THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 24: Ai đúng ai sai
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:49:44
Lượt xem: 126
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiều ngày nghỉ ngơi, An Tây Đô hộ phủ dọn dẹp phòng cho Thiên Đăng xong, nàng đặt lưng xuống gối là ngủ ngay.
Chỉ là tâm tư quá căng thẳng rối bời, trong mơ vẫn thấy phiền muộn bất an.
Dù nhắm mắt, nhưng mắt nàng cứ chập chờn hình ảnh ba món thánh khí dính m.á.u chồng chéo lên . Chúng phát thứ ánh sáng chói lòa nhưng quỷ dị trong ánh lửa, khiến mắt nàng đau nhói như thẳng mặt trời, trong mơ nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Nàng mơ thấy ông bà, cha cưỡi ngựa đưa nàng rong ruổi vùng đất Khâu Từ cây cỏ tươi. Cả nhà vui vẻ như hồi nàng còn nhỏ, con ngựa của nàng cứ chậm dần, thúc thế nào cũng đuổi kịp .
Cuối cùng, nàng chỉ thể ngơ ngác và đau khổ họ ngày càng rời xa , phi rừng rậm, biến mất giữa ngàn vạn ngọn núi tuyết.
Nàng thấy giọng dịu dàng quen thuộc khẽ vang lên bên tai: "Huyện chủ đừng lo, sẽ đồng hành, cùng mưu tính, cùng trở về với nàng..."
Nàng đầu , thấy ánh mắt quan tâm dịu dàng như khi của Thôi Phù Phong. Nàng nén xuống nỗi sợ hãi lo âu trong lòng, nhưng dâng lên niềm day dứt khó tả...
Là một đôi tay rắn chắc từ phía ôm trọn nàng lòng, đôi môi nóng bỏng còn mãnh liệt hơn cả ánh nắng Khâu Từ khiến nàng choáng váng ngạt thở, nhưng cơ thể tự chủ mà run rẩy, ôm chặt lấy , như c.h.ế.t đuối ôm chặt lấy khúc gỗ tìm .
"Lăng Thiên Thủy... Lý Dĩnh Thượng, cho dù là ai, xin ... đừng đừng bỏ rơi giống như họ..."
Tỉnh dậy thì trời ngả về chiều, thời tiết vẫn còn oi bức.
Trong cơn ngái ngủ, nàng đưa tay lên, mơ màng che đôi mắt đang định mở .
"Huyện chủ, tỉnh !" Đồi Mồi túc trực bên giường từ lâu, thấy nàng tỉnh dậy vội lên giúp nàng lấy nước lau mồ hôi và nước mắt, kể chuyện hôm đó nàng và Thiên Đăng chạy khỏi vương cung lạc . Nàng bố trí ở bên nhưng vẫn luôn lo lắng cho tình hình của Huyện chủ. Giờ Huyện chủ bình an vô sự mới yên tâm.
Nghe nàng lải nhải, Thiên Đăng ậm ừ đáp , cảm thấy tảng đá trong lòng cũng nhẹ đôi chút.
Đang định dậy thì bên ngoài bỗng động tĩnh, sải bước sân, giơ tay đập cửa rầm rầm: "Tiên chu! Tiên chu nàng về hả?"
Kẻ thể gọi cái tên một cách hớn hở vô tư lự như ngoài Minh Cứu thì còn ai đây?
Đồi Mồi bất đắc dĩ mở cửa, ngay giây Minh Cứu hộc tốc xông : "Tiên chu, Khâu Từ bắt nạt nàng! Họ bảo nàng g.i.ế.c phóng hỏa..."
Lời dứt, thấy bộ dạng cải trang của Thiên Đăng thì khựng : "Tiên chu? Ai biến nàng thành thế ? Sao mà thế?"
Mấy câu khác năng lộn xộn, duy chỉ chữ "" là tròn vành rõ chữ.
Thiên Đăng ngán ngẩm, hiệu cho Đồi Mồi ngoài , khép cửa : "Ta hiện giờ ở bên Khâu Từ tiện lộ diện mạo thật, đừng ầm ĩ lên."
"Thế cũng cái mặt phụ nữ Khâu Từ chứ, thành thế !"
"Ta thấy thế , tiện hành sự."
Minh Cứu lầm bầm tỏ vẻ bất mãn, định đưa tay giật tóc nàng để kiểm tra: "Ta bảo nàng nên lời từ sớm mà? Nếu nàng sang Hồi Hột Vương phi thì Khâu Từ dám bắt nạt nàng ?"
Thiên Đăng gạt tay : "Ta thể sang Hồi Hột , giờ chỉ một lòng giải quyết chuyện bên Khâu Từ, những chuyện khác rảnh để quan tâm."
"Họ đối xử với nàng như thế mà nàng còn lo cho họ ?" Minh Cứu bĩu môi khinh khỉnh, xuống mặt nàng, : "Thực một đề nghị lắm, chỉ cần nàng gật đầu là nàng thành Nữ vương Tây Bắc luôn!"
Trong lòng Thiên Đăng ngán ngẩm, chỉ thấy hoang đường.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà tới hai cơ hội Nữ vương bày mặt nàng, hơn nữa đề nghị dường như đều khả năng giúp nàng .
"Nữ vương Tây Bắc là ý gì?"
"Thì cả nhà Vua Khâu Từ với nàng mà, nàng cũng cứ với họ ! Hồi Hột xuất binh giúp nàng đ.á.n.h , nàng cai quản Khâu Từ, cai quản Hồi Hột, chúng thành , thế chẳng cả vùng Tây Bắc đều trong tay chúng ?"
Với cái ý tưởng hoang đường của Minh Cứu, Thiên Đăng chẳng những lười tranh luận mà còn đuổi thẳng cổ ngoài.
Hắn tỏ vẻ lý lẽ đầy , cách cánh cửa nàng đóng sầm vẫn cố vọng khuyên giải: "Tiên chu, đừng ngốc nữa, theo nàng chắc chắn sẽ vẻ vang trọn Tây Bắc, gì chứ?"
Hồi lâu , bên trong vẫn tiếng Thiên Đăng đáp .
Hắn ấm ức áp tai cửa định ngóng động tĩnh thì lưng vang lên giọng hờ hững của Thôi Phù Phong: "Minh Cứu Vương tử, xem Huyện chủ hứng thú với chuyện , ngài cần phí lời nữa ."
Minh Cứu trừng mắt , tìm xem mặt biểu hiện hả hê để nhân cơ hội cãi một trận cho hả giận.
Đáng tiếc Thôi Phù Phong phong thái ung dung, vẻ xa cách thanh cao cái nắng gay gắt của Khâu Từ càng thêm nổi bật thoát tục, khiến ngọn lửa vô danh trong lòng chẳng phát .
Tuy tự cho võ nghệ cao cường, còn Thôi Phù Phong trong mắt chỉ là kẻ ngày ngày dưỡng bệnh, thể yếu ớt, nhưng hiểu cảm giác từ trong xương cốt khó dây .
Nhìn căn phòng vẫn im lìm, đành hậm hực bỏ , lười tranh chấp với Thôi Phù Phong, dù về khoản , chẳng nắm chắc phần thắng nào.
Đợi khỏi, Đồi Mồi vội mở cửa mời Thôi Phù Phong .
"Huyện chủ nghỉ ngơi ?" Thôi Phù Phong hỏi thăm, đặt mấy tập hồ sơ lên mặt nàng: “Thời gian gấp gáp, chỉ sai điều tra chút tiến triển , mang đến bàn bạc với Huyện chủ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-24-ai-dung-ai-sai.html.]
Đồi Mồi lanh lợi dâng đồ ăn lên lui , khép cửa canh chừng bên ngoài, tránh cho Minh Cứu .
Thiên Đăng nhận lấy hồ sơ, ngước mắt thấy ánh mắt quan tâm của Thôi Phù Phong giống hệt trong giấc mơ, bỗng thấy đáy lòng dâng lên niềm day dứt và tự trách sâu sắc.
Sau khi nàng xua đuổi Lăng Thiên Thủy, trong lúc hoang mang bất lực nhất, chính Thôi Phù Phong là chống đỡ cho nàng.
Là con em xuất sắc nhất của dòng họ Thôi Bác Lăng đầu các sĩ tộc để tên danh sách ứng cử viên hôn phu của nàng, những gian khổ và hy sinh thầm lặng của , nàng thể hình dung .
Vậy mà giờ đây Lý Dĩnh Thượng , nàng bèn rơi lưới mê, suýt chút nữa ném hết những gì Thôi Phù Phong cho đầu, chẳng là vong ân bội nghĩa ?
Vì cảm giác áy náy trong lòng, Thiên Đăng dám , chỉ cúi đầu ăn món sữa đông, một tay lật xem hồ sơ.
Thôi Phù Phong luôn để tâm đến lời nàng , hành động nhanh chóng, tập hồ sơ đầu tiên quả nhiên là điều tra hành tung của Tiết Tích Dương.
"Tiết Tích Dương tinh thông Thập bộ nhạc, trong đó nhiều điệu ca múa Tây Vực. Ta đến trạm quan phòng Khâu Từ tra cứu văn kiện thông quan từ mười năm đến bảy năm , thời niên thiếu quả thực từng đến Khâu Từ, cũng từng lăn lộn ở vùng Tây Bắc." Thôi Phù Phong giới thiệu sơ qua tình hình cơ bản cho Thiên Đăng để nàng xem nội dung chi tiết bên : “Ngoài theo lời tự kể, học đàn tỳ bà và kèn tất lật ở Khâu Từ, học đàn hầu ở Sơ Lặc, còn học múa Hồ xoay ở nước Khang... Cũng nhờ đó mà khi kinh, nổi danh trong các buổi yến tiệc, các vương gia săn đón và nhờ họ tiến cử mà đỗ đạt."
Thiên Đăng xem kỹ một lượt, : "Chẳng lẽ ở Tây Bắc chỉ học nhạc múa, hề dấu hiệu dính líu đến tranh chấp giữa các nước Tây Vực ?"
" quả thực chỉ học nhạc múa các nước, giao du với đủ hạng , hề quan hệ với bất kỳ nhân vật quyền quý nào. Hắn xuất từ Bái Quận, hiển hách như họ Tiết ở Hà Đông, nên trong tộc đa phần cầu mong đỗ đạt bằng thơ văn. Kẻ đam mê cầm kỳ thi họa như cũng coi là con cháu bất hiếu, ngông cuồng. Vì thế khi kinh từng về quê, lẽ ghẻ lạnh trong tộc nên hòa thuận."
"Còn cha thì ?"
"Cha mắc chứng tiêu khát, chân tay lở loét, hai mắt mù lòa. Mẹ mất sớm, kế là cửa khi du ngoạn, đương nhiên bà thể bỏ chồng và con đẻ để kinh tìm đứa con chồng xa lạ ."
Thiên Đăng gật đầu, sang hành tung gần đây của Tiết Tích Dương.
Sáng sớm hôm nay, khi chuông báo t.ử vang lên, thấy xuất hiện gần cổng cung.
"Gần cổng cung?" Thiên Đăng buột miệng hỏi: "Hắn tiếp cận lầu chuông ?"
"Chắc là . Nhắc mới nhớ, thời điểm xuất hiện ở đó cũng khá trùng hợp. Chợ sớm bên ngoài vương cung vốn náo nhiệt, khi dạo thì thấy trong chợ bắt một con cá vây hoa, thấy thể vẽ tranh nên mua , còn mượn cái chậu ở ngôi chùa bên cạnh để mang về."
Mua một con cá về vẽ tranh... Hành động nghĩ thế nào cũng chẳng liên quan gì đến tiếng chuông báo t.ử vang lên cả.
"Cá mang về ?"
Thôi Phù Phong gật đầu: "Lúc nãy tìm , đang múa bút vẽ con cá đó."
Thiên Đăng cố nhớ tình hình lúc tiếng chuông vang lên. Binh lính canh giữ cổng cung lúc đó xếp hàng ngay ngắn bảo vệ cổng, bên ngoài tuy ồn ào hỗn loạn nhưng giữa ban ngày ban mặt, các nhân vật quan trọng của Khâu Từ và Đại Đường đang tụ tập bàn đại sự, thể nào cho phép lạ hoàng cung.
Huống hồ Tiết Tích Dương tay bưng chậu cá càng gây chú ý, thể qua cổng cung, lên lầu chuông?
Không tìm manh mối nào, nàng đành tạm gác Tiết Tích Dương, hiềm nghi và hành động khả nghi nào sang một bên, chuyển sang lật tập hồ sơ tiếp theo.
Ánh mắt chạm nội dung bên , thần sắc nàng lập tức trở nên nghiêm trọng, ngẩng phắt lên Thôi Phù Phong: "Quân Tây Phiên biến động cách thành sáu mươi dặm?"
"Là tin tức tiền trạm gửi về, Tướng quân Uất Trì dẫn quân thám thính ." Thôi Phù Phong trải tấm bản đồ giản lược mang theo , chỉ cho nàng vị trí cụ thể: “Xem suy đoán của Huyện chủ là đúng. Hiện tại tuy hành động cụ thể của Tây Phiên là gì, nhưng khi Huyện chủ vạch trần chúng là kẻ chủ mưu tay với vương tộc Khâu Từ, chúng tổ chức ứng phó nhanh như nghĩ trong triều đình hoặc trong cung Khâu Từ chắc chắn nội gián."
Suy đoán kiểm chứng, tảng đá trong lòng Thiên Đăng càng đè nặng hơn: "Giờ Tây Phiên lộ rõ bộ mặt thật, Khâu Từ khả năng chống đỡ , An Tây Đô hộ phủ bên định đối phó thế nào?"
"Đó là việc của họ, Huyện chủ chi bằng cứ án binh bất động quan sát tình thế. Dù Khâu Từ nghi kỵ nàng như hành động của Tây Phiên nếu cho họ một bài học, khiến họ tỉnh ngộ đôi chút."
"Hiểu lầm nghi kỵ là do kẻ giở trò, Khâu Từ dù cũng là cố quốc của tổ phụ , thể khoanh tay ." Thiên Đăng lắc đầu: “Hơn nữa, vì chuyện ba món thánh khí trấn quốc mất tích, hiềm nghi cấu kết với Tây Phiên vẫn rửa sạch. Chi bằng mượn cơ hội thám thính thực hư, đối với , đối với Khâu Từ đều là chuyện ."
"Vậy Huyện chủ định thám thính thế nào?"
Thiên Đăng buột miệng : "Ta sẽ bảo Kỷ Lân Du triệu tập bộ hạ cũ của cha ông thám thính tình hình ."
"E là ." Thôi Phù Phong : "Huyện chủ đừng quên, chúng cung đón nàng , dùng chính những đó."
Tuy đều là bộ hạ cũ trướng Xương Hóa Vương năm xưa, nhưng thời gian trôi qua, bốn năm nay rốt cuộc xảy chuyện gì, ai thể đảm bảo.
Thiên Đăng nhất thời trù trừ. Nếu bộ hạ cũ của cha ông dùng , nàng còn thế lực nào để dựa ? Chẳng lẽ thực sự chỉ thể cầu cứu quân triều đình do Thái t.ử điện hạ mang đến?
"Có điều, quân đội tinh nhuệ nhất của Đại Đường bảo vệ Thái t.ử đến đây, chẳng lẽ Tây Phiên dám động thủ mưu toan cướp Khâu Từ lúc ?"
"Ta nghĩ dụng ý của đối phương là tấn công trực diện, mà là Khâu Từ đổi triều đại." Thôi Phù Phong phân tích: “Nói cách khác, hiện giờ vương tộc Khâu Từ gần như c.h.ế.t hết, đến lúc buộc đổi sự cai trị. Dù Thái t.ử động thái gì, quân triều đình xuất binh thì sóng gió nổi lên, Khâu Từ ắt sẽ đại loạn, thế cưỡi hổ khó xuống thành hình ."
"Vì sóng gió do , một Huyện chủ từ Đại Đường tới gây , càng nỗ lực đập tan âm mưu của Tây Phiên, trách nhiệm thể chối từ."
Thấy nàng kiên quyết, Thôi Phù Phong cũng đành : "Đã thể cầu viện phía Thái t.ử điện hạ . Chỉ là Huyện chủ suy nghĩ kỹ về điều kiện của Thái t.ử ?"
Thiên Đăng im lặng, hồi lâu mới do dự : "Để nghĩ thêm , lẽ... vẫn còn cách khác."
Thôi Phù Phong nhạy bén nhường nào, đương nhiên dự tính trong lòng nàng, nhưng trầm ngâm một lát, ngăn cản mà chỉ : "Quân đội bên Bắc Đình nếu vô cớ đến An Tây xảy tranh chấp với Tây Phiên, e rằng triều đình khó tránh khỏi nghi kỵ. Huyện chủ với Thái t.ử rằng họ tình cờ giúp nàng ở ngoài thành. Vì thế nếu họ trong lúc giúp đỡ Huyện chủ mà thuận tiện phát hiện tung tích Tây Phiên, do đó truy kích để lập quân công thì đó là chuyện thuận lý thành chương. Tin rằng triều đình và Thái t.ử điện hạ chắc chắn sẽ truy cứu Bắc Đình."
"Được, đa tạ Thôi Thiếu khanh chỉ đường sáng cho chúng ." Trong lòng Thiên Đăng trào dâng cảm xúc phức tạp, ơn cũng áy náy, giống như khoảnh khắc trong giấc mơ, khó mà thành lời.