THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 26: Tự ứng cử

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:21
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Phù Phong cụp mắt im lặng, hỏi thêm Đồi Mồi vài chuyện. Thấy còn gì khác, dặn cô nàng giữ kín như bưng, tuyệt đối tiết lộ chuyện cho bất kỳ ai.

Đợi Đồi Mồi lui xuống, Thôi Phù Phong mới : "Xem kẻ vô cùng căm hận nàng, hoặc đúng hơn là căm hận những bên cạnh nàng, nàng, những chọn phu quân của nàng... Hắn dường như dùng đao kiếm lửa đỏ để hủy hoại tất cả mới hả giận."

Thiên Đăng nặng nề gật đầu: "Quả nhiên là . Cái c.h.ế.t của còn ẩn tình khác. Phúc bá là vì phát hiện điều kỳ lạ nên mới giấu vật chứng để cảnh báo cho , kết quả g.i.ế.c diệt khẩu!"

Thôi Phù Phong suy tư một lát lắc đầu: "Về cái c.h.ế.t của Kỷ Quốc phu nhân, suy luận của nàng chặt chẽ, chuỗi bằng chứng đầy đủ và hảo, tuyệt đối sai. Hơn nữa lúc đó Tô Vân Trung thừa nhận g.i.ế.c hại Kỷ Quốc phu nhân, nhưng nhận việc g.i.ế.c Phúc bá. Theo thấy thì cái c.h.ế.t của Phúc bá lẽ là một vụ án khác."

"Một vụ án khác..." Ánh mắt Thiên Đăng dừng những mảnh giấy cháy đen rạch nát, lẩm bẩm: “Lúc Phúc bá c.h.ế.t, Lâm Hoài Vương phái trấn giữ điền trang. Dưới sự bảo vệ của ngài , điền trang như thùng sắt, ai thể ."

" , cho nên lúc đó trong điền trang vẫn còn ẩn náu một hung thủ khác. Vậy thì..."

Ánh mắt hướng về phía hậu viện.

Trong lòng Thiên Đăng cũng dâng lên suy nghĩ giống hệt .

Những lang quân luôn mỉm dịu dàng, nàng thắm thiết; những ứng cử viên phu quân từng cùng nàng chung hoạn nạn trong mưa gió, cùng tiến cùng lui trong loạn binh; những thiếu niên vì nhiều lý do mà nương nhờ hậu viện nhà nàng, sớm tối sống cách nàng chỉ một bức tường...

Trong họ thực sự một kẻ sát nhân đáng sợ với dã tâm khó lường đang ẩn nấp.

Hắn đến đây với mục đích sát hại Huyện chủ hoặc các ứng cử viên phu quân, ẩn trong bóng tối chờ thời cơ tay… hoặc lẽ tay , cái c.h.ế.t của Vu Quảng Lăng là do ?

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong , trong đầu đồng thời lướt qua từng một, cảm thấy ai cũng khả năng, nhưng cũng chẳng ai khả năng, rối ren chút manh mối.

"Điều Huyện chủ đang nghĩ giống ?" Giọng của Thôi Phù Phong vang lên nhẹ nhàng bên tai nàng, nhưng lạnh lùng tàn nhẫn chĩa thẳng những trong hậu viện: “Có lẽ cái c.h.ế.t của Vu Quảng Lăng chỉ là sự khởi đầu. Các phu quân của nàng sẽ lượt c.h.ế.t như lời tiên đoán của Tư Thiên Đài để củng cố cái mệnh 'khắc chồng' của Huyện chủ, giống như những rời bỏ nàng để chứng thực cái gọi là mệnh 'lục vô duyên' ."

Thiên Đăng siết chặt chén trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch, chặt đến mức suýt bóp nát chiếc chén sứ bí sắc mỏng manh.

Thôi Phù Phong hỏi tiếp: " Huyện chủ , chính vì thế mà chúng càng lôi kẻ màn ánh sáng. Bởi vì tạo cái mệnh khắc chồng cho nàng thì chắc chắn sẽ còn tay tiếp. Nàng thực sự cam tâm chịu trói để mặc cho kẻ khác dắt mũi, từng bước bước cái bẫy giăng sẵn ?"

Thiên Đăng nghiến chặt răng, rít lên hai chữ qua kẽ răng: "Đừng hòng!"

"Vậy nàng định thế nào? Một trong Vương phủ, tra chứng, truy tìm?" Thôi Phù Phong hỏi ngược : “Bên cạnh nàng chỉ vài tỳ nữ và cô cô, thị vệ gác cổng cũng chẳng giúp gì nhiều. Nàng định đợi xảy chuyện mới đến cầu cứu Đại Lý Tự chúng ?"

Nàng mím môi im lặng, suy nghĩ một lát đáp: "Cùng lắm chỉ hai cách: một là giải tán bọn họ, hai là quan phủ cử ở để điều tra."

"Nàng giải tán bọn họ, phu quân ở bên ngoài vẫn tránh khỏi cái c.h.ế.t, Vu Quảng Lăng chẳng ở Quốc T.ử Giám ? nhưng nguyên nhân cái c.h.ế.t vẫn sẽ dân gian đồn đại là do nàng khắc chồng. Còn việc quan phủ cử Vương phủ càng thể, những hợp luật pháp mà còn đ.á.n.h rắn động cỏ, càng khó tra chứng hơn."

Thiên Đăng trầm mặc, ngẩng đầu chờ ý kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-26-tu-ung-cu.html.]

Thôi Phù Phong từ từ buông tay nàng , dậy chắp tay với nàng, trịnh trọng : "Tuy nhiên, hiện nay triều đình Huyện chủ bổ sung ứng cử viên phu quân, thì tiến cử một hậu viện của Huyện chủ, nhân cơ hội điều tra triệt để vụ án."

Thiên Đăng do dự vị Thôi Thiếu khanh thanh cao tuấn tú mặt, hiểu nhiệt tình bà mối đến thế, còn ở Lễ bộ nữa mà vẫn giới thiệu chồng cho nàng.

"Người mà Thôi Thiếu khanh là ai?"

Thôi Phù Phong cúi nàng, thần thái ung dung tự tại, giọng trong trẻo vang lên, thản nhiên như đang về thời tiết hôm nay: "Bác Lăng Thôi thị lục lang, Đại Lý Tự Thiếu khanh, Thôi Phù Phong."

Tiễn Thôi Phù Phong về xong, Thiên Đăng thẫn thờ ở cổng Vương phủ. Ánh mắt thất thần của nàng khiến cô cô Huyền Cơ thót tim, đợi xe ngựa khuất bèn vội vàng hỏi: "Huyện chủ, chuyện gì xảy ?"

Thiên Đăng lắc đầu, mơ màng vịn tay bà trong.

Nàng lấy chìa khóa mở cửa hậu viện. Trước ánh mắt khó hiểu của cô cô Huyền Cơ, nàng một vòng quanh hậu viện dừng một rừng trúc xanh mướt.

"Đó là... Cận Trúc Đường ? Hình như ai ở?"

Cô cô Huyền Cơ đáp: "Vâng, nhưng gia nhân nhà họ Kim vẫn quét dọn hàng ngày. Bên trong suối trong rừng trúc thanh nhã, phòng ốc cũng sạch sẽ."

"Dọn dẹp cho kỹ càng , Thôi Thiếu khanh sắp đến ở ."

Cô cô Huyền Cơ nhất thời phản ứng kịp. Đợi khi nghĩ thông suốt, vị nữ sử bốn mươi năm nay luôn điềm tĩnh chín chắn đầu tiên thất kinh biến sắc, suýt c.ắ.n lưỡi: "Thôi Thiếu khanh? Thôi... Lục lang nhà họ Thôi ạ?"

Thiên Đăng khó khăn gật đầu: "Ừ, chắc mấy ngày nữa sẽ qua."

Cô cô Huyền Cơ năng lộn xộn: "... ngài là Lục lang nhà họ Thôi, nếu gì bất trắc thì sẽ là Tể tướng tương lai, ngài ... ngài ..."

Thiên Đăng ôm trán, trưng vẻ mặt "Đừng hỏi nữa, cũng ", : "Không xử lý thế nào, tóm sẽ đến."

"Trời ơi... rước cả pho tượng Phật lớn thế về, chuyện ..." cô cô Huyền Cơ , lén Huyện chủ nhà . Nghĩ đến gia thế đầu thiên hạ của nhà họ Thôi, cảnh cửa nhà vắng vẻ sa sút của phủ Xương Hóa Vương, trong lòng bà khỏi thở dài thườn thượt.

Huyện chủ nhà dung mạo thoát tục như tiên nữ dù để mặt mộc áo trắng, nghĩ đến Thôi Phù Phong vì từ chối quá nhiều cô nương ái mộ mà đến giờ chẳng ai dám đến mối, bà bỗng thấy can đảm hơn hẳn.

"Thực Thôi Thiếu khanh đúng là sự lựa chọn nhất . Mấy ngài đưa về phủ, thấy hai quả là một đôi trai tài gái sắc, xứng đôi lứa..."

Thấy cô cô Huyền Cơ bắt đầu mơ mộng viển vông, Thiên Đăng lập tức dập tắt suy nghĩ của bà: " chỉ đến đây để trấn giữ hậu viện vì vụ án thôi, đề phòng xảy chuyện nữa."

Cô cô Huyền Cơ nghi ngờ nàng: "Thật ? Chỉ vì thế thôi á?"

"Thật! Dù ... cũng chịu ăn bát vàng, nhất định phá vụ án !"

 

Loading...