THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 27: Mưu đồ
Cập nhật lúc: 2026-02-05 02:05:08
Lượt xem: 126
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều khiến Minh Cứu thở phào nhẹ nhõm là Lâm Hoài Vương khi đưa họ về Vương thành Khâu Từ thì bèn đến An Tây Đô hộ phủ bái kiến Thái tử.
Thái độ của ngài rõ ràng: Hiện giờ Thiên Đăng đại diện cho Khâu Từ, còn ngài là của Đại Đường, sẽ can thiệp chuyện giữa hai nước Khâu Từ và Hồi Hột.
Sự xuất hiện trở của Huyện chủ Linh Lăng, đang truy nã thành, cửa vương cung chỉ khiến lính canh và triều thần kinh ngạc, mà ngay cả dân chúng phố cũng xôn xao bàn tán. Có lớn tiếng hỏi: "Đây chẳng là Huyện chủ Đại Đường tàn sát vương tộc chúng ? Ả còn dám vác mặt đến đây !"
"Không bậy!" Uất Trì Ất Diệu ôm vết thương, cố hết sức cao giọng quát: “Kẻ tàn sát vương tộc Khâu Từ là Tây Phiên, Huyện chủ Đại Đường vu oan giá họa!"
Lời thốt , con phố đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Mọi nhất thời hiểu đầu đuôi câu chuyện, chỉ ngơ ngác.
Binh lính lưng Tướng quân Uất Trì cũng nhao nhao lên tiếng: " đấy! Lần may nhờ Huyện chủ Đại Đường chấp nhặt chuyện cũ, xông pha chiến trường cứu nguy trong lúc nguy nan, chúng mới tiêu diệt quân!"
"Nếu cứu chúng từ tay quân Tây Phiên thì chủ lực quân Khâu Từ, bao nhiêu lang quân tráng kiện đều bỏ mạng trong trận chiến đêm qua !"
Nghe các tướng sĩ sức chứng, dân chúng mới vỡ lẽ: "Nói là Huyện chủ Đại Đường hãm hại ?"
"Là Tây Phiên bày mưu tính kế để chia rẽ Đại Đường và Khâu Từ chúng , nên mới lập cái bẫy !"
" chẳng ba món thánh khí trấn quốc nàng lấy trộm ? Giờ cái c.h.ế.t của vương tộc đều liên quan đến thánh khí, Tây Phiên mà đổ vạ ?"
"Về việc , sứ giả Đại Đường qua điều tra sớm phát hiện và cũng nắm vật chứng xác thực việc Tây Phiên g.i.ế.c đổ tội. Hơn nữa, Vương nữ may mắn sống sót trong vụ hỏa hoạn Linh điện cũng rõ sự tình, là nhân chứng sống thể chối cãi." Thiên Đăng đương nhiên sẽ phát hiện manh mối là cải trang. Nàng ở cổng cung, dõng dạc với đám đông: "Lần kẻ gian gióng chuông, là lúc Vương nữ định vạch trần sự thật. Chỉ tiếc vì trúng kế điệu hổ ly sơn nên Vương nữ hãm hại, kịp sự thật. Mong hãy lấy đại cục trọng, bình tĩnh chớ nóng vội. Ta nhất định sẽ lôi kẻ thủ ác màn ánh sáng, báo thù rửa hận cho vương tộc Khâu Từ và cả của !"
Nói xong, nàng mặc kệ những lời bàn tán xôn xao lưng, bỏ phản ứng phía , thẳng vương cung.
Chỉ thấy phía ồn ào náo nhiệt, mười mười ý.
cuối cùng, tiếng hô ủng hộ vẫn chiếm thế thượng phong: "Người thể cứu nguy cho quân chủ lực Khâu Từ trong lúc dầu sôi lửa bỏng, thể gây bất lợi cho Khâu Từ ?"
"Phải, tin hậu duệ của Xương Hóa Vương chắc chắn sẽ chuyện thẹn với tổ tiên!"
"Huyện chủ Đại Đường, nếu trong sạch thì nhất định vạch trần sự thật, đừng tha cho kẻ ác nhé!"
Thiên Đăng ngửa đầu hít một thật sâu, sải bước tiến đại điện nơi Quốc chủ Khâu Từ đang .
Quốc chủ vẫn giường bệnh, cung nữ t.h.u.ố.c cho ông. Chăn gấm che kín thể, nhưng phần đầu cổ lộ vẫn quấn băng trắng toát, khuôn mặt da thịt lở loét trông vô cùng thê thảm, chẳng dấu hiệu gì là thuyên giảm.
với tư cách là vua một nước, dù trong cảnh , ông vẫn giữ vững tâm chí, cố mở mắt họ. Ánh mắt ông dừng Thiên Đăng, khó nhọc thốt câu hỏi: "Ngươi... ngươi còn dám xuất hiện ư? Người ... ..."
Thiên Đăng đáp, chỉ nghiêm trang cúi hành lễ.
Uất Trì Ất Diệu vội vàng bước lên bẩm báo: "Quốc chủ, hạ thần phụng mệnh giao chiến với quân Tây Phiên, may trúng mai phục. Nếu Huyện chủ kịp thời đến ứng cứu, e rằng chủ lực quân do thần dẫn dắt quân diệt !"
Tinh thần Quốc chủ tuy chút mơ hồ, nhưng thấy lời , đôi mắt vô thần của ông vẫn trợn trừng lên: "Cái gì..."
Uất Trì Ất Diệu vội vàng kể chi tiết sự việc: "Huyện chủ thực sự oan, đúng là Tây Phiên gắp lửa bỏ tay , mưu toan chia rẽ sự hợp tác giữa Khâu Từ và Đại Đường, chúng đều trúng kế !"
Minh Cứu bên cạnh giấu vẻ hả hê: "Khâu Từ các việc đấy, từ xuống chẳng lấy một 'khánh kiệt' (tỉnh táo), lừa cho xoay như chong chóng."
Quốc chủ Khâu Từ trừng mắt hồi lâu, lờ mờ nhận đó là Vương t.ử Minh Cứu của Hồi Hột. Trong lòng ông phẫn uất nghĩ thầm: Đó là vì ngươi tận mắt chứng kiến tình cảnh lúc đó, huống hồ gặp nạn là của ngươi, đương nhiên ngươi thể đó mà mát.
lúc đây, đắc tội thêm một kẻ như Hồi Hột thì ích gì. Ông dời mắt , chỉ Thiên Đăng, gắng gượng : "Khâu Từ gặp đại nạn , đến nỗi trách lầm Huyện chủ, đều là... đều là âm mưu của Tây Phiên!"
Thiên Đăng cúi đầu đáp: "Hiện Bắc Đình đến chi viện cho An Tây, Đại Đường nhất định sẽ giúp Khâu Từ vượt qua kiếp nạn . Xin Quốc chủ yên tâm tịnh dưỡng, sớm ngày hồi phục để chủ trì đại cục."
Minh Cứu vội vàng chen : "Hồi Hột cũng sẽ dốc sức tương trợ!"
"Đã sự trợ giúp từ nhiều phía, tin rằng... tin rằng Khâu Từ nhất định sẽ sớm định." Quốc chủ khó nhọc giơ tay hiệu triệu Đại Đô úy thừa đến: “Huyện chủ là hậu duệ Xương Hóa Vương, cũng cùng chung dòng m.á.u vương tộc Khâu Từ. Ta để... để Đại Đô úy thừa hỗ trợ ngươi. Mong Huyện chủ thể kết nối các bên, đồng tâm hiệp lực giúp Khâu Từ... truy tra chân tướng vụ án , tuyệt đối đừng để âm mưu của Tây Phiên thành hiện thực!"
Được Quốc chủ đích ủy thác, Đại Đô úy thừa, tương đương với Tể tướng, phò tá, phận của Thiên Đăng giờ đây đương nhiên khác một trời một vực so với .
Nhìn Thiên Đăng đại diện cho Khâu Từ đàm phán ở phía đối diện, sang Thôi Phù Phong đại diện cho Đại Đường bên cạnh nàng, Minh Cứu càng thêm sầu não.
Sao nắm bắt cơ hội sớm hơn chứ? Giờ chỉ một đêm mà quyền chủ động đảo ngược. Là xách dép đến thương lượng với Thiên Đăng để cùng chống Tây Phiên hòng kiếm chác chút đỉnh, chứ lúc nàng khốn đốn để mặc giá nữa . Quyền chủ động trong tay ai, qua là ngay.
Huống hồ bên cạnh còn cái gã Thôi Phù Phong lù lù đấy. Sau mấy hồi cò kè bớt một thêm hai, kết quả cuối cùng cũng y hệt như hồi giúp Đại Đường dẹp loạn, chẳng vớt vát thêm chút lợi lộc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-27-muu-do.html.]
"Đáng ghét!" Minh Cứu viện cớ vệ sinh, lẻn ngoài tuôn một tràng tiếng Hồi Hột cho bõ tức.
Tướng quân Mai Lộc theo quanh quất, hạ thấp giọng: "Nói thì cũng tại quân Tây Phiên quá vô dụng, thế mà để đám quân Sóc Phương mượn tạm đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá. Giá mà đừng tan tác nhanh thế thì Khâu Từ và An Tây cũng cân nhắc nể nang chúng đôi phần chứ!"
"Thì đấy, nếu chúng nó cầm cự thêm tí nữa, chẳng Vương phi của manh mối ? chẳng cũng nhân cơ hội kiếm thêm chút cháo ?" Minh Cứu đầy oán khí với sự kém cỏi của quân Tây Phiên: “Ta ở Trường An đàm phán mòn mỏi bao lâu mà vẫn chẳng lấy cái trấn biên giới nào. Lần mà kiếm chút lợi lộc gì mang về, chắc chắn sẽ cả mười lăm bộ tộc cho thối mũi mất!"
" thật, chúng cứ thế mà về thì mất mặt quá." Mai Lộc vẻ tâm phúc, từ tốn dụ dỗ: " theo thấy, đêm qua Tây Phiên chẳng qua ngờ quân Sóc Phương bất thình lình tham chiến nên mới đ.á.n.h úp trở tay kịp. Đợi chúng , chắc chắn sẽ dễ đối phó thế ..."
Minh Cứu tán thành: "Ta cũng nghĩ thế, quân Tây Phiên nhất định sẽ chỉnh đốn binh mã thôi."
"Hy vọng Tây Phiên chuẩn kỹ càng, mạnh mẽ lên một chút." Mai Lộc đầy ẩn ý: “Người khi treo lơ lửng bên vách núi, chỉ cần ai chịu đưa tay cứu thì điều kiện gì cũng dám gật đầu hết."
"Có lý..." Minh Cứu trầm ngâm: “ thế nào để Khâu Từ treo lơ lửng bên vách núi đây?"
"Cái xem Tây Phiên nên cơm cháo gì . Tất nhiên, nếu chúng nó thực sự vô dụng quá thì cần giúp một tay..."
Minh Cứu vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, mắt sáng rực: "Làm chuyện lớn là thế chứ! Không thì cơ hội cướp Thiên mệnh chi nữ về cho Hồi Hột ?"
Quay bàn đàm phán, Minh Cứu tỏ vẻ lơ là hơn hẳn, xếp bằng đối diện Thiên Đăng, hì hì ngắm dáng vẻ nghiêm túc của nàng, đến cả việc giá cũng chẳng buồn mở miệng.
"Tiếng Hán của thạo lắm để Mai Lộc chuyện là ."
cục diện đến nước , Mai Lộc của Hồi Hột còn vẽ bông hoa gì nữa?
"Hồi Hột chúng đ.á.n.h với Tây Phiên cũng chẳng ngày một ngày hai, quy luật tác chiến của chúng nắm rõ. Lần chúng đ.á.n.h giá sai tình hình chiến sự, chắc chắn sẽ báo thù. Hơn nữa theo ước tính của chúng , khả năng lớn nhất là chúng sẽ tìm cách cắt đứt đường lui của quân , đến lúc đó, phe xin nhận trách nhiệm lo liệu con đường . Nếu chúng thực sự bố trí như thì việc c.h.é.m g.i.ế.c và chiến lợi phẩm bên đó cứ giao hết cho Hồi Hột. Còn nếu sắp xếp gì, coi như chúng xui xẻo đoán sai, chiến công thuộc về các vị hết, chúng chịu thiệt."
Thiên Đăng sang Thôi Phù Phong và Đại Đô úy thừa, thấy họ đều dị nghị gì. Trong lòng nàng cũng hiểu, đoạn hậu thực khó kiếm chác hơn tiên phong và trung quân, huống hồ đây là do Hồi Hột phát hiện và chủ động đề xuất, cũng chẳng cần thiết tranh giành thiệt hơn với họ gì.
"Yên tâm Tiên chu, lính Hồi Hột chúng tiểu dũng thiện chiến, đang ngứa ngáy trận lắm , một ngày đ.á.n.h là lang phế (lãng phí). Với chúng và Tây Phiên cũng là tô đê (túc địch, kẻ thù truyền kiếp), đ.á.n.h cứ gọi là long trời lở đất!" Minh Cứu vỗ n.g.ự.c thùm thụp: “Giúp nàng, chúng tuyệt đối đòi thêm giá, cứ như hồi Đại Đường mượn binh là . 'Hàm ngư bảo chân' (danh dự đảm bảo), vạn vô nhất thị (thất)!"
Nhìn theo bóng lưng Minh Cứu rời , trong lòng Thiên Đăng chút bất an, nàng hỏi Thôi Phù Phong: "Hắn thấy hành động của Hồi Hột vấn đề gì ?"
Thôi Phù Phong đáp: "Hồi Hột và Tây Phiên thù oán bao năm, đến mức cấu kết với . bọn họ xưa nay vẫn ỷ sức mạnh hung hãn để kiếm chác trong chiến tranh. Nếu vì một lợi ích nào đó lớn hơn cả quân công mà giở trò thì cũng chừng..."
Thiên Đăng đang suy nghĩ xem lợi ích gì đáng để Hồi Hột giở trò thì Kỷ Lân Du bên cạnh ngẫm nghĩ lời Thôi Phù Phong, Thiên Đăng, dường như ngộ điều gì: "Hắn định nhân cơ hội tay với Huyện chủ đấy chứ?"
"Có quân Sóc Phương bảo vệ, cơ hội tay ." Thôi Phù Phong rõ ai thể cướp từ tay Lý Dĩnh Thượng, ngẫm nghĩ một chút tiếp: "Tuy nhiên, khả năng lén lút giở trò là , chúng vẫn nên đề phòng."
"Để !" Kỷ Lân Du chủ động xin : “Mấy thúc bá cựu binh cùng lục tục trở về . Ta sẽ dẫn họ theo dõi đám Hồi Hột, đảm bảo bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào!"
Mối quan hệ hiện tại giữa Đại Đường và Khâu Từ, cũng như kết quả đàm phán ba bên với Hồi Hột, đương nhiên nhanh chóng bẩm báo lên để Thái t.ử nắm rõ.
Sau khi Thiên Đăng báo cáo chi tiết tình hình, Thái t.ử tỏ vẻ hài lòng: "May mà Linh Lăng kiên nghị thông tuệ, cuối cùng cũng khiến Khâu Từ xóa bỏ hiểu lầm, thậm chí còn giao trọng trách. Nay nàng gánh vác kỳ vọng của quê cha đất tổ, nếu cần gì cứ tìm bất cứ lúc nào, Đại Đường nhất định sẽ dốc sức tương trợ, mưu tính con đường nhất cho và Khâu Từ."
Nghe ý tứ trong lời , thực ngài vẫn dựa đề nghị , giúp Thiên Đăng chủ Khâu Từ.
Nàng giả vờ hàm ý sâu xa, chỉ trịnh trọng tạ ơn triều đình, thêm: "Thực xoay chuyển cục diện, tất cả là nhờ Bắc Đình tay tương trợ. Nghe Lâm Hoài Vương vì động tĩnh của quân Tây Phiên, lo lắng Thái t.ử điện hạ ở An Tây kinh động, nên ngay cả hịch văn biên ải cũng kịp nhận mà vội vã chạy tới, nhờ đó mới cứu thần và Khâu Từ."
Thái t.ử đương nhiên hiểu dụng ý của nàng, bèn : "Quả thực, Lâm Hoài Vương lập công lớn. Trước đó đến gặp giải thích rõ ràng chuyện , cũng hiểu việc kịp nhận hịch lệnh triều đình là nguyên do, chứng tỏ triều đình tuyệt đối sẽ lời gièm pha của kẻ tiểu nhân mà hiểu lầm tấm lòng trung trinh của ."
Thiên Đăng thầm thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu hành lễ với Thái tử, chuẩn lui .
Thái t.ử bỗng nhiên mở miệng, giọng đầy vẻ suy tư: "Nhắc mới nhớ, Lâm Hoài Vương chỉ giúp , mà cũng từng cứu ?"
"Vâng, Linh Lăng từng nhiều Lâm Hoài Vương tay cứu giúp. Từ cuộc cung biến bốn năm , đến binh biến Kinh Nguyên , và giờ là quân Sóc Phương giúp thần và Khâu Từ thoát nạn..." Còn chuyện dùng tên giả Lăng Thiên Thủy ở Trường An, nàng đương nhiên sẽ hé răng nửa lời: “Tóm , ngài đại ân đại đức với thần, nếu cơ hội, thần nhất định sẽ dốc sức báo đáp."
Thái t.ử gật đầu, nhưng bóng lưng nàng lui xuống, mắt ngài chập chờn hiện lên cảnh tượng ngày hôm đó tại doanh trại ngoại thành Trường An. Nàng từ trong trang viên chạy đến, khích lệ ngài tiến Đại Minh Cung, định chính cục.
Khi nàng cũng giống như ngài, cẩn trọng đề phòng Lâm Hoài Vương quyền thế ngút trời. giờ đây khi nhắc đến , cảm xúc của nàng khác biệt.
Giữa họ xảy chuyện gì chăng?
Trong mật thất tối tăm , khi Lâm Hoài Vương lầm tưởng nàng là thích khách mà xông bắt giữ, tại đó nàng trốn biệt ở trong, hề lộ diện nữa?
Tiếng kêu khẽ và tiếng va chạm ngắn ngủi phát từ bên trong lúc đó, vì tâm trạng rối bời nên ngài từng tìm hiểu kỹ. giờ nghĩ , quả thực vô cùng bất thường...