THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 27: Mỗi người một vẻ

Cập nhật lúc: 2026-01-21 06:05:51
Lượt xem: 265

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng trở hành lang, cô cô Huyền Cơ đang đợi nàng. Bà rõ ràng cũng chuyện Thời Cảnh Ninh mượn bếp điểm tâm cho nàng, thở dài : “Huyện chủ, dù cũng là tấm lòng của Thời lang quân, ăn thêm hai cái cũng , mấy hôm nay chẳng ăn ngủ đàng hoàng...”

“Có một sẽ hai, hai sẽ ba. Nhận ý chỉ tổ sinh thêm chuyện, thêm phiền phức, giờ thời gian mà hư tình giả ý với họ?”

Thiên Đăng dùng khăn tay lau đầu ngón tay, về phía nhà kho, ngẩng đầu lên bèn thấy thứ ba tới.

Là Mạnh Lan Khê dọc theo con đường đá nhỏ, tay xách một túi đồ, bước chân vội vã.

Hắn ngẩng đầu thấy nàng, đôi mày âu sầu thoáng hiện vẻ rạng rỡ, bước chân càng nhanh hơn: “Huyện chủ!”

Thiên Đăng thấy thẳng về phía , chỉ đành khẽ gật đầu chào.

Hắn đưa tay lau mồ hôi trán, đưa túi đồ trong tay cho nàng, giọng cũng khàn: “Đây là thứ hái trong hai ngày nay, mong Huyện chủ đừng chê.”

Trong lòng Thiên Đăng dâng lên nỗi mệt mỏi khó tả, lắc đầu : “Không cần tặng đồ cho , cần.”

Mạnh Lan Khê mím môi, khẽ : “Không, đây là cho phu nhân.”

Thiên Đăng ngẩn , cúi đầu cái túi mở , thấy bên trong là một ít ngải cứu, tía tô, bồ công ..., khỏi chần chừ: “Đây là?”

“Đều là những d.ư.ợ.c liệu thanh nhiệt giải độc. Ta t.h.i t.h.ể phu nhân đặt trong hầm ngầm, nhưng mùa hè qua, băng còn nhiều, phu nhân ... mang vết thương . Những thảo d.ư.ợ.c giã lấy nước trộn với rượu mạnh lau rửa cho phu nhân, thể sát khuẩn chống thối rữa, chắc là giữ thêm ít ngày...”

Thiên Đăng ngẩn ngơ trong giây lát, mới khàn giọng : “Được, đa tạ ...”

Nàng giơ tay nhận lấy cái túi, ánh mắt dừng tay .

Đôi tay vốn ngấm hương , trắng ngần như ngọc , lúc gai góc và lá cỏ cứa đầy vết máu, đầu ngón tay sưng đỏ nhức mắt khiến nỡ .

Thấy nàng tay , Mạnh Lan Khê rũ hàng mi dài, đưa đầu ngón tay lên môi chạm nhẹ. Khi mím môi, đôi lúm đồng tiền mê hiện : “Lúc hái ngờ trong bụi cỏ nhiều gai thế, cẩn thận ... thảo d.ư.ợ.c đều rửa sạch phơi khô , để m.á.u bẩn d.ư.ợ.c tính .”

Trong lòng Thiên Đăng cảm thấy áy náy, nhẹ giọng : “Huynh mau về nghỉ ngơi .”

“Vâng, cũng mong Huyện chủ bảo trọng, yêu quý bản .”

Khi sắp , Thiên Đăng nhớ một chuyện, hỏi: “Huynh hình như ở cùng phòng với Kim Đường và Vu Quảng Lăng ?”

Mạnh Lan Khê gật đầu, chăm chú nàng: “Phải. Huyện chủ yên tâm, trong tình thế , nhất định sẽ chung sống hòa bình với Kim công tử, tuyệt đối gây chuyện nữa.”

Thiên Đăng còn tâm trạng quan tâm ân oán của họ, chỉ hỏi: “Sau khi đến điền trang, ba các sắp xếp thế nào?”

“Vì trong ba ở các phòng khác đều sẽ sắp xếp một võ, chỉ phòng chúng . Cho nên Thôi lang quân bảo ba chúng chỉ phụ trách canh giữ ở bên trong cổng lớn, ở đó thể thấy động tĩnh từ nội đường, cũng tiện ứng cứu kịp thời.”

Thiên Đăng lẳng lặng gật đầu.

Nói như đêm xảy chuyện, trong mười thì chín đều thể chứng vắng mặt cho , duy nhất là Nam Ngu, lúc đó phụng mệnh trấn thủ hành lang.

Không... lẽ còn một nữa, đó là Tô Vân Trung.

Tuy sắp xếp ở cùng Thời Cảnh Ninh, Thương Lạc, nhưng đêm gặp chuyện, vì Thời Cảnh Ninh chăm sóc Thương Lạc thương mất sức, từng lẻ loi một một , nếu thì Thương Lạc cũng sẽ bắt gặp bộ dạng tay đầy bẩn thỉu của .

Chỉ là Tô Vân Trung xưa nay trầm mặc ít , hành động quái dị nào, điểm đáng ngờ cũng chỉ là những dấu vết quan trọng, thể xác định.

Nghĩ đến vết thương n.g.ự.c quả thực dấu hiệu lở loét, băng trong hầm ngầm cạn kiệt, Thiên Đăng sợ t.h.i t.h.ể sẽ phân hủy nhanh hơn, bèn cảm ơn Mạnh Lan Khê, cầm thảo d.ư.ợ.c vội vã tìm Liêu Y cô bàn bạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-27-moi-nguoi-mot-ve.html.]

Mạnh Lan Khê con đường nhỏ, theo bóng nàng rời , đó đến bên hồ nước thong thả rửa tay.

Bên cạnh ánh sáng lấp lánh, một bóng mặc áo lụa cổ bẻ màu vàng mơ thêu kim tuyến nhảy , là Kim Đường.

Hắn trừng mắt Mạnh Lan Khê đang rửa tay, nghiến răng châm chọc: “Có , hái thảo d.ư.ợ.c lấy lòng Huyện chủ thì cũng thôi , hái xong còn cố ý thò tay bụi gai, cứa cho vài đường? Ngươi tưởng thế Huyện chủ sẽ thương xót ngươi, sẽ ngươi bằng con mắt khác ?”

“Kim công t.ử nhầm ? Ai ngốc thế, tự đưa tay bụi gai? ” Vết thương nhỏ tay gặp nước ngứa, Mạnh Lan Khê như cảm thấy gì, chỉ búng những giọt nước tay, sắc mặt như thường với Kim Đường một cái, lướt qua vai : “Kim công t.ử vì rảnh rỗi soi mói khác, chi bằng thể hiện bản lĩnh để Huyện chủ ngươi là ích ... Ồ, ...”

Hắn nhẹ nhàng chậm rãi, đầu với Kim Đường, đôi lúm đồng tiền mê trong mắt Kim Đường trở nên vô cùng đáng ghét: “Dù Kim công t.ử ngoài tiền chẳng gì cả, ở trong điền trang , hình như chẳng tích sự gì nhỉ.”

Kim Đường cảm thấy sắp tức điên lên, hận thể phá vỡ muôn vàn khó khăn chạy thẳng về nhà, ôm hết trân bảo nhất thiên hạ dâng đến mặt Huyện chủ để nàng thấy tấm lòng của , chứ đừng mấy tên hồ ly tinh tranh nịnh nọt lừa gạt sự chú ý.

Nhìn trang viên quân Sóc Phương canh giữ, nghĩ đến Trường An hỗn loạn, Kim Đường khỏi ngửa mặt lên trời than dài: “Lũ loạn quân đáng c.h.ế.t, bao giờ mới quét sạch đây!”

trong trang lo lắng thế nào, dân chúng Trường An mong mỏi , Lâm Hoài Vương thần dũng đến , Chu Thử vẫn đóng chặt cổng thành Trường An cố thủ , chiến sự tuyệt đối thể một sớm một chiều mà xong.

Cuối hạ nóng bức, dù đặt trong hầm ngầm, dù dùng rượu mạnh và t.h.u.ố.c chống thối lau rửa vết thương nhiều , nhưng sắp đến thất đầu, t.h.i t.h.ể Kỷ Quốc phu nhân vẫn tấm ván gỗ dựng tạm, thấy da thịt bắt đầu hư hoại.

Thiên Đăng đau thương lo lắng, đang vắt óc suy nghĩ tìm quan tài trong chiến sự ác liệt thì quân Sóc Phương canh cổng dẫn một đoàn .

Là mấy thị vệ Đông Cung bên cạnh Thái tử, khiêng một cỗ quan tài gỗ nam mộc sơn đen tới.

“Đây là Thái t.ử Điện hạ sai chúng thần đưa tới. Điện hạ nghĩ Kỷ Quốc phu nhân quàn linh cữu cũng bảy ngày , bèn sai tìm kiếm ở nhà các phú hộ gần đây, quả nhiên một vị hương chuẩn sẵn một cỗ cho già, Vương phủ Xương Hóa cần dùng, bèn nhường .”

Tuy quan tài nhưng trong điền trang chẳng gì, thầy tu đạo sĩ, cũng pháp sự , chỉ Thiên Đăng dẫn trong trang dập đầu quan tài, khâm liệm cho .

Trong trang chuẩn sẵn đồ tang, chỉ mặc quần áo màu nhạt để tế lễ. Còn các ứng cử viên vị hôn phu của Huyện chủ bất ngờ trang, càng quần áo đổi, Thiên Đăng cũng cho họ tới.

hung thủ g.i.ế.c hại nàng đang ở trong đó, nàng thể cho phép đến tế bái. Vì chỉ mặc gấm vóc tế bái hợp lễ nghi, bảo họ đều cần đến.

Nắp quan tài sơn đen hạ xuống, những chiếc đinh đồng to tướng đóng chặt nắp quan tài, dầu trẩu quét quét khe hở nắp quan tài, lọt chút nào, từ nay âm dương cách biệt.

Huyện chủ Linh Lăng Bạch Thiên Đăng từ nay về cô độc một , thế gian còn nào nữa.

Đóng nắp quan tài xong, Thiên Đăng lớn một trận, đợi tâm thần định đôi chút, bèn gượng dậy chủ trì đại cục.

hiện giờ cả điền trang, cả phủ Xương Hóa Vương chỉ còn một nàng.

Nàng nhờ thị vệ Đông Cung chuyển lời cảm tạ đến Thái tử, hỏi thăm hiện giờ Điện hạ ở trong quân doanh an , cục diện Trường An tiến triển thế nào.

Mấy thị vệ đều mở miệng, chỉ một lớn tuổi thận trọng : “Lâm Hoài Vương trị quân nghiêm, Điện hạ vốn định đích tới nhưng ngại quân kỷ nên tiện đến, còn sự đều .”

Trong lòng Thiên Đăng cảm thấy chút , lau nước mắt quan sát thần thái bọn họ, hỏi: “Hiện giờ chiến sự Trường An thế nào , Thái t.ử trận đốc chiến ?”

Thị vệ vẻ tự nhiên, ngập ngừng : “Không , tác chiến tự Lâm Hoài Vương lo liệu, Thái t.ử Điện hạ... đương nhiên ở trong doanh trại thì an hơn.”

Thiên Đăng gật đầu gì thêm. Đợi bọn họ , nàng về nhà thắp hương cho , lặng lẽ một lát, đến bên cạnh Thôi Phù Phong đang câu đối viếng, hỏi: “Thôi lang quân, vài vấn đề thỉnh giáo, thể thật cho ?”

Thôi Phù Phong giọng nàng trầm buồn, bèn ngẩng đầu nàng: “Huyện chủ cứ .”

“Ta nhớ Lão Lâm Hoài Vương và Vũ Uy Vương là khác , năm xưa hai đều phong Vương, ở kinh thành phụng dưỡng đẻ. Ngoài , họ còn ca ca , nhân tài trong tộc đông đúc, ai nấy đều dũng mãnh thiện chiến. Vậy thì... Lâm Hoài Vương hiện tại thế nào nổi bật giữa bao nhiêu chú bác , cuối cùng tiếp quản hai trấn tám quân, niên thiếu phong Vương?”

 

Loading...