THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 26: Thăm Dò

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:06
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba , xem xét kỹ lưỡng khẩu cung của bảy vị lang quân, lượt gỡ rối các manh mối liên quan đến họ tại hồ Khúc Giang.

"Trước mắt, những thời gian gây án là Kim Đường, Minh Thứu và Mạnh Lan Khê. Những thù oán với Cáo Quốc Công chúa và sẽ hưởng lợi trực tiếp từ cái c.h.ế.t của bà là Kỷ Lân Du và Thương Lạc. Còn những từng mối quan hệ mật thiết với Cáo Quốc Công chúa là Yến Bồng Lai và Tiết Tích Dương."

Thôi Phù Phong trầm ngâm chỉ ba cái tên Kim Đường, Tiết Tích Dương và Yến Bồng Lai: "Trong đó, ba nhiều hiềm nghi nhất. Bọn họ quen Cáo Quốc Công chúa, kết thù oán với bà . Nếu về thời gian gây án, cũng thể tranh thủ chút kẽ hở."

"Vậy chúng sẽ tập trung rà soát ba . Từ hành tung, quá khứ, cho đến lời khai của họ, kiểm tra đối chiếu thật kỹ lưỡng, tin chắc chắn sẽ đột phá." Thiên Đăng xong, ngẩng đầu ngoài thì thấy trời sẩm tối, cô cô Huyền Cơ đang cầm mồi lửa thắp sáng đèn cung đình.

Hôm nay bôn ba điều tra cả ngày, ai nấy đều mệt mỏi. Thôi Phù Phong bảo Thiên Đăng nghỉ ngơi sớm, cùng Lăng Thiên Thủy trở về hậu viện .

Thiên Đăng dặn dò họ: "Nếu hung thủ thực sự là một trong các lang quân ở hậu viện, đêm nay động tĩnh gì . Lát nữa sẽ điều thêm thị vệ tăng cường an ninh cho hậu viện, các cũng để mắt giúp xem gì bất thường nhé."

"Được. Huyện chủ cứ yên tâm, chỉ cần hung thủ tay thì nhất định sẽ để dấu vết, thể trốn tránh mãi ."

Tạm biệt Thiên Đăng, Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy xuyên qua con đường nhỏ kẹp giữa những khóm hoa ngọc trâm để về hậu viện.

Thôi Phù Phong ở Cận Trúc Đường ngay sát tiền viện, vài bước là đến, còn Lăng Thiên Thủy ở Viễn Tùng Cư tít phía cùng.

Thôi Phù Phong Cận Trúc Đường, thấy rẽ sang hướng tay về phía , bèn nhướng mày hỏi: "Lăng Tư giai còn đến Y Lan Quán ?"

Lăng Thiên Thủy thản nhiên đáp: "Hiện giờ hậu viện nảy sinh mâu thuẫn, nhất nên lơ là, tránh xảy sai sót."

"Cũng vội lúc , chi bằng uống chén ."

Lăng Thiên Thủy theo trong đối diện, nhưng chẳng hứng thú uống , chỉ hỏi: "Sao ?"

Thôi Phù Phong như chỉ là chuyện phiếm về vụ án: "Huynh thấy trong bảy ở hậu viện, ai là kẻ đáng ngờ nhất, tiếp theo nên bắt đầu từ ?"

Lăng Thiên Thủy đáp: "Ta chỉ là một ngỗ tác chịu trách nhiệm nghiệm thi tra dấu vết, suy đoán tình tiết vụ án là chức trách của Thôi Thiếu khanh ."

Thôi Phù Phong tỉ mẩn lọc , đẩy một chén về phía , ung dung : " thấy vẻ bất mãn với hành vi của Tiết Tích Dương, Tại ? Ngỗ tác chịu trách nhiệm nghiệm thi tra dấu vết từ bao giờ quản cả những tiếp cận Huyện chủ thế?"

Lăng Thiên Thủy cầm chén sứ trắng tay, nhớ những lời , trong lòng cũng dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Đừng là Thôi Phù Phong, ngay cả chính cũng chẳng hiểu nổi . Tiết Tích Dương chẳng liên quan gì đến , chỉ là dưng nước lã lướt qua đời , chẳng đáng bận tâm.

... nhưng thấy bộ dạng sức lấy lòng Huyện chủ, uốn éo lả lướt, chẳng hiểu trong lòng bùng lên ngọn lửa vô danh.

Trước mặt họ còn dám thế, lưng giở bao nhiêu thủ đoạn với Huyện chủ .

Còn thủ đoạn của hiệu quả , chỉ thể xem Huyện chủ chịu nổi chiêu hồ ly tinh , và khi nào thì bắt đầu chịu...

Nghĩ đến đây, bỗng giật kinh hãi, ngước mắt Thôi Phù Phong đối diện.

Khói lượn lờ từ lò nhỏ che khuất ánh mắt đối phương, nhưng đoán suy tính trong đó?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-26-tham-do.html.]

"Chẳng qua ở trong quân ngũ lâu, chướng mắt với mấy hành vi yêu ma quỷ quái đó thôi." Hắn chỉ thấy trong lòng bực bội, lắc lắc chén xanh biếc trong tay, hỏi ngược : “Còn ? Thôi Thiếu khanh hậu viện Huyện chủ, luôn miệng là vì công vụ phá án, giờ cũng quan tâm đến chuyện chung đại sự của Huyện chủ ?"

Thôi Phù Phong mỉm với : "Thực dám giấu, Lễ bộ bắt đầu thủ tục, chuyện trở thành ứng viên phu quân chính thức của Huyện chủ chỉ là sớm muộn."

Lăng Thiên Thủy ngước mắt lên, ánh sắc như d.a.o chiếu thẳng đối phương.

Thôi Phù Phong như nhận , chỉ điềm nhiên châm thêm cho : "Sau , cũng giống như các lang quân khác trong hậu viện Huyện chủ, lợi ích gắn liền với nàng, cùng tiến cùng lui. Đương nhiên, Lăng Tư giai là ngoài cuộc, tranh chấp vướng bận gì với chúng , cứ việc khoanh tay , Dù cũng chỉ là Huyện chủ tạm thời kéo đến giúp đỡ, đợi dưỡng thương xong sẽ biến mất khỏi Trường An mãi mãi, bao giờ xuất hiện nữa, đúng ?"

Lăng Thiên Thủy siết chặt hàm, chằm chằm hồi lâu mới hỏi: "Gia tộc , đúng hơn là Lệnh tôn Thôi Thị trung chịu để đứa con cưng của trời như lội vũng nước đục phủ Xương Hóa Vương ?"

"Chịu đều là lựa chọn của riêng , càng liên quan gì đến Thư ."

Lăng Thiên Thủy với ánh mắt thâm trầm, đáp lời.

"Ta hậu viện Huyện chủ còn mục đích khác, chuyện đó liên quan đến . phận Huyện chủ đa đoan, gặp nhiều trắc trở, dù là ai, mục đích gì, đều gây thêm sóng gió cho cuộc đời vốn gian nan của nàng."

Thôi Phù Phong chằm chằm , giọng trầm thấp nhưng từng chữ như nặn từ lồng ngực, trịnh trọng vô cùng: "Dù là Mạnh Lan Khê, đều hy vọng đừng gây thêm rắc rối, nếu , nhất định sẽ dốc lực đòi công đạo cho Huyện chủ."

"Sao, lọt danh sách vị hôn phu của Huyện chủ mà quyết tâm giành bằng vị trí phu quân ?" Lăng Thiên Thủy uống cạn chén , dằn mạnh xuống bàn: “Vậy thì chúc Thôi Thiếu khanh sớm ngày toại nguyện, cũng chúc Huyện chủ quên chuyện năm xưa trong biến cố cung đình, chúng lợi dụng cái c.h.ế.t của cha ông nàng để mưu cầu bao nhiêu lợi ích."

Thân hình Thôi Phù Phong cứng đờ, phong thái quang phong tễ nguyệt thường ngày cũng khỏi rạn nứt.

"Nhìn cho rõ , Thôi Phù Phong. Cả , kiếp đều khả năng đầu bạc răng long với Huyện chủ. Cho dù nguyện vì nàng mà liều mạng, cho dù bất chấp tất cả ở bên cạnh nàng mưu tính, cho dù tất cả lang quân trong hậu viện nàng c.h.ế.t hết, chúng cũng tư cách trở thành lương duyên giai ngẫu của nàng."

Lăng Thiên Thủy bỏ câu cuối cùng bật dậy, sải bước cửa.

Thôi Phù Phong siết chặt chén trong tay, theo bóng lưng , buột miệng hỏi: "Đã thì tại còn hậu viện Huyện chủ, khuấy đảo phong vân?"

"Huynh thể Huyện chủ kén rể, thể ?" Lăng Thiên Thủy đặt tay lên cánh cửa, khựng một chút: “Mạnh Lan Khê , thế trong sạch yêu Huyện chủ tha thiết, là thích hợp nhất để nàng tránh xa thị phi. Ít nhất, trong tất cả những lang quân chọn cho nàng, phù hợp nhất."

Bỏ câu đó, sải bước khỏi Cận Trúc Đường, về phía Y Lan Quán.

Hoa dòng suối nở đến độ tàn, từng đóa hoa đỏ thắm rơi rụng xuống mặt nước, theo dòng nước cuộn trào chìm nổi, cuối cùng trôi về .

Hắn thấy Mạnh Lan Khê thanh tao đạm nhã tán hoa, bên tai bỗng văng vẳng câu hỏi Thiên Đăng từng hỏi ...

"Cái bia đỡ đạn ... tự , chẳng đơn giản hơn ?"

Tại là Mạnh Lan Khê, tại là chính ?

Khi đó trong màn sương tuyết, thở trắng xóa phả bên má nàng, cách một lớp màn che mỏng manh, mơ hồ như khói lam chiều nơi núi xa thể chạm tới.

Giống như tất cả những cảm xúc nên nên của , sẽ theo tiếng "Được" hứa với Mạnh phu nhân năm , tan biến như sương khói ánh mặt trời.

Không còn bất kỳ khả năng nào tụ thành hình nữa.

 

Loading...