THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 23: Đi đâu về đâu

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:49:43
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Được sự ưng thuận của Quốc chủ Khâu Từ, nhóm Thiên Đăng lập tức bàn bạc với Tướng quân Uất Trì, điều động binh lực chủ chốt đang truy bắt nàng trở , giám sát chặt chẽ động tĩnh ở biên giới Tây Phiên.

Sau khi từ trong cung trở về, Thiên Đăng cùng Thôi Phù Phong đến cầu kiến Thái t.ử để bẩm báo tình hình. Dù nàng vẫn dựa thế lực của Đại Đường tại An Tây, thể giấu giếm Thái t.ử mà hành động .

Trong lúc chờ đợi, Thiên Đăng bàn với Thôi Phù Phong: "Thôi Thiếu khanh, nếu thể, liệu chúng nên điều tra hành tung của Tiết Tích Dương ?"

Thôi Phù Phong, nắm rõ lai lịch của tất cả các lang quân, nàng thì ngạc nhiên: " xuất của Tiết Tích Dương rõ ràng. Hắn xuất từ dòng họ Tiết ở Bái Quận, từ nhỏ thông minh, âm luật nhạc cụ giỏi. Bảy năm Trường An, các vương gia công chúa tán thưởng tham gia kỳ thi của phủ Kinh Triệu, hai mươi tuổi trúng cử, phong Thái nhạc thừa. Lý lịch xem gì bất ?"

Thiên Đăng cũng gật đầu: ", mạch lạc rõ ràng. ... Hắn quá am hiểu nhạc vũ của các bộ tộc Tây Vực, hơn nữa những chi tiết về vùng Tây Bắc, rành rẽ quá mức."

Nếu khúc Thủy điệu Tô Mạc Già lúc mới gặp là sở trường của Thái nhạc thừa, đó miêu tả phong cảnh cố quốc Khâu Từ cho nàng, ca ngợi tổ phụ nàng thì cũng vẫn trong giới hạn. bức tranh vẽ chân dung nàng trong tưởng tượng khiến nàng khá bận tâm.

Bởi lẽ, trong bức tranh đó tuy khuôn mặt là nàng, nhưng y phục và tư thế quá giống với bức chân dung của cao tổ mẫu nàng...

Khoảnh khắc thấy bức tranh đó trong Linh điện, trong lòng nàng dấy lên cảm giác kỳ lạ.

Giờ nghĩ , chắc hẳn từng thấy bức tranh , nếu thì thể nào truyền tải cái thần thái mà nàng từng .

Mà bức chân dung của Nữ vương Quy Thiện là do Vương phu vẽ, vì nhà Tô Na Lê xảy chuyện nên bình thường đều niêm phong trong kho, chỉ hôm đó mới đem trưng bày.

Ngay cả hậu duệ vương tộc Khâu Từ như nàng cũng đến khi về cố quốc mới chiêm ngưỡng phong thái của bà đầu, Tiết Tích Dương thấy ?

Chỉ là những chuyện vặt vãnh vụn vặt , đừng là hiềm nghi, ngay cả dính dáng đến mấy vụ án bí ẩn ở Khâu Từ cũng chẳng đủ cơ sở.

Vì thế nàng chỉ với Thôi Phù Phong: "Ta cứ cảm thấy Tiết Tích Dương chút bất thường. Dù thì khi ba món thánh khí trong Linh điện biến mất, Tiết Tích Dương đang ở ngay đài cao chỉ huy tấu nhạc, cách thánh khí xa. Tuy rằng khi họ rời , thánh khí đúng là vẫn còn án thờ."

Thôi Phù Phong im lặng gật đầu, : "Lúc đó chúng còn đặc biệt để ý, lồng vàng, pháp luân đều còn, chỉ chày Kim Cương quá nhỏ, rõ."

"Ngoài , tiếng chuông báo t.ử đột ngột vang lên trong vương cung , hiểu ... sự liên tưởng kỳ quặc. Chuông là lễ khí, nhưng cũng là nhạc cụ. Nếu về trình độ lễ nhạc, đương thời lẽ ai qua mặt Thái nhạc thừa Tiết Tích Dương. Thôi Thiếu khanh thấy ?"

"Ta hiểu suy nghĩ của Huyện chủ ." Thôi Phù Phong vốn tâm ý tương thông với nàng, lập tức đáp lời: “Tuy tính là hiềm nghi, nhưng dò la lai lịch của một chút cũng là điều cần thiết."

Hai trao đổi vài câu đạt sự đồng thuận, của Thái t.ử bên cũng tới truyền gọi.

Thấy Thiên Đăng cải trang xuất hiện mặt , Thái t.ử ngạc nhiên mừng rỡ, vội vàng hỏi han nàng thoát hiểm và trở về thuận lợi.

"Nghe xảy xô xát với binh lính Khâu Từ ở cửa thành, cứ lo lắng mãi, may mà Linh Lăng thông minh lanh lợi, về nhanh như ."

Thiên Đăng đáp: "Vâng, khi thần thoát khỏi cửa thành thì thích khách Tây Phiên truy sát. Nhờ ơn triều đình, thần gặp một đội tướng sĩ Bắc Đình cứu giúp, đưa thần về thành thuận lợi."

Thái t.ử chuyện ở cửa thành thì chuyện về chắc chắn cũng giấu , nàng dứt khoát thật, chỉ tránh việc Lý Dĩnh Thượng đích cứu , báo cáo chi tiết quá trình khám nghiệm Linh điện và cung cho ngài .

Nghe tin nàng cơ bản xác định hung thủ là thám t.ử Tây Phiên, hướng điều tra rõ ràng, Thái t.ử hài lòng gật đầu, hỏi: "Vậy tiếp theo định bắt tay điều tra thế nào?"

"Bí ẩn về sự biến mất của ba món thánh khí hiện vẫn manh mối, thần thấy vẫn tập trung phía Tây Phiên. Chỉ cần bên đó động tĩnh, manh mối ắt sẽ lộ diện."

"Ừm... Khâu Từ hiện giờ trong ngoài đều khốn đốn, một gánh vác nổi ?" Thái t.ử chẳng mấy quan tâm đến vụ án, chỉ hỏi: "Nghe triều đình Khâu Từ hiện giờ như rồng mất đầu, Quốc chủ trọng thương, Quốc sư c.h.ế.t, Đại Đô úy thừa và Đại tướng quân đều trấn áp cục diện. Theo thấy, Khâu Từ tiếp theo nên thế nào, ai thể chủ trì đại cục?"

Thiên Đăng nhất thời ngơ ngác, hiểu ngài đột ngột hỏi vấn đề .

Đến Khâu Từ bao lâu, nàng cuốn vòng xoáy, gặp quá nhiều chuyện.

Thánh khí trấn quốc trộm, Bắc Vương g.i.ế.c, vương tộc tàn sát, Bạch Chiêu Tô ám sát... Cộng thêm việc liên tục thức đêm túc trực bên linh cữu cha ông trong thần điện, giam lỏng trong vương cung, nơm nớp lo sợ trong nhà hoang chờ trời sáng. Đã nhiều ngày liền nàng chợp mắt đàng hoàng, đầu óc sớm mụ mị, còn sức lực mà suy nghĩ chuyện đại sự tương lai của Khâu Từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-23-di-dau-ve-dau.html.]

Nên nàng chỉ đáp theo phản xạ: "Tuy vương tộc gặp nạn, nhưng may mắn Quốc chủ thoát c.h.ế.t trong đám cháy, hiện giờ chỉ thể đợi bình phục, chủ trì quốc chính thôi ạ."

" Khâu Từ giờ hỗn loạn lắm, đến chuông báo t.ử trong vương cung cũng gióng lên . Bên ngoài đồn rằng Quốc chủ Khâu Từ e là trụ bao lâu nữa." Thái t.ử Thiên Đăng, thần sắc phức tạp: “Ta cũng cử ngự y theo đoàn đến thăm khám cho Vua Khâu Từ, chẩn đoán xong về báo tình hình vết thương, vẻ cũng khả quan lắm."

Vừa về đến quê cha đất tổ gặp biến động dữ dội nhường , Thiên Đăng nhất thời tính toán .

Hồi lâu , nàng mới một manh mối trong mớ suy nghĩ hỗn độn, : "Thần dù cũng chân ướt chân ráo mới đến, phận ở Khâu Từ cũng khó xử. Giờ điều thể cho cố quốc cũng chỉ là dốc sức tìm hung thủ màn, phá tan âm mưu của Tây Phiên, cố gắng giữ vững phòng tuyến Tây Bắc cho Khâu Từ và Đại Đường."

Thấy nàng hề tạp niệm, Thái t.ử im lặng, chuyển ánh mắt sang Thôi Phù Phong.

Thôi Phù Phong Thiên Đăng, giọng trầm thấp nhưng thận trọng: "Xương Hóa Vương vốn là thúc ruột của Quốc chủ Khâu Từ đương nhiệm, năm xưa vì biến loạn mà lánh sang Đại Đường. Nay ngài hồn quy cố hương, Khâu Từ lẽ truy tặng tất cả những gì ngài mất năm xưa. Hơn nữa, kiếp nạn , vương tộc điêu tàn đến mức , là lúc cần phát triển tộc mới ."

Đề nghị rõ ràng trúng ý Thái tử, mặt ngài thoáng hiện nụ khó nhận , hỏi Thiên Đăng: "Lời Thôi Thiếu khanh , Linh Lăng thấy thế nào? Nếu thì mấy ngày nữa sẽ tấu chương gửi về kinh, trình bày rõ lòng dân Khâu Từ đang hướng về , xin triều đình truy phong Xương Hóa Vương Khâu Từ Vương kiêm An Tây Đại Đô đốc để an ủi dân chúng Khâu Từ, cũng là rạng danh vong linh Xương Hóa Vương trời."

Thiên Đăng sang Thôi Phù Phong, khi bắt gặp ánh sáng đầy ẩn ý trong đáy mắt , nàng chợt hiểu dụng ý sắp đặt tất cả chuyện của họ.

Nếu tổ phụ nàng truy phong Khâu Từ Vương, nàng sẽ danh chính ngôn thuận trở thành Vương nữ, trở thành thừa kế gần ngai vàng nhất trong vương tộc Khâu Từ đang gần như tuyệt diệt .

Chỉ cần nàng gật đầu một cái, biến cố lớn của Khâu Từ và sự nâng đỡ của Đại Đường lúc , nàng sẽ nắm bắt thời cơ ngàn năm một, bước lên ngai vàng, nắm quyền Khâu Từ với phận chính thống.

Nàng sẽ trở thành huyền thoại như cao tổ mẫu, trường tồn bất diệt trong sử sách và vùng Tây Vực; sẽ giống như tổ phụ, lưu những khúc ca ca tụng bầu trời Tây Bắc.

cuối cùng, nàng chỉ lắc đầu, rũ mắt : "Không, hiện giờ thần vẫn là nghi phạm tàn sát vương tộc Khâu Từ. Nếu lúc thừa cơ Khâu Từ gặp nạn mà tranh quyền đoạt vị, lòng dân Khâu Từ bất an, trong nước ắt sẽ đại loạn. Đến lúc đó đối với Khâu Từ cả vùng Tây Bắc đều là chuyện ."

Thái t.ử : "Muội sự ủng hộ của Đại Đường, binh lực của An Tây, Bắc Đình ở đây, hà cớ gì sợ bạo loạn?"

"Cho dù triều đình thể giúp thần trấn áp những kẻ chống đối, nhưng cũng khó bịt miệng lưỡi thế gian. Nhất là hiện nay đang ở đầu sóng ngọn gió, nếu thần miễn cưỡng lên vị trí đó, e rằng gây sóng gió ngất trời mới dẹp yên . Khâu Từ ở vị trí yết hầu, vốn thường xuyên bạo loạn, thêm vụ nữa thì tuyệt đối chuyện . Cha ông thần và tiên tổ Khâu Từ suối vàng , e rằng cũng khó lòng nhắm mắt."

Nàng trịnh trọng thưa với Thái tử: "Quốc chủ Khâu Từ tuy trọng thương nhưng thần tin sẽ vượt qua kiếp nạn , chủ trì đại cục. Trong lúc cả vương tộc Khâu Từ gặp nạn, thần chỉ mong thể dốc hết sức cùng Khâu Từ vượt qua khó khăn, tuyệt đối dám mơ tưởng đến những thứ thuộc về ."

"Linh Lăng , đôi khi lợi ích to lớn, cũng cần quá câu nệ về cách thức đạt , càng cần để ý đến miệng lưỡi thị phi nhất thời." Thấy nàng kiên quyết như mặt Thái t.ử lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng thấy thần sắc Thiên Đăng định, đành bất lực : "Mong suy nghĩ cho rộng, cân nhắc cho kỹ, sẽ đợi câu trả lời cuối cùng của ."

Sau khi lui , Thiên Đăng lặng lẽ một đoạn xa, ngẩng đầu lên bầu trời.

Bầu trời mùa hè ở Khâu Từ xanh đến nhức mắt, ánh nắng đổ xuống chói chang khiến mắt nàng đau nhói.

Nàng mảnh đất nơi tổ phụ sinh và lớn lên, nhưng cuối cùng thể trở về, ngửa đầu nhắm nghiền mắt .

Ánh nắng xuyên qua mi mắt, hắt lên một màu đỏ rực. Đó là dòng m.á.u đang cuộn chảy trong cơ thể nàng, một phần thuộc về Khâu Từ.

Bên tai truyền đến tiếng khuyên giải nhẹ nhàng của Thôi Phù Phong: "Thực Huyện chủ thể cân nhắc đề nghị của Thái t.ử điện hạ."

Thiên Đăng mở mắt, chỉ khẽ : "Đề nghị lợi cho , lợi cho Đại Đường, nhưng duy chỉ Khâu Từ là chắc lợi."

"Cũng chắc là ." Thôi Phù Phong : “Hiện tại gốc rễ của Khâu Từ tổn hại, tương lai khó lường, Huyện chủ là sự lựa chọn nhất trong dòng m.á.u vương tộc . Ta cũng tin rằng với năng lực của Huyện chủ, tuy sẽ trắc trở nhưng cuối cùng vẫn đủ sức kiểm soát Khâu Từ một cách êm thấm. Đợi kiếp nạn qua , Huyện chủ dốc lòng vì nước, Khâu Từ tự khắc sẽ ngày hồi sinh."

" Thôi Thiếu khanh , b.ắ.n cung thì tên . Tổ phụ rời xa chính quyền Khâu Từ từ lâu, phận hiện giờ của cũng là Huyện chủ Đại Đường. Quả thật Đại Đường thể giúp kiểm soát Khâu Từ, nhưng điều chắc chắn sẽ đổi hiện trạng của Khâu Từ. Sau , thể Khâu Từ sẽ còn là Khâu Từ nữa, mà biến thành một vùng đất phụ thuộc, thịnh suy chìm nổi đều do khác định đoạt."

"Cái gọi là phá thì xây, nàng đối với Khâu Từ, đây là một sự lựa chọn hơn?" Thôi Phù Phong vẫn cố gắng thuyết phục nàng: “Khâu Từ tuy quy phục Đại Đường nhưng lòng luôn d.a.o động, bao giờ định. Đã đằng nào nàng cũng nghi kỵ ở Khâu Từ, tiến thoái lưỡng nan, chi bằng mượn cơ hội triều đổi đại, trải đường bằng phẳng cho , rạng danh thêm cho cha ông, giúp Đại Đường nắm một đồng minh kiên cố, cũng hẳn là ."

Thiên Đăng đưa tay che ánh nắng quá chói chang mặt, lẩm bẩm: " mảnh đất đối với Khâu Từ mà , là một điểm chiến lược, là một tấm lá chắn quân sự. Nó là nơi chôn rau cắt rốn, là quê hương mà họ thề c.h.ế.t bảo vệ. Ta thể... vì tư lợi của bản mà tự tiện mưu đoạt nó, đổi nó, thậm chí đẩy nó hỗn loạn. Như chỉ , mà ngay cả tổ phụ cũng sẽ trở thành tội nhân."

Nàng tính tình cố chấp bướng bỉnh, Thôi Phù Phong việc nàng nhận định thì khó lòng lay chuyển, bèn chỉ khẽ thở dài, thêm gì nữa: "Đã Huyện chủ hãy tĩnh tâm chờ xem sự việc diễn biến thế nào . Tin rằng chẳng bao lâu nữa, nàng sẽ đưa sự lựa chọn nhất."

 

Loading...