THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 25: Mảnh vỡ

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:20
Lượt xem: 189

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" hậu viện nhà hiện giờ biến cố liên miên, đều do chuyện kén rể mà . Giờ thêm bổ sung, chẳng càng thêm rắc rối ?" Thiên Đăng từ chối ngay lập tức.

nàng cho các lang quân phủ là để điều tra xem ai hiềm nghi. Những liên quan hậu viện ngoài việc thêm phiền phức thì ý nghĩa gì ?

"Cô cũng ý đó, nhưng Mẫu hậu vốn tin tưởng Tư Thiên Đài, cho nên..." Thái t.ử lắc đầu: “Cô tuy cực lực phản đối nhưng cũng vô ích, hiện tại Lễ bộ phụng mệnh soạn thảo danh sách ."

Thiên Đăng cúi đầu . Thôi Phù Phong hỏi: "Nói như Tư Thiên Đài bảo cử chắc chắn sẽ chọn. Không phía Lễ bộ định lựa chọn thế nào?"

"Lễ bộ chắc sẽ đề xuất hai đến bốn , xem ý tứ là lấp đầy con mười . Đến lúc đó Linh Lăng cứ bảo mắt hoặc hợp ý, Cô sẽ cố gắng từ chối giúp ." Thái t.ử khẽ thở dài: “Tốt nhất là đừng ai đến nữa."

"Vâng, mang tướng lục vô duyên khắc chồng, mấy vị lang quân chọn đó là bất hạnh, cần gì hại thêm mấy nữa?" Thiên Đăng trầm giọng: “Xin Điện hạ giúp với Hoàng hậu điện hạ, cầu xin triều đình cho phép quyền tự chủ chọn chồng. Nếu ưng ý thì cho nữa."

Làm nhét bao nhiêu , chỉ cần nàng khăng khăng thích thì chẳng ai .

Thái t.ử yên tâm phần nào, : "Chuyện là đương nhiên, dù cũng là kén rể cho . Cô sẽ với Mẫu hậu, nhất định sẽ cân nhắc tâm ý của ."

Đã thăm dò ý tứ của Thiên Đăng, Thái t.ử cũng nán nha môn lâu, lập tức cung.

Thôi Phù Phong thu dọn hồ sơ, xuất phát đến Quốc T.ử Giám, chuẩn rà soát kỹ tất cả những liên quan hôm đó.

Vừa khỏi cửa, thời tiết khó khăn lắm mới hửng nắng, đường phố ngập tràn bùn lầy.

Hỏi mới , đê vỡ dẫn nước thuận lợi, hôm nay đột ngột lũ về, nước đục ngầu bùn đất tràn thành, cả thành một phen hỗn độn.

Thiên Đăng cưỡi ngựa đến, nhất thời nghẹn lời.

Thế là, nàng chen chúc chiếc xe ngựa công vụ chật hẹp của Đại Lý Tự, cố gắng co để chạm đầu gối với Thôi Phù Phong đối diện.

Nghĩ ngợi một chút, trong lòng nàng thấy kỳ cục ...

Hết đến khác chung xe với đàn ông, thanh danh của nàng ở Trường An coi như tiêu tùng .

nghĩ , nàng thanh danh, cái thanh danh "nuôi một đống đàn ông trong hậu viện" hả?

Huống hồ nàng còn đè Thôi Phù Phong vách xe mặt bao nhiêu .

Nghĩ thế, nàng thấy thương cảm cho Thôi Phù Phong đối diện, sự thiệt hại của "cây ngọc" nhà họ Thôi chắc còn lớn hơn nàng.

lúc , bỗng ngước mắt lên, bốn mắt .

Tim Thiên Đăng đập thót một cái, đang định dời mắt thì thấy ánh mắt tối sầm , gấp hồ sơ .

Nàng còn tưởng lời gì với , nhưng Thôi Phù Phong trầm ngâm nàng, mấy thôi, cuối cùng vẫn im lặng.

Thiên Đăng nhịn định mở miệng hỏi thì xe ngựa dừng , phủ Xương Hóa Vương đến.

Người gác cổng Vương phủ kê ghế, vén rèm xe đón Huyện chủ xuống.

Thiên Đăng liếc mắt thấy cô cô Huyền Cơ đang mặt dài thượt ở cổng, và phía cô cô là Đồi Mồi.

Nàng reo lên một tiếng "A", chẳng màng đến cô cô Huyền Cơ nữa, bước lên bậc thềm nắm lấy tay Đồi Mồi. Thấy cô nàng tuy quần áo trong phủ nhưng đầu vẫn cài hoa trắng, thần sắc cũng ủ rũ, bèn hỏi thăm chuyện hậu sự của Phúc bá.

"Đa tạ Huyện chủ quan tâm, cha em an táng xong . Ở điền trang Khang thúc và trai em lo liệu, em về sớm hầu hạ Huyện chủ."

Thiên Đăng vỗ vai an ủi cô nàng. cô cô Huyền Cơ thì bước tới cảm tạ Thôi Phù Phong, mời phủ uống theo phép lịch sự.

Ai ngờ Thôi Phù Phong nhận lời thật, dặn phu xe chờ một lát xuống xe phủ, như thể quên mất đang Quốc T.ử Giám tra án, thong thả đợi ở hoa sảnh.

Thiên Đăng há hốc mồm, đành bất lực tiếp khách, trong lòng thầm nghĩ vị Thôi lang quân đây vẻ thiếu tinh tế thế nhỉ...

"Vừa là con gái của Phúc bá ?" Thôi Phù Phong bưng chén , bất chợt hỏi.

Thiên Đăng đáp: "Vâng, cô tên là Đồi Mồi."

"Ừ, nhớ." Mọi chuyện ở điền trang, đều nhớ như in, từng quên mảy may.

Hắn khuôn mặt phần bối rối của nàng, : "Khi đó hai cùng rơi hiểm cảnh, cũng từng nương tựa sinh tử. Sao giờ ở chung với , Huyện chủ yên thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-25-manh-vo.html.]

"Đâu , chuyện đó." Thiên Đăng gượng gạo, thầm nghĩ lúc đó nguy hiểm rình rập, nương tựa sinh t.ử là chuyện bình thường, nhưng giờ đột nhiên bỏ bê vụ án đang điều tra chạy sang đây uống thì bất bình thường lắm đấy...

Đang lúc khó xử, Thiên Đăng bỗng thấy Đồi Mồi thập thò ngoài cửa, mặt dường như vẻ do dự khó giấu.

"Sao thế?" Thiên Đăng vẫy tay gọi cô nàng .

Đồi Mồi quỳ xuống mặt họ, lấy từ trong tay áo một vật, : "Huyện chủ, em Thôi lang quân giờ là Thiếu khanh Đại Lý Tự, chủ trì công việc nha môn. Vì thế em... em vật dâng lên xem qua."

Thôi Phù Phong và Thiên Đăng . Hắn đưa tay nhận lấy vật cô nàng dâng lên, mở xem, lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

Đó là một gói giấy gấp kỹ, một góc bên ngoài gói giấy dính vết máu, nhưng vì giấy dày nên vật bên trong m.á.u thấm .

"Cái là... lúc em và ca ca lo hậu sự cho cha, tìm thấy trong n.g.ự.c áo của cha."

Nghe là vật Phúc bá giấu trong n.g.ự.c lúc c.h.ế.t, Thôi Phù Phong đoán chắc tầm thường, bèn cẩn thận mở xem bên trong.

Gói giấy nhẹ bẫng, mở , mấy mảnh màu đen bên trong suýt thì bay mất.

Hắn nhanh tay lẹ mắt, lập tức giữ cổ tay che chắn cho chúng.

Thiên Đăng nín thở ghé gần . Đó là ba mảnh giấy cháy đen, mép cháy nham nhở.

Có lẽ lúc đốt chúng xếp chồng lên ở giữa, nên phần tâm giấy cháy hết , hiện màu nâu sẫm do lửa l.i.ế.m qua, nhưng cũng giòn tan thể chạm mạnh.

Nhìn mấy mảnh giấy lẽ thành tro bụi , Thôi Phù Phong ngước mắt Đồi Mồi dò hỏi: "Cái là?"

Đồi Mồi đỏ hoe mắt, : "Em nó là gì. Trước đó lúc khâm liệm cha, em và ca ca phát hiện cái nhưng để ý, cứ cất . Mãi đến hôm em thu dọn đồ đạc để về Vương phủ, mở gói giấy xem mới phát hiện nét chữ đó, là... là..."

Cô nàng ấp úng dám . Thôi Phù Phong trầm ngâm cầm một mảnh vỡ lên, soi ánh sáng bên ngoài sảnh.

Trên mảnh giấy cháy xém vàng khè, lờ mờ hiện chữ "Cụ".

Nét chữ cứng nhắc, đường nét run rẩy kỳ quái, giống chữ bình thường.

"Cụ..." Thiên Đăng lên, thấy Đồi Mồi lắc đầu lia lịa, hiệu cho nàng mảnh bên . Nàng bèn nhặt một mảnh lên, soi ánh sáng xem chữ đó.

Dường như là chữ "Chủ", nhưng bên chữ đó như thêm một nét ngang, rõ.

Thôi Phù Phong suy nghĩ một lát, ghép hai mảnh giấy với .

Vết cắt ở giữa cháy, hai mảnh giấy khớp lệch chút nào, là hai chữ "Huyện chủ" chẻ đôi.

Đồi Mồi gật đầu lia lịa: "Phải, là hai chữ Huyện chủ."

Hai chữ "Huyện chủ" bằng những nét bút cứng nhắc kỳ quái rạch đôi, ném lò lửa đốt.

Vậy mà Phúc bá nhặt từ , gói ghém cẩn thận giấu trong ngực, nhưng kịp lấy thì c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.

Trong lòng Thiên Đăng bất giác dâng lên nỗi sợ hãi khó tả.

Cái c.h.ế.t của Phúc bá lúc đó kết luận là do Tô Vân Trung . Tuy trong lòng nàng nghi ngờ, nhưng vì chứng cứ rõ ràng, nên khi Tô Vân Trung tự sát, nha môn cũng kết thúc vụ án.

... xem tình hình hiện tại, chẳng lẽ còn ẩn tình nào mà nàng khám phá ?

Thấy vẻ mặt nàng thẫn thờ, Đồi Mồi nắm lấy tay nàng, : "Huyện chủ, bên còn một mảnh nữa! Mảnh đó... mảnh đó là..."

Thiên Đăng cúi xuống ngay, Thôi Phù Phong cũng cầm mảnh cuối cùng lên.

Chữ cuối cùng nét bút đơn giản nên dễ nhận hơn hai chữ , đó là chữ "Phu".

"Phu... phu trong phu quân." Thôi Phù Phong ngước nàng, đồng thời đưa mảnh giấy đến mặt nàng: “Hơn nữa, chữ Phu cũng từng d.a.o rạch qua."

Trên mảnh giấy một vết d.a.o ngắn, rạch chéo qua chữ "Phu". vì chỉ là mũi d.a.o chọc qua nên mảnh giấy đứt lìa, chỉ là vết rách khi đốt trông đen sẫm hơn một chút.

Thiên Đăng chằm chằm chữ đó, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c đau nhói mơ hồ thì thầm: "Cũng là... Phu trong Kỷ Quốc phu nhân."

 

Loading...