THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 22: Mánh khóe
Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:05:45
Lượt xem: 265
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau đó... đó Huyện chủ dẫn tới, tình hình đó Huyện chủ đều cả .”
Điền ma ma giàn giụa nước mắt nước mũi, dập đầu xuống đất bồm bộp: “Lão nô tuyệt đối dám lừa dối Huyện chủ, tình hình đêm đó quả thực là như ! Xin Huyện chủ khai ân, lão nô nguyện nửa đời ăn chay niệm phật, thủ mộ cho phu nhân, xin Huyện chủ tha cho lão nô một con đường sống...”
“Ta cần mạng của bà gì, chẳng lẽ các c.h.ế.t thì thể sống ?”
Ánh mắt Thiên Đăng chuyển từ bà sang Nam Ngu, nghiến chặt răng, ép buộc bản bình tĩnh trở .
Khang thúc chạy kiểm tra hòn non bộ, xác nhận đó dấu vết d.a.o chẻ củi c.h.é.m lung tung. Thiên Đăng sai giải bọn họ lên hành lang, kiểm tra kỹ tình hình trong lầu nhỏ.
Vết m.á.u loang lổ nền gạch xanh mái hiên vẫn còn đó, đ.â.m sâu tim Thiên Đăng đau nhói.
Cố gắng xua nỗi đau khiến nàng choáng váng, Thiên Đăng c.ắ.n đầu lưỡi để trấn định tư tưởng, kiểm tra dấu vết ở phòng xép.
Dấu vết tại hiện trường khớp với lời kể của họ, xem những gì họ hẳn là sự thật.
Nàng đến mép đài cao xuống , hỏi: “Trước và khi phu nhân gặp chuyện, các thấy tiếng nước phía ?”
Điền ma ma ngẩn , Nam Ngu: “Tiếng nước?”
“Tiếng rơi xuống nước tiếng lội nước, ?”
Hai vắt óc suy nghĩ, nhưng rõ ràng trong ký ức chẳng ấn tượng gì.
Khớp với quan sát của Thiên Đăng bên bờ hồ lúc , đêm đó ai lội nước .
Nàng sai canh giữ Điền ma ma cẩn thận, lệnh cho Khang thúc áp giải Nam Ngu đến phòng chứa củi để kiểm tra tình hình bên đó.
Thi thể Phúc bá đưa , vết m.á.u và bát cơm đổ trong phòng củi vẫn còn nguyên. Đồi Mồi đang xổm đất, lau vết m.á.u của cha.
Thiên Đăng lặng lẽ đưa tay vỗ nhẹ lưng Đồi Mồi, cũng chẳng an ủi thế nào. thấy thần sắc Đồi Mồi oán hận nhiều hơn đau khổ, nàng xưa nay kiên cường, cũng yên tâm phần nào, chỉ bảo nàng khoan hãy lau vết máu, giữ để kiểm tra.
“Thi thể cha ngươi, ngươi xem ?”
“Xem !” Nghĩ đến cha c.h.ế.t thảm, Đồi Mồi lau nước mắt, hận thù đá thêm cho Nam Ngu một cái: “Cổ cha nô tỳ tên súc sinh cứa một đường lớn, m.á.u phun đầy đất... Huyện chủ xem, đất kìa...”
Vết m.á.u phun tung tóe sàn phòng củi rõ mồn một, rõ ràng là cắt đứt động mạch cổ mới để dấu vết t.h.ả.m khốc như .
Ánh mắt Thiên Đăng dừng một mảnh sành dính m.á.u bên cạnh vũng máu, nhặt lên xem xét, sang bàn tay trói của Nam Ngu.
Trên mu bàn tay hổ khẩu của vài vết m.á.u ngang dọc nông sâu khác , rõ ràng là do dùng mảnh sành cứa dây thừng để trốn thoát để .
Nam Ngu thấy nàng săm soi mảnh sành dính máu, vội vàng biện bạch: “Huyện chủ minh giám! Ta ai g.i.ế.c Phúc bá! Ta... ông lúc đó đang bón cơm cho , bỗng nhiên cổ phun máu, cả kêu một tiếng ngã vật ...”
“Nói láo! Nói bậy!” Đồi Mồi đá mạnh khoeo chân , đau đến mức quỳ rạp xuống đất cái "bịch": “Cha đang bón cơm cho ngươi, cổ thương? Chẳng lẽ cha nghĩ quẩn, đến mặt ngươi tự sát? Rõ ràng là ngươi trốn đập vỡ bát sứ g.i.ế.c cha !”
Nam Ngu lúc còn nửa điểm dáng vẻ tuấn của một lang quân, chỉ kêu gào: “Huyện chủ, g.i.ế.c , thật sự ...”
Tiếng động bên phòng củi rõ ràng cũng kinh động đến trong trang.
Cửa bóng lay động, là Thôi Phù Phong đang dưỡng thương trong trang. Nghe thấy tiếng kêu oan bên , vịn tường chầm chậm tới.
Liếc hiện trường một cái, ánh mắt chuyển sang Thiên Đăng: “Huyện chủ cần... giúp đỡ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-22-manh-khoe.html.]
Hắn trọng thương lành, giọng yếu ớt, sắc mặt chẳng khá hơn c.h.ế.t là bao. khuôn mặt trắng bệch tàn tạ , đôi mắt nàng vẫn chân thành sáng trong.
Thiên Đăng thấy áy náy: “Thôi lang quân thương thế nghiêm trọng, chi bằng cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Ta... tự lo liệu .”
“Vụ án cũng trách nhiệm. Lúc đầu ở Lễ Bộ thẩm tra kỹ lưỡng các ứng cử viên để đến nỗi xảy bao nhiêu sóng gió trong trang, ngay cả phu nhân cũng...” Giọng Thôi Phù Phong yếu ớt, ánh mắt dừng khuôn mặt bướng bỉnh của nàng một chút, trong lòng khẽ lay động.
Thiếu nữ mảnh mai mặt hề cái c.h.ế.t của đ.á.n.h gục.
Trong mắt nàng bùng lên ngọn lửa hừng hực, cố chấp và kiên cường, hề vẻ đau thương hoang mang đường nước bước của một cô nương bình thường mất .
Hắn cảm thấy an ủi đôi chút, gật đầu với nàng, sang hỏi Đồi Mồi: “Thi thể Phúc bá ở ? Ta qua xem thử.”
Đồi Mồi quệt nước mắt mặt, chỉ về phía nhà kho bên cạnh: “Trong phủ hết phòng trống , nên tạm thời để ở nhà kho.”
Thôi Phù Phong xoay vịn tường, về phía nhà kho.
Thiên Đăng theo , Đồi Mồi nỡ t.h.i t.h.ể cha, thụp xuống phòng củi nức nở.
Nhà kho trong trang lâu năm tu sửa, bên trong cũng chẳng đồ vật quan trọng gì, chỉ chất đống nông cụ nặng nề, nên khóa.
Nhà kho rộng rãi âm u, một góc dọn dẹp sạch sẽ, t.h.i t.h.ể Phúc bá ở đó, phủ vải trắng. Những thứ còn chất đống lộn xộn, gỗ thông, cối đá vỡ, chiếu tre rách, kho thóc cũ đều dồn cả trong.
Thôi Phù Phong hiệu cho Thiên Đăng ở cửa, : “Huyện chủ thiên kim quý thể, nên bước chốn ô uế để kiểm tra là .”
Thiên Đăng gật đầu theo .
Thôi Phù Phong lật tấm vải trắng t.h.i t.h.ể lên, tỉ mỉ quan sát vết thương cổ.
Thấy vị Thôi gia lục lang thanh quý vô ngần đối mặt với t.h.i t.h.ể đầy máu, nhíu mày xem xét kỹ vết thương, Thiên Đăng kìm hỏi: “Ngươi... khi việc ở các nha môn, từng tiếp xúc với chuyện hình ngục ?”
Thôi Phù Phong định , nhưng ngập ngừng một lát : “Đừng lo, từng thấy xác c.h.ế.t.”
Dù trong lòng , nàng nên là ngọc vướng bụi trần giữa mưa xuân hoa hạnh, vốn nên chạm những thứ nhơ bẩn xa .
Phúc bá qua đời lâu, vết m.á.u t.h.i t.h.ể vẫn còn rõ. Thôi Phù Phong cố nén cảm giác khó chịu trong lồng ngực, quan sát kỹ lưỡng, với Thiên Đăng đang ở cửa kho: “Xem hung thủ tay gọn gàng, hẳn là kẻ g.i.ế.c lão luyện. Hắn phóng hung khí từ phía , hung khí sắc bén thêm lực đạo mạnh, nạn nhân cắt đứt cả khí quản.”
Thiên Đăng lấy mảnh sành dính m.á.u trong tay áo , đưa cho Thôi Phù Phong xem: “Phiền Thôi lang quân so sánh thử xem.”
“Hung khí tuyệt đối mảnh sành .” Thôi Phù Phong chỉ liếc qua một cái bèn : “Độ sắc bén của nó đủ để cắt đứt mạch cổ và khí quản ngọt xớt như .”
“Ừ, nhớ mu bàn tay Nam Ngu nhiều vết máu, chắc là do dùng mảnh sành cứa dây thừng khi bỏ trốn để . Mảnh sành cứa mu bàn tay bao nhiêu cũng chỉ để vài vết xước lộn xộn, nếu dùng nó cắt cổ, thấy khó khăn.” Thiên Đăng mím môi suy nghĩ một lát, : “Nam Ngu chắc chắn thể g.i.ế.c hại Phúc bá. Chỉ là hung thủ vu oan giá họa quá vội vàng, cân nhắc kỹ quan hệ nhân quả .”
Thôi Phù Phong trầm ngâm: “Ý nàng là, nếu Phúc bá c.h.ế.t, Nam Ngu cơ hội g.i.ế.c ; mà khi Nam Ngu cơ hội g.i.ế.c , Phúc bá hẳn gặp chuyện ?”
“Phải, nếu thì nhân quả của hai sự việc sẽ mâu thuẫn .” Thiên Đăng nhỏ.
Nam Ngu trói tay chân, chỉ khi Phúc bá xảy chuyện, vỡ bát, mới cách lấy mảnh sành để thoát . Nói cách khác, khi Phúc bá bình an vô sự, trói tay chân, chắc chắn thể tấn công Phúc bá để lấy mảnh sành .
Thôi Phù Phong gật đầu đồng tình với nàng, phủ vải trắng lên t.h.i t.h.ể Phúc bá, : “Về thẩm vấn Nam Ngu nữa, hỏi rõ tình hình lúc đó xem .”
Thiên Đăng nhớ tới vỏ cây thông thấy bên bờ hồ, ánh mắt quét qua đống gỗ chất chân tường bên cạnh, : “Khoan , xem những thứ khác trong kho.”