THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 22: Trường Tương Tư
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:02
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Phù Ngọc tuy về tay , nhưng trận đại náo ở sòng bạc Thịnh Phát khiến cả thành Trường An đều chuyện hung thủ sát hại Cáo Quốc Công chúa trong các ứng viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng.
Tiếng dữ đồn xa, tin đồn giật gân còn chạy nhanh hơn cả chân, đến nỗi ba họ về đến Đại Lý Tự thấy trong quán ven đường bàn tán xôn xao: "Thật giả đấy? Có thật là một trong những vị hôn phu của Huyện chủ Linh Lăng g.i.ế.c Cáo Quốc Công chúa ?"
"Chuyện còn giả ? Thường đại công công của phủ Công chúa đập biển hiệu sòng bạc Thịnh Phát ngay giữa phố, bao nhiêu thấy chính miệng ông mà!"
"Kể cũng thôi, Cáo Quốc Công chúa năm bảy lượt bày mưu hãm hại Huyện chủ Linh Lăng, đều triều đình xử phạt. Đám lang quân trong hậu viện Huyện chủ đều đang tuổi trẻ nóng tính, nhất thời nóng giận động thủ cũng là thể..."
"Vớ vẩn, đó là Đại Trưởng Công Chúa đấy, khi tay nghĩ đến hậu quả ?"
"Ấy , khác thể e ngại, nhưng mà cái vị mới chen chân , kiêng nể gì cái , kể khả năng lớn lắm đấy..."
Mọi nháy mắt hiệu, đều lộ vẻ ngầm hiểu ý .
Ba Thiên Đăng , họ ám chỉ đương nhiên là Minh Thứu.
"Không tấu chương dâng lên triều đình phê chuẩn ." Thiên Đăng , sực nhớ một chuyện, hỏi Thôi Phù Phong: “Thôi Thiếu khanh, chuyện Xương Ấp Quận chúa về việc Kim Đường Quốc T.ử Giám, thấy thế nào?"
"Cô sai, Kim Đường quả thực nhờ thi hộ mới ." Thôi Phù Phong khẽ nhíu mày: “Năm xưa khi mặt Lễ bộ sàng lọc phu quân cho Huyện chủ, từng xem qua bài thi Quốc T.ử Giám của Kim Đường. Văn phong rực rỡ, khiến vỗ tay khen ngợi, tuyệt đối là thứ mà một học trò tầm thường thể ."
Thiên Đăng ngạc nhiên: "Khiến tán thưởng đến chắc hẳn là một bài văn tuyệt thế ?"
"Quả thực nếu cũng chẳng nhớ rõ đến thế hai ba năm."
Lăng Thiên Thủy hỏi: "Vậy ý về 'Cốc Lương Truyện' lúc nãy là ?"
"Trong bài văn đó, từng trích dẫn một câu nhãn tự: 'Sát nhân dĩ tự sinh, vong nhân dĩ tự tồn, quân t.ử bất vi dã' (G.i.ế.c để sống, khác c.h.ế.t để tồn tại, quân t.ử )."
Thiên Đăng trầm ngâm: "Vậy nên câu 'quân t.ử hữu sở bất vi' (quân t.ử việc ) mà là chỉ câu ... câu xuất phát từ 'Công Dương Truyện', 'Cốc Lương Truyện'."
" rõ ràng là Kim Đường chỉ học thuộc lòng bài văn chứ hiểu nội dung và xuất xứ, nên mới ngơ ngác, càng thể đính chính rõ." Thôi Phù Phong , nhớ bài văn khẽ thở dài tiếc nuối: “Nếu thi hộ đó thực sự là do Cáo Quốc Công chúa tìm cho nhà họ Kim, cũng nhân tài như cứ mãi chôn vùi trong bóng tối, đến nay vẫn từng lộ diện thi triển tài năng?"
đối với cả vụ án, thi hộ cho Kim Đường hai năm rõ ràng quan trọng, quan trọng là Kim Đường của ngày hôm qua, rốt cuộc những gì.
"Theo tình hình hiện tại, Kim Đường quả thực hiềm nghi. Hắn phù hợp với điều kiện ơn oán với Cáo Quốc Công chúa, thời gian gây án cũng thiếu."
Lăng Thiên Thủy : " nhà họ Kim từ chối lệnh triệu tập của phủ Công chúa, còn đưa hết thợ thuyền đến phủ Xương Hóa Vương, coi như công khai chống đối phủ Công chúa. Cáo Quốc Công chúa thể chút đề phòng mà theo bờ nước?"
Thôi Phù Phong đồng tình: "Hơn nữa thị nữ phủ Công chúa từng thấy Công chúa gặp gỡ đàn ông đó trong tiểu các, nhắc đến việc đối phương mang theo quà sinh nhật tặng Huyện chủ, nhưng trong tất cả các lang quân hôm qua, chỉ món quà của Kim Đường là thể mang theo bên , bởi vì thứ tặng Huyện chủ là một màn pháo hoa."
Ba đang bàn bạc thì đến phường Bình Khang. Hương đỏ biếc xanh, vô cùng náo nhiệt.
Lăng Thiên Thủy bỗng ghìm cương ngựa, hất hàm về phía Thúy Ngọc Lâu bên cạnh.
Thiên Đăng đầu , thấy một bóng dáng cao ráo quen thuộc đang bước cánh cửa trang trí gấm vóc rực rỡ. Bên trong, mấy cô nương lập tức nở nụ vui mừng, yến oanh ríu rít vây quanh, bao vây lấy vị lang quân .
Dù thấy mặt, nhưng bộ y phục nổi bật bắt mắt cùng dáng vẻ phong lưu ung dung giữa rừng hoa , ngoài Tiết Tích Dương còn thể là ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-22-truong-tuong-tu.html.]
Ba , trong lòng nhớ đến lời thị nữ phủ Công chúa, hẹn mà cùng nảy một ý nghĩ...
Luận về khoản giỏi đối phó với phụ nữ nhất, dễ dây dưa rõ nhất, giỏi lấy lòng phụ nữ nhất, chẳng ai qua mặt vị lang quân .
"Đi thôi, xem ."
Lăng Thiên Thủy nhảy xuống ngựa. Thiên Đăng và Thôi Phù Phong cũng theo cửa.
Tú bà thấy ba vị công t.ử trẻ tuổi tuy lạ mặt nhưng áo quần bảnh bao, khí độ bất phàm thì vội vàng đón tiếp.
Thôi Phù Phong : "Chúng là đồng liêu của Tiết Nhạc thừa, đến đây tìm chút việc, phiền ma ma dẫn đường giúp."
"Ôi chao, là bạn của Tiết Nhạc thừa thì cái khí chất ..." Tú bà vẻ thanh quý cao sang của Thôi Phù Phong, mừng rỡ lo lắng. Loại công t.ử mà đến đây, các cô nương trong lầu chẳng sẽ mất ngủ mấy ngày ?
Nhìn Thiên Đăng phía , bà chần chừ. Dù mặc nam trang cũng che giấu phong thái yểu điệu của Thiên Đăng. Tú bà vốn là kẻ sành sỏi, liếc mắt , thầm nghĩ Thái Nhạc Thử nữ quan, lẽ nợ phong lưu của Tiết lang quân tìm đến tận cửa ?
Đang mải tưởng tượng một màn kịch , ngẩng đầu thấy Lăng Thiên Thủy, chân bà run lên, Người tuy cao lớn tuấn tú nhưng im lặng ít lời toát vẻ sắc bén, cả ẩn hiện luồng sát khí lạnh lẽo khiến bà bất giác lùi nửa bước, như sợ khí thế của tổn thương, tránh càng xa càng .
Lăng Thiên Thủy quen sợ hãi, coi như thấy, nhả một chữ: "Đi?"
"Vâng, Tiết Nhạc thừa đang cùng các cô nương tập đại khúc, mời... mời ba vị theo ."
Tú bà nơm nớp lo sợ dẫn họ đến sân khấu ca múa bên cạnh. Nhìn thấy tình cảnh bên trong, bà thầm kêu khổ...
Chỉ thấy trong viện đầy hoa lê, tay áo múa như mây. Tiết Tích Dương một cây đàn gấm, đang gảy khúc "Trường Tương Tư".
Tiếng đàn triền miên ai oán, dáng múa của các vũ kỹ cũng nhẹ nhàng như mây trôi, ánh mắt đưa tình lúng liếng.
Cô nương lĩnh xướng ở giữa dung mạo diễm lệ, nụ quyến rũ, hòa theo tiếng nhạc múa hát: "Trường tương tư, tại Trường An..."
Tiết Tích Dương theo tiếng hát của nàng , ánh mắt càng thêm dịu dàng.
Tú bà lén quan sát Thiên Đăng bằng khóe mắt, thấy nàng thần sắc bình thường, ý định phát tác mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hành lễ với họ vội vã lui .
Màn ca múa uyển chuyển như ba Thiên Đăng cũng nỡ lên phiền, chỉ bên cạnh lẳng lặng chờ một lát.
Đợi đến khi ca dứt múa tàn, Tiết Tích Dương rời tay khỏi đàn, cô nương lĩnh xướng thu dải lụa và váy múa, rảo bước về phía , kéo về phía chân tường.
Thiên Đăng đang đợi ở cửa định bước lên thì thấy họ dừng bức tường, rõ ràng phát hiện phía .
Chỉ Tiết Tích Dương : "Điệu múa Uyển nương biên đạo hôm nay khá lắm. Đoạn giữa tiết thứ tư và nửa tiết thứ sáu nếu thu một chút thì chuyện Lê Viên coi như nắm chắc mười phần ."
"Hứ ~ Thiếp cần gì trăm cay nghìn đắng chen chân Lê Viên chứ? Chẳng là ngày thường gặp Tiết Nhạc thừa nhiều hơn ?" Giọng Uyển nương đầy oán trách: “Đều tại lang quân nhẫn tâm, ân ái với tỷ chúng bao, ngọt ngào như mật, giờ bỏ là bỏ. Từ khi tham gia tuyển chọn phu quân Huyện chủ, đúng là vứt hết chúng đầu ..."
Thiên Đăng ngờ cách một bức tường xem màn kịch si nam oán nữ thế , càng ngờ liên quan đến , nhất thời tiện mặt.