôi tay đang run rẩy, hỏi: “Khi phát hiện cháy, lẽ chạy ngay ngoài, tại ngã gục bên bếp lò, mà hướng về phía cửa?"

Lăng Thiên Thủy đáp: "Không khả năng. Đống củi khô lớn trong kho củi bốc cháy dữ dội trong tích tắc, rau củ thực phẩm trong bếp cũng bắt lửa ngay, khói đặc bao trùm cả căn phòng. Cửa và cửa sổ bằng gỗ, khí bên ngoài ùa khiến chỗ đó cháy to nhất. Hắn thể xông qua biển lửa đó, đương nhiên chỉ còn cách tránh nơi ít lửa nhất là bức tường gạch, nhưng trong phòng khói mù mịt, kịp nấp kỹ ngạt khói ngất , thiêu thành tro."

Lời giải thích bình tĩnh đến mức lạnh lùng của khiến trái tim Thiên Đăng càng thêm băng giá.

Nha dịch Đại Lý Tự việc suốt đêm, ghi chép hiện trường, thu dọn hài cốt.

Dù chỉ còn là một đống xương cốt đen sì vỡ vụn, nhưng c.h.ế.t cần tôn trọng, họ cẩn thận thu liệm , chuyển đến Nghĩa Trang chờ kết án.

Đại Lý Tự sơ bộ kết luận: nhà bếp phủ Xương Hóa Vương hỏa hoạn, Thời Cảnh Ninh t.ử vong do tai nạn.

Đêm khuya, tuyết bắt đầu rơi lất phất, khiến đêm đông càng thêm thê lương lạnh lẽo.

Kim Đường, Tiết Tích Dương, Mạnh Lan Khê và những khác đều lấm lem bụi khói. Thương Lạc đến lả , Kỷ Lân Du kẹp nách bé để ngã quỵ xuống đất: "Huyện chủ, đưa Thương Lạc về nghỉ đây."

Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, mệt mỏi dặn dò cô cô Huyền Cơ đến Sơn phòng Lựu Hoa ngủ cùng bọn trẻ đêm nay, nhưng tạm thời đừng cho chúng tin dữ về trưởng.

Thương Lạc mặt cắt còn giọt máu, Thiên Đăng Mạnh Lan Khê, đôi môi run rẩy mấp máy gì đó nhưng dám, cuối cùng cúi đầu nức nở rời .

Đợi hết, chỉ còn Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong đợi nàng. Giữa màn đêm đen đặc, ba bên đống đổ nát của vụ hỏa hoạn, im lặng .

Hồi lâu , Thiên Đăng về Đông viện, hiệu cho hai theo.

Tuyết rơi lớn, một lớp mỏng trắng xóa phủ lên mặt đất như tấm lụa mỏng tang trong suốt. Bước chân giẫm lên tấm lụa rách nát, những dấu chân đen in hằn nền đá xanh, lạnh lùng chờ đợi những bông tuyết rơi xuống lấp đầy trở .

 

Loading...