THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 27: Mất Tích

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:07
Lượt xem: 128

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một sự sáng vàng đột ngột x.é to.ạc màn đêm mắt, tựa như một con rắn dữ tợn bất ngờ lao từ bóng tối, chồm thẳng mặt.

Thương Lạc giật hét lên, bật dậy thẳng đơ, thở hồng hộc.

Ngọn đèn dầu dám tắt khi ngủ vẫn còn leo lét cháy, dầu trong đĩa chỉ còn một lớp mỏng dính. Ngoài cửa sổ trời tờ mờ sáng, là thời khắc đen tối nhất bình minh.

Thương Lạc run rẩy châm thêm dầu đèn, co rúm trong góc giường quấn chặt chăn, trừng mắt xung quanh như sợ trong bóng tối sẽ bất thình lình nhảy một nữ quỷ mặt xanh nanh vàng lôi xuống bờ sông trơn trượt.

Ánh đèn chập chờn khiến mắt hiện lên muôn vàn ảo ảnh ma quái, t.h.i t.h.ể Công chúa cứ trôi nổi dập dềnh trong nước, và cả những tia sáng pháo hoa ngũ sắc rực rỡ soi sáng t.h.i t.h.ể .

Màu xanh, màu đỏ, màu tím, và cả tia sáng vàng chói mắt hắt từ khe đá.

Cậu một tay nắm chặt miếng ngọc chu sa hình chim sẻ, một tay bóp chặt bùa hộ mệnh, miệng lẩm bẩm niệm Cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát và Vô Lượng Thiên Tôn.

Đột nhiên, ánh lửa bùng lên một cái, đ.â.m đôi mắt đang mở to của . Thương Lạc rùng một cái thật mạnh, trong khoảnh khắc bỗng nhớ điều gì đó, buột miệng thốt lên: "Tia sáng vàng đó!"

Mặc dù vẫn hiểu đó tính là manh mối , tác dụng gì , nhưng trực giác mách bảo nhanh chóng cho Huyện chủ .

ngoài cửa sổ trời vẫn sáng hẳn, sợ hoảng dám ngoài, cứ co ro mãi cho đến khi gà gáy sáng, vệt trắng phía chân trời xua tan bóng tối.

Thời khắc nguy hiểm nhất dường như qua, ráng nhịn thêm chút nữa, đợi đến khi mặt trời sắp mọc mới dám mở cửa thò đầu ngoài ngó nghiêng.

Trước mắt cây cối xanh tươi, hoa xuân nở rộ từng chùm trong ánh ban mai mỏng manh, khung cảnh tươi và yên tĩnh, gì bất thường.

Thương Lạc thở phào nhẹ nhõm, bước khỏi sảnh Mộc Tê, nắm chặt lá bùa trong tay rảo bước về phía tiền viện, miệng lẩm bẩm: "Nhanh lên nào, mau tìm Huyện chủ..."

Cây hoa rung rinh, những cánh hoa rực rỡ theo gió bay lượn, vài cánh rơi lả tả lên , chui tọt cổ áo.

Đang trong trạng thái chim sợ cành cong, giật thon thót, vội đưa tay sờ gáy.

Ngay khi tóm cánh hoa nghịch ngợm, kẹp nó giữa hai ngón tay thì mắt bỗng tối sầm. Có dùng khăn bịt chặt mũi miệng , một mùi lạ xộc thẳng lên não.

Cậu giãy giụa vài cái, còn kịp hiểu chuyện gì xảy thì hai mắt trợn ngược, mất ý thức.

Mặc dù hương an thần do Mạnh Lan Khê đặc chế, nhưng trong làn hương ngọt ngào vương vấn khắp phòng, Thiên Đăng ngủ ngon giấc, khi chải rửa lòng vẫn canh cánh chuyện Cáo Quốc Công chúa.

Cô cô Huyền Cơ từ bên ngoài bước , ấp úng thôi. Thiên Đăng hỏi chuyện gì, bà chần chừ đáp: "Cha của Thương Lạc là Thương Biệt giá về kinh báo cáo công tác, hiện đang cùng cha ông đến xin gặp Huyện chủ, đón con trai về nhà."

Cha của Thương Lạc là một trong những tình của Cáo Quốc Công chúa, Thiên Đăng hứng thú giao thiệp với ông . Nay lo lắng tình hình hậu viện phức tạp, nàng bèn thuận nước đẩy thuyền: "Vậy cứ để Thương Lạc theo cha về nhà ở ít hôm ."

" mà... thấy Thương tiểu lang quân cả."

Thiên Đăng ngạc nhiên: "Sau khi Cáo Quốc Công chúa xảy chuyện, chẳng dặn , ngoài các lang quân đến nha môn trực ban, những khác việc gì khỏi phủ mà?"

" ạ, thị vệ thấy Thương tiểu lang quân ngoài, nhưng chúng nô tì xem thì trong phòng ai, ngay cả cơm sáng ma ma đưa đến cũng động đũa. Chúng nô tì tìm quanh đó cũng thấy ."

Hiện giờ đang là thời điểm nhạy cảm, hung thủ sát hại Cáo Quốc Công chúa thể đang ẩn nấp trong hậu viện, việc bỗng nhiên mất tích khiến Thiên Đăng lo lắng.

Nàng lập tức sai tìm kiếm kỹ càng trong hậu viện, bản vội vàng ăn qua loa vài miếng thẳng xuống hậu viện kiểm tra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-27-mat-tich.html.]

Đến sảnh Mộc Tê thử, quả nhiên thấy bóng , bữa sáng nguội ngắt bàn vẫn còn nguyên.

Chăn đệm trong phòng ngủ lộn xộn, vo tròn một cục ở góc giường, vẫn còn giữ nguyên dáng vẻ Thương Lạc vội vàng tung chăn chạy .

"Thị vệ khỏi hậu viện?" Thiên Đăng xác nhận với cô cô Huyền Cơ.

"Tuyệt đối . Huyện chủ chẳng dặn tăng cường kiểm soát hậu viện ? Giờ thị vệ canh gác nghiêm ngặt việc , nếu Thương tiểu lang quân ngoài thì họ nhất định sẽ để ý."

Thiên Đăng gật đầu, nhớ dáng vẻ hoảng loạn sợ hãi của Thương Lạc hôm qua, trầm ngâm suy nghĩ: "Chẳng lẽ vì sợ hãi nên chạy sang chỗ các lang quân khác ở cho đỡ sợ?"

"Cũng khả năng đó, nhưng đứa bé đói nhỉ? Lẽ lấy cơm, hoặc bảo ma ma mang sang bên chứ.” Cô cô Huyền Cơ chăn đệm bừa bộn giường, lắc đầu bất lực.

Bà vốn ưa sạch sẽ, coi Thương Lạc như con cháu trong nhà nên tiện tay cầm góc chăn lên giũ giũ, gấp gọn gàng đặt ở đầu giường.

Vừa cúi vuốt phẳng chăn, bà thấy mép giường bèn thốt lên một tiếng "Ồ".

Thiên Đăng chú ý đến ánh mắt của bà, cũng theo hướng đó.

Chỉ thấy mép giường gỗ của Thương Lạc lờ mờ vài vết khắc mảnh, vết khắc còn mới, rõ ràng để lâu.

Thiên Đăng cúi thấp xuống, kỹ những vết khắc lộn xộn đó.

Đó là bốn chữ khắc bằng móng tay lên mép giường gỗ...

Công chúa, ánh lửa.

Trong đầu nàng lập tức lóe lên những lời Thương Lạc từng với .

Khi đầu tiên phát hiện t.h.i t.h.ể Cáo Quốc Công chúa, ánh sáng vàng phản chiếu từ trời và nước đau mắt, dẫn đến cả đêm gặp ác mộng, ngủ yên giấc.

Ánh mắt Thiên Đăng trầm xuống, bảo cô cô Huyền Cơ và các thị nữ lui , tiện thể mời Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy đến đây.

Đợi hai lượt đến nơi, thấy bốn chữ mới khắc mép giường, họ đều hiểu xảy chuyện.

Chỉ là vì chuyện vui tối qua, hai lượt xem xét vết khắc im lặng tự kiểm tra trong phòng, ai với ai câu nào.

"Công chúa, ánh lửa." Lăng Thiên Thủy dậy về phía Thiên Đăng, bốn chữ đó phán đoán: “Xem sự mất tích của Thương Lạc liên quan đến cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa."

"Ừ, lo." Thiên Đăng cảm thấy bất an, đưa tay chạm vết sẹo lông mày, khẽ: “Trong hậu viện dù cũng kẻ lòng khó lường ẩn nấp, thậm chí thể là hung thủ g.i.ế.c Công chúa. Thương Lạc lẽ là... phát hiện điều gì đó nên mới gặp chuyện?"

Thôi Phù Phong hỏi: "Cho dù liên quan thì chạy chứ, thể bốc khỏi thế gian ?"

Thị vệ lấy tính mạng đảm bảo Thương Lạc thực sự qua cửa lớn, Thiên Đăng chỉ còn cách lệnh tăng cường nhân lực, tìm kiếm kỹ càng hậu viện vài nữa.

Tường bao hậu viện cao, hơn nữa Kim Đường mới cho tu sửa quét vôi , nếu dấu vết leo trèo chắc chắn sẽ để dấu ấn rõ ràng.

tường trong tường ngoài đều trắng tinh nguyên vẹn, cửa cửa đều thị vệ canh gác, trừ khi Thương Lạc bay, nếu tuyệt đối thể thoát khỏi cái sân .

Trong lòng nàng dâng lên dự cảm chẳng lành, nhưng chuyện gì đến cũng đến, nàng đành để Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy ở tìm kiếm kỹ lưỡng, còn tiền viện gặp cha của Thương Lạc là Thương Nam Lưu.

 

Loading...