THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 25: Anh em
Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:05:48
Lượt xem: 277
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta , Tô Vân Trung còn một cô ?”
“Phải, nhưng hồi nhỏ nhà nghèo túng, nuôi lớn lên khó khăn, cho nên đủ sức nuôi , sinh bèn đem cho .”
Thiên Đăng nhớ bèn hỏi: “Muội giờ thế nào ? Đã lấy chồng sinh con ?”
“Từ khi kiếm chức quan đàng hoàng, gia cảnh ngày càng khởi sắc, lúc qua thăm, cả nhà đang bàn bạc đón về.” Chuyện vặt vãnh một năm , trí nhớ Thôi Phù Phong khó tránh khỏi chút mơ hồ: “Ta nhớ, nhận nuôi , là một hộ thợ đan lát họ Hà.”
“Thợ đan lát?” Ánh mắt Thiên Đăng thắt , ngẩng đầu : “Biết đan loại chiếu tre trong nhà kho ?”
Ánh mắt nàng trong veo, chứa đựng tia sáng đột ngột thấu thiên cơ.
Thôi Phù Phong nàng, tim khẽ động, giọng điệu chút do dự: “Là thợ đan lát sai. Bởi vì lúc đó Tô Vân Trung chỉ cái đèn lồng khung tre treo trong nhà với , đó là do tự tay đan tặng . Cái đèn lồng đó quả thực tinh xảo, thần sắc , quan hệ với gái đem cho cũng khá .”
“ trở về?”
Thôi Phù Phong hạ thấp giọng, hỏi: “Nàng nghi ngờ Tô Vân Trung?”
“Phải, nhưng liên quan đến cái c.h.ế.t của , chỉ thể khẳng định, đang che giấu điều gì đó.” Thiên Đăng đưa tay khẽ ấn lên vết sẹo bên lông mày , lẩm bẩm: “Hắn vai rộng lưng dày, khuỷu tay vững cổ tay chắc, thuận lợi cho việc học b.ắ.n cung.”
“ lúc thi tài b.ắ.n ba mũi, hai mũi trượt bia, một mũi b.ắ.n xiên xẹo yếu ớt.” Thôi Phù Phong trầm ngâm : “Với xuất của , cơ hội ứng cử cũng là khó khăn lắm mới , nếu thực sự giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, tại thất thố như ?”
Thiên Đăng đang trầm ngâm suy nghĩ, thở của Thôi Phù Phong bỗng trở nên nặng nhọc hơn vài phần.
Hóa vết thương của đau nhói từng cơn, mặt trắng bệch, ôm n.g.ự.c cố sức kìm nén cơn đau.
gắng gượng kìm nén, chỉ tiếp: “Nhắc đến cung tên, hiện giờ Lâm Hoài Vương phái binh sĩ phụ trách an , trong trang xảy chuyện, cung tên phát cho bọn họ đó nên để bên các lang quân nữa.”
Thiên Đăng thấy sắc mặt càng thêm nhợt nhạt, hiệu cho nghỉ ngơi cho khỏe: “Thôi lang quân thương nên lâu, ngươi nghỉ ngơi một lát , sai thu cung tên về .”
Thôi Phù Phong quả thực gượng nữa, gật đầu, dậy tựa giường.
Thiên Đăng ngoài lệnh thu hết cung tên về để đề phòng sơ suất, bắt bọn họ dán tên lên cung tên.
Mọi thu cung tên, đều giao nộp sảng khoái. Dù Huyện chủ c.h.ế.t mũi tên, giờ Lâm Hoài Vương phái bảo vệ an nơi , bọn họ cũng cần dùng thứ phòng hộ vệ nữa, thu hồi cung tên đương nhiên là hợp tình hợp lý.
Chín bộ cung tên nhanh chóng đưa đến phòng Thôi Phù Phong, bày mặt họ.
Như Thiên Đăng dặn dò, mỗi cây cung đều dán tên, đ.á.n.h dấu đây là của ai dùng.
Thiên Đăng cầm cây cung dán tên Tô Vân Trung lên xem, một cây cung quân dụng bình thường, gì khác biệt so với những khác.
Đây là cung mới cùng một đợt lấy từ kho Đông Cung , cùng với ngựa đưa tới, phát ngẫu nhiên cho , chín cây gần như giống hệt .
Thiên Đăng suy tư so sánh các cây cung, khi ánh mắt dừng cây cung của Thời Cảnh Ninh, nàng cảm thấy chút đúng.
Nàng cầm cung của Thời Cảnh Ninh lên, ánh mắt chuyển sang dây cung, thấy chỗ dây tơ buộc hai đầu cung hai vết nhỏ, dường như vật gì đó từng ma sát ở đây để dấu vết nhẹ.
Cung lấy từ kho , đều quét sơn đen bóng loáng đều màu, nên vết xước nhỏ nhanh thể phát hiện , mà cung của những khác đều dấu vết .
“Vết tích chút kỳ quái?” Thiên Đăng chỉ hai chỗ đó cho Thôi Phù Phong xem: “Trong một hai ngày , rốt cuộc cầm cung gì mà để dấu vết như chứ?”
Thôi Phù Phong dựa giường, đón lấy cây cung ngắm nghía.
là quan văn, tuy tuổi trẻ tài cao, từ Hàn Lâm Viện đến công việc Lễ Bộ đều thong dong tự tại, nhưng am hiểu đối với cung nỏ đao kiếm lắm, là vết tích gì.
Hắn đặt cung xuống, suy tư : “Thời Cảnh Ninh... nhớ thích điêu khắc?”
Thiên Đăng hiểu ý , Dù thứ rạch qua cổ Phúc bá là con d.a.o khắc sắc nhọn của Thanh Nham Cư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-25-anh-em.html.]
nàng kiên quyết : “Không thể nào, Cảnh Ninh từ nhỏ cung kính với , quen Phúc bá. Huynh ... thể chuyện .”
Thôi Phù Phong đưa tay khẽ xoa vết thương ngực, dù trong đau đớn, ánh mắt nàng vẫn trầm tĩnh và sáng suốt: “Nàng còn hiểu rõ Thời Cảnh Ninh ?”
Thiên Đăng cũng định giấu giếm, đơn giản: “Sau khi cha qua đời, cha và ông thương cô khổ, từng sắp xếp cho ở trong trang một thời gian, lúc đó thường chơi cùng . Khi đó thích điêu khắc, còn bảo khắc cho con thỏ nhỏ, nhưng hồi nhỏ tính tình kiêu căng, chê khắc , chơi hai cái vứt mất...”
Nói đến đây, ký ức xa xăm ùa về, nàng nhớ tới chuyện gì đó, bỗng nhiên thẫn thờ.
Thôi Phù Phong thấy nàng ngẩn ngơ, thầm nghĩ, như cũng coi như là thanh mai trúc mã .
rũ mi, thêm gì, chỉ đưa cây cung đó cho nàng, : “Vết tích cung , lẽ nàng thể mang cho quân Sóc Phương canh giữ trang viên xem thử, bọn họ thể .”
điều khiến Thiên Đăng thất vọng là, đám lính canh gác Sóc Phương đều là bộ binh, ũng rànhcung nỏ c, ai nấy đều lắc đầu nghi hoặc.
Nàng thu hoạch gì, cầm cung tên về, lòng đầy tâm sự.
Đi đến dãy nhà chái các vị hôn phu ở, nàng chần chừ một lát, vẫn nhờ một bà bộc phụ gọi Thời Cảnh Ninh một tiếng giúp .
Trừ Nam Ngu giam giữ, hiện giờ chín ứng cử viên phu quân đều ở trong nhà chái. Bộc phụ gọi Thời Cảnh Ninh, hoặc ở cửa sổ hoặc ở cửa , ánh mắt đổ dồn Thời Cảnh Ninh giống .
Thời Cảnh Ninh cũng chẳng màng đến những điều nữa, rảo bước chịu đựng đủ loại cảm xúc phức tạp về phía Huyện chủ, khi hành lễ với nàng, dùng che chắn tầm mắt phía .
Hắn cúi đầu đưa hộp thức ăn trong tay cho nàng, chút ngượng ngùng : “Ta đang định tìm Huyện chủ.”
Thiên Đăng liếc bên trong một cái, hiệu cho cùng đến góc khuất bên cạnh, mới đón lấy hộp thức ăn mở xem. Bên trong là bốn chiếc bánh hạnh nhân nướng vàng ruộm giòn tan thành hình con mèo đang cuộn tròn, vừng mắt, tai đuôi đầy đủ, vô cùng đáng yêu.
Nàng qua là đây tuyệt đối tay nghề của đầu bếp trong trang, cầm lên xem hỏi Thời Cảnh Ninh: “Là tự tay ?”
Thời Cảnh Ninh gật đầu, chân thành : “Huyện chủ gần đây ăn ngủ yên, nuốt trôi cơm, cho nên mượn bếp của trang viên cho nàng mấy món điểm tâm nếm thử, mong Huyện chủ bảo trọng, chớ lơ là sức khỏe.”
Thiên Đăng cầm một cái, từ từ c.ắ.n một miếng.
Sau khi mất, nàng còn khẩu vị, chỉ là sự ép buộc của cô cô Huyền Cơ miễn cưỡng ăn một chút. Mà tay nghề của Thời Cảnh Ninh quả thực tầm thường, bánh nướng thơm giòn xốp, mùi thơm của lúa mạch và vị ngọt hậu của hạnh nhân hòa quyện nơi đầu lưỡi, cộng thêm mùi thơm của vừng và vị ngọt của đường phèn, hương vị phong phú tầng tầng lớp lớp đan xen khiến nàng dư vị mãi, ngay cả nỗi bi khổ hiện thực cũng dường như xua tan ít nhiều.
“Rất ngon, đa tạ nhọc lòng.”
Thời Cảnh Ninh vội : “Nếu Huyện chủ thích thì sẽ thêm một ít.”
“Không cần , hiện giờ dù cũng là thời điểm đặc biệt, cứ ở trong phòng nhiều, đừng lẻ loi thì hơn.” Nói Thiên Đăng đưa cây cung tên trong tay đến mặt , hỏi thẳng vấn đề: “Ta tìm là hỏi, cái là của ?”
Thời Cảnh Ninh chút nghi hoặc: “Chắc là cung của chẳng đều giống ?”
Thiên Đăng nghiêng đầu cung, chỉ cho xem hai vết tích : “Vậy đây là cái gì?”
Hắn vẻ mặt mờ mịt: “Là cọ ? Ta ấn tượng... Cái , hỏng cung tên của Đông Cung phạt ?”
Thiên Đăng thấy , bèn hỏi tiếp: “Huynh và Thương Lạc, Tô Vân Trung ba ở cùng một phòng ? Ai thu cung tên?”
“Sau khi dán tên xong, do Tô Vân Trung giao nộp cùng một thể cho cô cô Huyền Cơ, lúc đó hồ dán còn khô .”
Hồ dán khô, như đổi nhãn tên cũng là chuyện đơn giản.
Nàng im lặng, còn Thời Cảnh Ninh lo lắng vết tích cung, hỏi: “Ta thực sự nhớ nổi là lúc nào xước cung của Đông Cung, đợi khi về bồi thường theo giá ?”
“Đừng lo, chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Thiên Đăng tính tỉ mỉ cẩn thận, an ủi : “Huynh cứ coi như chuyện , trở về cứ bình thường là , nhớ là hạn chế ngoài.”
Hắn ngoan ngoãn đáp: “Vâng, lời Huyện chủ.”