THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 27: Thôi gia lục lang
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:22
Lượt xem: 205
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ý con là để phá vụ án trong tay, con đích trận, hậu viện phủ Xương Hóa Vương ứng cử viên phu quân cho Huyện chủ?"
Gia chủ hiện tại của Bác Lăng Thôi thị, Môn Hạ Thị Lang Thôi Kỳ Tư đứa con trai độc nhất bèn khẩy: "Hay lắm! Quả nhiên là khắc kỷ phụng công, cúc cung tận tụy! Mới nhậm chức Thiếu khanh mà đem cả chuyện trăm năm của đặt cược ?"
"Ây da, cũng ứng cử viên thật , chỉ là kiếm cái cớ phủ Xương Hóa Vương thôi mà. Lục lang từ nhỏ việc gì cũng chắc chắn, thể sai lầm ?"
Thôi mẫu xuất từ Hoằng Nông Dương thị, dung mạo xinh tuyệt trần, cùng dòng dõi với Dương Quý Phi năm xưa. Bà kết hôn hơn hai mươi năm, quán xuyến Thôi phủ đấy, chồng quyền biến triều đình cũng bà nắm trong lòng bàn tay, còn với con trai thì bà càng hài lòng hết mức.
"Hơn nữa, đây là vụ án đầu tiên Lục lang nhậm chức, cả triều đình quan tâm, gây tranh cãi nhiều. Nếu thể phá án nhanh chóng thì nhất định sẽ một bước thành danh. Đến lúc đó còn sợ trấn áp đám cáo già đang rục rịch , triển khai cục diện ở Đại Lý Tự ?"
Thôi Kỳ Tư hừ một tiếng: "Thôi gia đường đường chính chính, Công chúa hạ gả cũng , Quận chúa về dâu cũng ít. Giờ chạy lon ton đến hậu viện của một Huyện chủ cỏn con, là một cô nhi cha ông bà đều mất, tin đồn đầy rẫy để cùng đám con nhà nghèo chờ đợi Huyện chủ kén chọn, chẳng là nhục gia môn, thành trò cho cả kinh thành !"
"Phu quân lo xa quá . Với phận và tài năng của Lục lang, Huyện chủ nỡ lòng nào lạnh nhạt? Trong phủ đó gì ai bì kịp con ?" Thôi mẫu đương nhiên thấy con trai là nhất thiên hạ. Nói đến đây, bà thấy chạnh lòng: “Nếu hai cha con ông lúc thanh trừng loạn đảng nương tay thì Lục lang sớm vợ con đuề huề, chúng cháu bế . Đâu đến nỗi bây giờ ngay cả bà mối cũng chẳng dám bước chân cửa nhà !"
"Mẹ .” Thôi Phù Phong nãy giờ khoanh tay mắng, lúc mới thản nhiên lên tiếng: “Dù thanh danh con cũng nát bét, chẳng ai dám lấy, phủ Xương Hóa Vương một chuyến thì ?"
"Ngươi..." Nhìn vẻ mặt thản nhiên, chẳng màng đến chuyện chung đại sự của , Thôi Kỳ Tư giận tím mặt, phất tay áo: “Tùy ngươi! nhưng ngươi chỉ lấy danh nghĩa phá án để tạm trú ở Vương phủ, tuyệt đối ghi tên danh sách ứng cử viên. Thôi gia đứa con cháu nào mất mặt như thế!"
"Vâng, con sẽ cân nhắc kỹ." Thôi Phù Phong đồng ý cũng chẳng phản đối, chỉ hành lễ với cha lui .
Vừa bước khỏi sảnh, đuổi theo, an ủi: "Phù Phong , cha con cũng là cho con thôi, là chuyện mất mặt danh tiếng gì . Dù vị Huyện chủ mệnh cách cũng lắm, khắc c.h.ế.t hai ứng cử viên , còn bao nhiêu liên lụy nữa. Chúng ghi tên danh sách, tính là ứng cử viên chính thức, đến lúc đó thấy tình hình thì rút lui bất cứ lúc nào, cũng là một tính toán..."
Nói đến đây, bà kìm liếc n.g.ự.c con trai, nhớ vết thương ở Bạch gia trang đến giờ vẫn lành hẳn. Nhìn sắc mặt con trai tái nhợt yếu ớt thế , như bà đau lòng bao.
Lúc thấy vết thương của con, ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu bà cũng là: Chẳng lẽ Huyện chủ Linh Lăng thực sự tà môn đến thế? Lục vô duyên thì thôi , đến gần cũng gặp tai ương t.h.ả.m khốc ?
Như thấu suy nghĩ của , Thôi Phù Phong : "Con nghi ngờ sóng gió liên miên bên cạnh Huyện chủ Linh Lăng là do cố tình giở trò. Sự việc bắt đầu từ lúc nàng kén rể, gặp chuyện là ứng cử viên phu quân, cho nên con mới quyết định bất chấp dị nghị phủ Xương Hóa Vương. Mẹ đừng lo lắng quá."
"Được , ." Thôi mẫu phe phẩy chiếc quạt lụa trong tay, ngắm nghía vẻ mặt con trai, nụ môi bỗng trở nên đầy ẩn ý: “À , đây vị Huyện chủ Linh Lăng hủy dung nửa khuôn mặt, còn tập võ từ nhỏ nên hung dữ vô cùng. gần đây đồn nàng thực da trắng như tuyết, mặt như hoa, dáng vẻ như tiên nữ... Rốt cuộc lời đồn nào là thật đây?"
Thôi Phù Phong mặt , tránh ánh mắt dò xét đầy ẩn ý của : "Vô vị."
"Sao vô vị? Chuyện lớn thế , cũng cô nương mà con trai liều cả chung đại sự để cứu giúp trông như thế nào chứ?" Nói bà quan sát , nụ càng thêm sâu xa: “Được , con cần nữa, ."
Mẹ cái gì chứ... Thôi Phù Phong mặt vườn cúc đang nở rộ, tuy gì nhưng cảm thấy vành tai nóng lên.
"Đi , , con thành gia lập nghiệp là nhờ cả chuyến đấy, chống mắt lên mà chờ." Thôi mẫu vỗ vỗ lưng con trai, bí hiểm trong dỗ dành chồng: “Mẹ chùa cầu bùa bình an cho con ngay đây, cộng thêm cái mệnh 'thiên kim chi tử' của con trai , đảm bảo con sẽ bình an vô sự!"
Đế Hậu để tâm thì việc trong cung nhanh. Mới đến giờ lên đèn, danh sách sơ bộ các ứng cử viên gửi đến phủ Xương Hóa Vương.
Tiễn nội thị trong cung về xong, cửa lớn Vương phủ đóng . Các tỳ nữ giơ cao đèn lồng soi sáng từng bậc thềm chân Thiên Đăng.
Thiên Đăng nặng trĩu tâm sự trong, nương theo ánh đèn lung lay liếc qua danh sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-27-thoi-gia-luc-lang.html.]
Ứng cử viên khác với , đa phần là các tướng lĩnh lập công trong cuộc binh biến hoặc con cháu của họ.
Cũng thôi, với thanh danh và cảnh ngộ hiện tại của nàng, trong kinh thành gì còn gia đình t.ử tế nào dám dây nàng nữa.
"Huyện chủ." Bên cửa trong đang đợi, bước lên hành lễ với nàng.
Ánh đèn hành lang soi rõ khuôn mặt đó: mày kiếm mắt sáng, thiếu niên tuấn rạng ngời, là Kỷ Lân Du.
Nhìn thấy nụ rạng rỡ của , Thiên Đăng gấp cuốn danh sách , gật đầu chào: "Kỷ Hiệu úy."
Kỷ Lân Du đưa một chiếc hộp gỗ đến mặt nàng, : "Ông nội sai mang đến. Gần đây ông gặp đầu bếp quân doanh cũ của bộ hạ Xương Hóa Vương. Năm xưa Vương gia thích ăn món giăm bông hun khói do nhất, nên ông sai mang một cái đến biếu Huyện chủ."
Thiên Đăng sai thị vệ nhận lấy chiếc hộp gỗ nặng trịch, mở xem thấy bên trong là cả một chiếc đùi giăm bông bọc giấy dầu kỹ lưỡng, trong lòng khỏi cảm động: "Đa tạ ý của Lão tướng quân. Bảo đưa tin khoan hãy , lát nữa sẽ thư cảm ơn gửi ."
"Không cần , ông nội bảo Huyện chủ thích là ." Kỷ Lân Du xuống cuốn danh sách tay nàng, hỏi: “Đây là danh sách bổ sung ?"
"Ừ." Nàng ngước mắt : “Sao, cũng chuyện ?"
"Không những mà trong đó còn quen của nữa." Kỷ Lân Du thẳng thắn thừa nhận: “Biểu ca của , Lăng Thiên Thủy, cũng trong danh sách ứng cử viên ."
"Lăng Thiên Thủy?" Thiên Đăng mở danh sách xem .
Lăng Thiên Thủy, Lũng Hữu, cao năm thước bảy tấc, trắng trẻo văn nhã, tiến lui độ, giỏi thư pháp, đ.á.n.h trống Yết...
"Trống Yết, cha năm xưa đ.á.n.h cũng ." Thiên Đăng đến đây thì buột miệng hỏi: “Biểu ca của thế nào?"
"Thực cũng chỉ gặp mấy hồi nhỏ theo cha đến Lũng Hữu, mười mấy năm nay liên lạc . Chỉ nhớ tuy lớn hơn nửa tuổi nhưng gầy gò nhỏ thó, thấp hơn nửa cái đầu, cứ rụt rè nấp lưng cha dám ló mặt . Thoáng cái đến tuổi ." Hắn gãi đầu chút ngượng ngùng: “Dù thì cũng khá đáng thương, cha đều mất, tòng quân. Lần nhờ dẹp loạn quân đến Trường An mới nhận tổ quy tông, cơ duyên lớn thế ..."
Thiên Đăng hiểu ý , hỏi: "Huynh nâng đỡ biểu ca ?"
Giống như lý do Thời Cảnh Ninh đến đây, ai cũng triều đình sàng lọc hết nam thanh niên ở Trường An nhét phủ Xương Hóa Vương . Cho nên các ứng cử viên trong phủ nàng, dù cưới Huyện chủ Linh Lăng thì khi ngoài cũng "dát vàng", trở thành món hàng săn đón.
Nghe vài gia đình hiện giờ ngấm ngầm nhắm trúng các vị hôn phu hụt của nàng, chỉ đợi họ thả là bắt rể ngay, tác thành mối lương duyên .
Thấy nàng hỏi thẳng, Kỷ Lân Du cũng thật thà đáp: "Thiên Thủy khá đáng thương, cô độc một nơi nương tựa, lập nghiệp ở kinh thành, thành gia lập thất? Huyện chủ lòng thì giúp một tay nhé."
Thiên Đăng ba chữ Lăng Thiên Thủy danh sách, khổ: " thực sự cho phủ nữa. Dù thì hậu viện nhà rủi ro lớn."
Kỷ Lân Du nội tình, chỉ : "Cái c.h.ế.t của Vu Quảng Lăng xảy ở Quốc T.ử Giám, Kim Đường và Mạnh Lan Khê cũng chắc là hung thủ, Huyện chủ chẳng đang chạy vạy minh oan cho họ ?"
Thiên Đăng thầm nghĩ: Huynh những nguy hiểm mờ mịt đang rình rập xung quanh ?
nàng gì, chỉ cất cuốn danh sách : "Ta sẽ cân nhắc, đừng lo."