THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 24: Thỏ trắng cô đơn

Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:46:59
Lượt xem: 152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trong nhà còn ai?"

Cậu bé tổ mẫu đang sợ hãi mặt cắt còn giọt máu, Thiên Đăng đang bế tay tò mò , lấy hết can đảm trả lời: "Có cháu, còn lớn, thứ hai, và cả hoặc trong bụng cháu nữa."

"Thằng bé ngoan, cháu gánh vác gia đình . Nói , gì? Giúp gì, trong doanh trại chúng sẽ giúp gia đình cháu một tay."

"Không cần giúp ạ, cháu... Mẹ cháu bảo sẽ đưa cháu và các em đến Trường An nương nhờ nhà ." Cậu bé ấp úng nhưng kể rõ ràng: “Nhà ngoại tổ phụ cháu việc ở Quang Lộc Tự, bánh ông còn Thánh thượng khen ngợi nữa. Ngoại tổ phụ bảo cháu thể theo học bánh, cháu nhất định sẽ cố gắng học, học giỏi sẽ mở tiệm bánh để bà, và các em cháu đều ăn no, chịu đói chịu rét nữa..."

Thiên Đăng mở to mắt, kìm vỗ tay: "Oa, ca ca giỏi quá!"

"Khá lắm, còn nhỏ mà hiểu chuyện thế ." Cha nàng cũng hài lòng, vỗ vai gầy guộc của Thời Cảnh Ninh, dặn lấy một ít tiền từ bổng lộc của đưa cho hai bà cháu.

Bà lão nãy giờ vẫn âm thầm rơi lệ cuối cùng cũng hồn, gạt nước mắt : "Thằng bé và nó tính toán thì lắm, nhưng nhà đông thế , kéo sang hết thì nhà nó lấy chỗ mà ở."

Cha Thiên Đăng nhíu mày, hiểu ngay ý bà. Đó là nhà đẻ của con dâu, con gái lấy chồng góa bụa mang con về nương nhờ thì còn , chứ mang cả chồng theo thì tuyệt đối thể.

Vậy nên hy vọng của Thời Cảnh Ninh e là sẽ tan thành mây khói, tổ mẫu sẽ để đứa cháu đích tôn rời .

"Thế thì thể ở trang viên nhà cháu mà!" Thiên Đăng dựa vai cha, xòe ngón tay đếm: “Phúc bá , Khang thúc , An thúc họ đều nhà, nên ở trong trang viên, đông vui náo nhiệt lắm, lắm ạ!"

Nghe con gái cha nàng phất tay, sảng khoái : "Được, Thời Hiệu úy vì nước quên , nay gia đình gặp khó khăn, đồng đội chúng giúp thì chẳng khiến lòng quân nguội lạnh ? Trang viên nhà ở ngoại ô kinh thành, phần lớn là nơi an dưỡng cho thương binh, tàn binh. Ba đời nhà bà cứ qua đó ở nhờ, dù thêm một nhà cũng chẳng nhiều, bớt một nhà cũng chẳng ít. Tiền tuất quân đội chắc đủ nuôi cháu lớn khôn, đến lúc đó cháu tự tìm kế sinh nhai, gánh vác cả nhà là !"

Nhờ đó mà Thời Cảnh Ninh đến Trường An, cả gia đình nương náu tại trang viên nhà họ Bạch.

Cuối xuân năm , Thiên Đăng đến trang viên chơi và ở ít ngày. Nàng mặc chiếc áo lụa mỏng mùa xuân, cưỡi con ngựa nhỏ, thong dong nhảy qua những cọc gỗ nhỏ thì ngẩng lên thấy Thời Cảnh Ninh đang cắt cỏ trở về.

Ký ức về phai nhạt, nàng nghĩ một lúc mới nhận , vui vẻ nhảy xuống ngựa hỏi: "Ca ca ơi, giờ ở cùng các em ?"

Thời Cảnh Ninh dẫn nàng đến căn nhà ở góc viện phụ, nàng thấy bốn đứa em của , và cả những con thỏ nuôi.

Hai đứa em sinh đôi chào đời khi cha mất, đang rúc lòng b.ú tí; thỏ cũng còn nhỏ, nàng nâng niu chúng tay cho ăn cỏ, những cái miệng nhỏ xíu nhai lia lịa, ăn hết cọng cỏ đến cọng cỏ khác, nàng thể chúng ăn cả buổi chán.

Những ngày đó nàng và Thời Cảnh Ninh chơi với vui, cùng cho thỏ ăn, cùng học chữ, cùng vớt cá nhỏ trong ao trang viên, ngày nào cũng chạy nhảy dọc hành lang thủy đình, các cô cô trông nom mệt bở tai.

Thời Cảnh Ninh mới theo học dùng dao, thường xuyên bếp trang viên phụ giúp, còn tận dụng những mẩu củ cải, đậu phụ thừa để luyện dao, thái sợi, tỉa hoa quả.

Mùa hè sắp hết, cái nóng oi ả qua , Thiên Đăng sắp theo về vương phủ.

nàng nỡ rời xa mấy chú thỏ béo tròn do chính tay vỗ béo, giờ chúng lớn đến mức nàng ôm xuể. Thế là nàng nhờ thành mua một bộ d.a.o khắc ở Thanh Nham Cư, bắt Thời Cảnh Ninh khắc cho một con thỏ mang về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-24-tho-trang-co-don.html.]

Khổ nỗi Thời Cảnh Ninh cũng mới học, tay nghề tinh, khắc con thỏ trông như củ khoai tây, Thiên Đăng chơi qua loa vài vứt cả thỏ lẫn d.a.o đầu, chẳng nhớ đến nữa.

Ngoại tổ phụ Thời Cảnh Ninh tuổi cao, khi nghỉ hưu ở Quang Lộc Tự kéo cháu ngoại một cái, cho sang phụ giúp ruột. Khi gia đình họ Thời chuẩn rời , vì cảm kích ân tình của vương phủ và trong trang viên, ngoại tổ phụ Thời Cảnh Ninh đích xuống bếp một bữa cơm cảm tạ.

Lúc đó bàn một bát thịt, tẩm ướp muối rượu mềm mại, thái lát mỏng, bên ngoài bọc bột nếp, hấp lên thơm lừng, mềm rụm, đưa miệng một hương vị khác biệt với thịt trâu bò dê, vô cùng ngon miệng.

Thấy Thiên Đăng thích ăn, Thời Cảnh Ninh gắp cho nàng thêm mấy miếng, : "Mấy con thỏ nuôi béo thế cũng công của Huyện chủ đấy, Huyện chủ ăn nhiều nhé."

Thiên Đăng ngẩn bát thịt, mới đây là những con thỏ nàng từng nâng niu tay nỡ rời.

Nước mắt nàng lã chã rơi, đẩy bát dậy chạy vụt , khiến cả bàn tiệc sững sờ.

Thời Cảnh Ninh đuổi theo, cùng nàng rơi nước mắt, buồn bã : "Xin Huyện chủ, cứ mãi, Huyện chủ đối xử với chúng như nên chúng cũng đối với Huyện chủ. Ở trang viên cái gì cũng là của Huyện chủ, chỉ mấy con thỏ là của chúng nuôi, nên chúng mới lấy thứ duy nhất cho Huyện chủ ăn..."

Thấy bé buồn bã như Thiên Đăng lau khô nước mắt lau nước mắt cho , : "Ta trách , nhưng ăn thịt thỏ nữa, bao giờ ăn nữa."

Nàng là đứa trẻ cố chấp, từ đó về quả thực bao giờ động đến thịt thỏ nữa. Dù nàng dần quên lãng chú thỏ lông xù từng nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng thói quen hình thành thì thể nào đổi nữa.

Những chuyện xưa cũ tan biến trong giấc mơ. Khi nàng tỉnh , ánh nắng vàng rực rỡ tràn cửa sổ, phản chiếu tuyết đọng đêm qua, chiếu sáng căn phòng rực rỡ, đến rèm giường cũng chắn nổi ánh sáng chói chang.

Thiên Đăng mơ màng đầu, chạm một cục bông ấm áp cuộn tròn bên cạnh.

Là con thỏ trắng Mạnh Lan Khê để đêm qua. Nàng lẳng lặng ngắm một lúc, đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại ấm áp của nó, chợt nhớ thế gian còn Thời Cảnh Ninh nữa .

Cậu thiếu niên ôm hũ tro cốt trong gió tuyết, thiếu niên vụng về khắc con thỏ xí cho nàng, trai bưng đĩa điểm tâm tinh tế đến mặt nàng, vĩnh viễn .

cuộc đời vốn là thế, đến , giữ do nàng quyết định.

Điều nàng thể chỉ là đòi công bằng cho rời bỏ nàng, và cung cấp một mái nhà che mưa chắn gió cho những cần nàng che chở.

Tỳ nữ hầu hạ Thiên Đăng y phục, rửa mặt chải đầu. Đồi Mồi bế con thỏ ngoài: "Mạnh lang quân đến từ sớm , đang đợi bên ngoài đón thỏ đấy ạ. Ngài bảo thỏ tập thói quen ăn uống vệ sinh đúng chỗ, kẻo bẩn chỗ của Huyện chủ."

Thiên Đăng vuốt tóc mai, qua cửa sổ thấy Mạnh Lan Khê đang đợi giữa sân. Khi đón lấy con thỏ từ tay Đồi Mồi, dường như cảm nhận ánh mắt của nàng, đầu khung cửa sổ, từ xa cúi chào nàng một cái.

Cành cây phủ tuyết trắng xóa, lang quân áo trắng như tuyết, làn da trắng ngần, mái tóc đen nhánh cùng đôi mắt mày ngài đen láy tựa như tranh thủy mặc, dáng vẻ như một nhành lan đón gió.

Biết rõ nàng đang nhưng chỉ hỏi Đồi Mồi: "Không đêm qua Huyện chủ ngủ ngon ?"

Đồi Mồi đáp: "Ngon lắm ạ, hiếm khi Huyện chủ ngủ một mạch đến sáng như ."

 

Loading...