THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 22: Lá Thư

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:11
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mồ hôi lạnh vã ướt đẫm lưng, Thiên Đăng bừng tỉnh, bên ngoài cửa sổ lờ mờ ánh rạng đông.

Không thể chợp mắt nữa, nàng thức dậy rửa mặt, vội vàng dùng xong bữa sáng về phía thủy các.

Ngoài dự đoán, trong tiết trời sớm sủa thế , nàng bắt gặp một bóng dáng dẻo dai đang bẻ cành liễu kiếm, luyện võ gốc cây.

Nhìn dáng vẻ di chuyển mạnh mẽ , cảnh tượng nàng tựa lưng để đưa khỏi bóng tối hiện lên trong tâm trí. Nhất thời, nàng mặt là rừng núi ngoài đời thực là màn sương mù trong mộng cảnh.

Họ sai đường ?

Liệu thật sự tâm ý tương thông, cùng nàng đến đích cuối cùng ?

Nhận nàng đang ở gần, Lăng Thiên Thủy dừng động tác, ném cành liễu xuống đất tiến về phía nàng: "Sớm thế Quận chúa dậy ?"

Thiên Đăng gật đầu: "Trong lòng vẫn còn chút chuyện."

Lăng Thiên Thủy cần hỏi cũng tâm sự của nàng, : "Vậy để gọi Thôi Phù Phong, nốt chuyện còn dở dang tối qua."

Thiên Đăng gật đầu. Thôi Phù Phong vẫn luôn theo sát vụ án , ba cùng nhất.

Nàng về phía thủy các , men theo hành lang sơn đến cây cột tối qua, bám lan can nghiêng lên những dấu vết phía .

Dưới ánh sáng ban ngày, những đường nét lau sạch lớp bụi hiện rõ ràng hơn. Phong cách chỉ dẫn đó quả thực là bút tích của Kỷ Lân Du.

Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong nhanh chóng tới, phiên kiểm tra ký hiệu đó. Dù thể khẳng định chắc chắn, nhưng nếu trong trang viên để dấu vết , mười phần thì đến tám chín phần là do Kỷ Lân Du.

Ký hiệu giấu lớp bụi, rõ ràng là do để từ khi đến đây...

Hắn chỉ mới trang viên nhà họ Bạch hai , và là lúc Kỷ Quốc phu nhân gặp chuyện.

Thiên Đăng trầm ngâm một lát hỏi Lăng Thiên Thủy: "Tối qua các lang quân động tĩnh gì bất thường ?"

Lăng Thiên Thủy khẳng định chắc nịch: "Không , khi Quận chúa về, các lang quân đều an phận thủ thường, khỏi cửa. Đặc biệt ở ngay sát vách phòng Kim Đường, bất kỳ ai đến chỗ đều ngang qua cửa phòng . Nếu cửa nẻo động tĩnh gì đều thấy , thể bảo đảm tiếng động nào."

Thiên Đăng gật đầu, lòng nhẹ nhõm đôi chút.

Nàng tới thủy các, định thần đẩy cánh cửa phòng đóng kín bấy lâu nay.

Kỷ Quốc phu nhân qua đời tại đây, nên cách bài trí bên trong hề đổi. Chỉ là trong trang viên thường xuyên đến lau dọn, nên quá nhiều mùi ẩm mốc bụi bặm.

Theo lời dặn của Thiên Đăng, đồ đạc vẫn giữ nguyên như cũ, ngay cả tấm ván giường tháo để vận chuyển t.h.i t.h.ể lúc đó vẫn còn dựng nghiêng giường, hề lắp .

quan sát nơi hàng nghìn hàng vạn , Thiên Đăng vẫn một vòng quanh phòng, kể chi tiết tình hình ngày hôm đó cho Lăng Thiên Thủy .

"Hôm đó, khi và Thôi thiếu khanh mời Liêu y cô về, bà còn khả năng cứu chữa nữa, chỉ thể châm cứu để bà tỉnh trong giây lát để lời trăng trối..."

Vừa , Thiên Đăng xuống đầu giường nơi nàng từng đỡ , chỉ tay về phía chiếc tủ mà bà chỉ lúc đó.

Khi , nàng theo lời chỉ dẫn của để tìm lá thư trong ngăn kéo. Vì tay run rẩy, nàng đổ cả ngăn kéo, thứ bên trong đều rơi vãi sàn.

Cũng giống như lúc , nàng dậy đến tủ, mở cửa tủ, kéo ngăn kéo lật úp xuống đất.

Những thứ trong ngăn kéo , kể từ khi qua đời, Thiên Đăng lục tìm vô nhưng đều kết quả, cũng .

Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy tỉ mỉ kiểm tra ngăn kéo và những thứ bên trong, xác định lá thư nào, ngăn kéo cũng ngăn bí mật, bèn thu dọn đồ đạc để chỗ cũ.

Thiên Đăng bưng ngăn kéo định lắp rãnh tủ, nhưng trong lúc tinh thần thẫn thờ, tay nàng bỗng nhiên nhũn , ngăn kéo tuột khỏi tay, suýt chút nữa rơi xuống.

Lăng Thiên Thủy bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, lập tức đưa tay đỡ lấy, giữ vững cả ngăn kéo lẫn bàn tay nàng.

Lòng bàn tay phủ lên mu bàn tay nàng thật ấm áp, khô ráo và rộng lớn.

Thôi Phù Phong đưa tay đón lấy ngăn kéo, đặt về vị trí cũ, nhưng ánh mắt dường như chút khác lạ, lướt qua đôi bàn tay đang chạm của họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-22-la-thu.html.]

Thiên Đăng im lặng mím môi, thản nhiên rút tay .

Và ngay lúc , trong đầu nàng chợt lóe lên một ý nghĩ, nàng nhớ tiếp xúc hỗn loạn và mập mờ giữa và Lăng Thiên Thủy trong bóng tối.

Lúc đó mu bàn tay nàng bỏng nên lén đến chỗ ở của Mạnh Lan Khê tìm thuốc.

Khi nàng phát hiện bên ngăn kéo đựng lọ t.h.u.ố.c điều bất thường, bèn đưa tay sờ thử, vô tình chạm miếng ngọc bội mà Mạnh Lan Khê nhúng tay , dẫn đến việc nàng rơi trạng thái mê loạn.

Ngọc bội...

Nàng cuối cùng nhớ tại hoa văn miếng ngọc bội của Kim Đường quen thuộc đến thế.

Ba miếng ngọc bội... một Kim Đường, một do Mạnh Lan Khê giấu và một là di vật của Mạnh phu nhân... tuy hoa văn chút khác biệt, nhưng tất cả đều những đường vân màu xanh tím và đốm đỏ chu sa.

Có điều, ba miếng ngọc tiếu sắc tương đồng cuối cùng chạm khắc theo ba cách khác :

Miếng của Kim Đường khắc thành hình "Song long hí châu"; còn hai miếng Mạnh Lan Khê giấu ở Y Lan quán thì lấy hoa văn theo chiều ngang, khắc những vết xanh lam cuộn xoắn thành phong cảnh sơn thủy... một miếng là núi Kính Đình, một miếng là núi Nga Mi. Một cái là ngôi đình đỏ thắm giữa núi xa, một cái là mặt trời hồng mới mọc đỉnh núi.

Tuy nhiên, dù hoa văn chạm khắc khác , nhưng hướng của đường vân thì đại thể giống .

khả năng đây là từ một khối ngọc noãn lớn và dày của biểu ca Minh Thứu, xẻ thành ba miếng ngọc mỏng và trong suốt để chạm khắc.

Mạnh Lan Khê...

Hắn, lẽ mười bảy năm còn đời thì liên quan gì đến vụ cướp bóc của binh lính và phỉ tặc xảy đại mạc năm xưa?

Hay là... liên quan là , Mạnh phu nhân?

Dù chỉ gặp Mạnh phu nhân một , nhưng Thiên Đăng nhớ đôi lúm đồng tiền sâu hoắm luôn hiện một cách đôi má nhợt nhạt của bà, nghĩ đến nụ say đắm của Mạnh Lan Khê, nghĩ đến đôi lúm đồng tiền thoáng hiện bên khóe môi Lăng Thiên Thủy trong ánh lửa rừng hôm đó...

Nàng bỗng nhiên như hiểu điều gì, ánh mắt đầy vẻ tin định ngước lên, nhưng cố sức kiềm chế, cụp mắt xuống.

Nàng sợ cảm xúc d.a.o động của sẽ lọt mắt Lăng Thiên Thủy.

Lăng Thiên Thủy nhận . Hắn áp sát gần nàng, trầm giọng hỏi: "Có chuyện gì ?"

"Không gì, chỉ là..." Tay nàng run rẩy, nàng hít một thật sâu để giữ bình tĩnh, một khả năng khác nảy trong đầu: "Ta nghĩ một khả năng."

Nàng kéo ngăn kéo một nữa, cúi đầu bên trong hộc tủ phía ngăn kéo.

Dưới ngăn kéo là tấm ván lưng ghép từ hai mảnh gỗ. Do gỗ lâu ngày biến dạng, hiện rõ một khe hở.

Theo hướng của nàng, hai đương nhiên cũng thấy.

Trong nháy mắt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu họ...

Chẳng lẽ lúc đó nàng kéo ngăn kéo quá vội vàng, khiến lá thư từ phía ngăn kéo trượt , rơi đúng khe hở giữa hai tấm ván đáy tủ?

Thiên Đăng ghé mắt khe hở bên , nhưng bên trong tối om, chẳng thấy gì cả.

Lăng Thiên Thủy vỗ vai nàng, hiệu cho nàng lùi , tung hai cú đá liên tiếp tấm ván lưng của tủ.

Tiếng động vang lên, mộng ghép bên trong tấm ván gãy, lập tức lỏng .

Hắn đưa tay nắm lấy tấm ván lỏng, “rắc" một tiếng, gỡ nó xuống.

Ngay khi tấm ván bên trong gãy lìa, chỉ một tiếng "cạch" nhẹ, một vật mỏng rơi xuống.

Hắn cúi xuống nhặt lấy, đưa đến mặt Thiên Đăng.

Đó là một lá thư. Một lá thư gửi từ Khâu Từ đến phủ Xương Hóa Vương.

Những sự trùng hợp trớ trêu khiến nàng đường vòng lâu đến thế, mãi đến tận bây giờ mới tìm thấy di thư của .

 

Loading...