THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 28: Chiếc nhẫn

Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:47:03
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng nhắm mắt, gật đầu, ép nén cơn giận xuống mới xem xét hiện trường.

Dưới bức tường gạch đổ nát là dấu vết t.h.i t.h.ể Thời Cảnh Ninh. Người của Nghĩa Trang khi thu dọn hài cốt quét dọn sạch sẽ nền gạch xung quanh, nhưng do mặt đất còn âm ỉ nóng, tuyết rơi xuống tan nhanh, đọng thành vũng nước bẩn nhớp nháp.

những vũng nước phân bố đều mặt gạch. Dù thì vết dầu mỡ lâu ngày trong bếp và vết dầu mỡ mới do t.h.i t.h.ể đốt cháy để cũng sự khác biệt.

Cổ họng nghẹn ứ, Thiên Đăng cảm thấy khó thở. Nàng bước tới nơi Thời Cảnh Ninh bỏ mạng, ép quan sát kỹ dấu vết t.h.i t.h.ể .

"Tay giơ cao quá vai, vật cầm trong tay là gì tra ?"

"Nhìn vết dầu mỡ thấm xuống đất thì chắc là thịt, nhớ lúc đó còn vụn xương, là một con thú nhỏ nguyên vẹn." Lăng Thiên Thủy hỏi nhà bếp bên ngoài: “Nghe trang viên mới gửi một lứa thú hoang đến, nuôi ngay ở chuồng thú bên cạnh, các ngươi nhận đây là con gì ?"

Đầu bếp A Ngọc, A Liễu xem hồi lâu, vẻ mặt khó xử: "Trong lứa thú hoang gửi đến , loại nhỏ thế ít. Hơn nữa do lửa lớn quá lan sang cả chuồng thú, thú nuôi bên trong c.h.ế.t cháy hết cả , vẫn kiểm kê xong..."

Người nhà bếp nhận , nhóm Thiên Đăng rành chuyện bếp núc càng chịu.

Trong lúc đang căng mắt đống tro tàn đen sì để nhận diện, Thiên Đăng ngẩng lên thấy A Ngọc vết xương thú mà nhặt một cái que nhỏ, vươn cổ chằm chằm bếp lò, vẻ mặt nôn nóng.

Thiên Đăng định thần , về phía bếp lò, hỏi: "Sao thế?"

Không hỏi thì thôi, nàng hỏi, mắt A Ngọc đỏ hoe: "Bẩm Huyện chủ, tên gia nhân Lữ... Lữ Ô Lâm do Định Tương phu nhân mang tới nhặt mất chiếc nhẫn vàng của nô tỳ !"

Lữ Ô Lâm. Thiên Đăng nhớ Định Tương phu nhân từng nhắc tới, là kẻ luôn theo Dương Hòe Giang.

Hắn mang danh tùy tùng nhưng thực chất là cháu họ bên ngoại của Định Tương phu nhân. Sắp xếp công việc cho con cháu họ hàng trong nhà chồng là chuyện thường thấy ở các gia đình quyền quý để nâng đỡ . Lữ Ô Lâm chắc hẳn lớn lên cùng Dương Hòe Giang từ nhỏ, quan hệ tầm thường.

"Sao lấy nhẫn của ngươi?"

A Ngọc cuống quýt: "Hai hôm nô tỳ mất nhẫn, trong bếp ai cũng , nhưng tìm mãi thấy. Vừa A Liễu bảo với nô tỳ là sáng nay tên Lữ Ô Lâm đó đào bới gì đó trong bếp lò, tay dường như ánh vàng lóe lên, đút ngay ngực! Nô tỳ nghĩ, là lúc đó nhẫn của nô tỳ rơi tro bếp, kết quả để vớ bở?"

Thiên Đăng cau mày, hỏi: "Sao Lữ Ô Lâm đào bếp lò ở đây?"

Cái thì Kim Đường , vội trả lời: "Vì trong phủ đang gấp rút sửa bếp nên gọi hết nhân lực đến dọn dẹp, bên phía nhà họ Dương cũng cử sang giúp, chắc là trong đó."

"Đã thì nhặt đồ ở đây nộp cho phủ chúng chứ, lén lút đút túi riêng!" A Ngọc tức giận .

Cô cô Huyền Cơ thở dài: "Chuyện khó lắm... Chưa bàn đến việc A Liễu thấy ánh vàng đó vàng thật , Lữ Ô Lâm dù cũng hạ nhân của vương phủ. Xét chúng là chủ, là khách, vô cớ mở miệng đòi đồ của ?"

A Ngọc quệt nước mắt: "Chẳng lẽ nhẫn của nô tỳ cứ thế mất trắng ?"

A Liễu rụt rè kéo tay áo cô, : "Thực cũng rõ lắm, dù cũng xa, chỉ ánh vàng tay chói mắt một cái thôi, thì đút tay n.g.ự.c ... Còn nhẫn thì thực sự ."

Cô cô Huyền Cơ bèn : "Vàng thật sợ lửa, huống hồ vùi trong tro? Ngươi bới trong bếp lò xem, rơi ở góc nào đó."

A Ngọc hậm hực lau nước mắt, bất đắc dĩ cầm lấy cái xẻng xúc tro: "Suốt ngày quanh quẩn bên bếp lò, mất đồ còn ngoài nhặt mất, khổ thế !"

Thiên Đăng bước khỏi hiện trường, chút do dự thẳng về phía hậu viện, trầm giọng hỏi Thôi Phù Phong bên cạnh: "Hành tung của các lang quân ngày hôm qua, ngài tra rõ ?"

"Tra , đây là ghi chép dựa theo lời khai của họ và sự chứng thực của khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-28-chiec-nhan.html.]

Thiên Đăng đón lấy, xem lướt qua thật nhanh.

Đầu giờ Mùi hôm qua, Tiết Tích Dương tin Dương Hòe Giang bỏ mê d.ư.ợ.c trang sức nên vạch trần chuyện của mặt . Kỷ Lân Du giận tím mặt, túm lấy Dương Hòe Giang đến tìm Huyện chủ, Thương Lạc lập tức chạy theo hóng chuyện, còn Thời Cảnh Ninh thì đang định mang điểm tâm cho Huyện chủ. Vì thế năm chạm mặt Huyện chủ bên ngoài nhà kho, gây một trận ồn ào nhỏ.

Sau đó Thiên Đăng từ chối món bánh trôi cá của Thời Cảnh Ninh, mang về cho các em ăn, mang bát về bếp. Không lâu nhà bếp xảy chuyện, Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t cháy.

Trong các lang quân hậu viện, Kim Đường bằng chứng ngoại phạm chắc chắn nhất. Khi xảy chuyện, đang cùng Thiên Đăng dọn dẹp nhà kho, tuyệt đối thể chạy đến nhà bếp ngay mắt .

Yến Bồng Lai luôn ở Chiếu Ảnh Hiên thanh tu, từng rời , nhưng nhân chứng.

Lăng Thiên Thủy vì bảo vệ Mạnh Lan Khê nên hai chứng cho , hôm qua luôn ở Y Lan Quán, thấy tiền viện cháy mới cùng chạy đến.

Còn về Tiết Tích Dương và Kỷ Lân Du...

Thiên Đăng thấy dòng ghi chú "Hai cùng trò chuyện tại vườn cúc", chút ngạc nhiên: "Tiết Tích Dương và Kỷ Lân Du ở cùng ?"

"Cái !" Thương Lạc thấy thế bèn đỏ hoe mắt rụt rè trả lời: “Vì họ đều ghét Dương Hòe Giang!"

Thiên Đăng ngước mắt khỏi tập hồ sơ, hiệu cho tiếp.

"Bọn từ bên nhà kho về, Cảnh Ninh ca mang bánh trôi về Sơn phòng Lựu Hoa, theo Tích Dương ca và Lân Du ca. Lân Du ca tức giận, bảo tên Dương Hòe Giang đó đúng là kẻ tồi tệ, cho một bài học nhớ đời. Tích Dương ca , hỏi là, đoán xem loại như Dương Hòe Giang dễ gặp xui xẻo ?"

Lúc đó Kỷ Lân Du và Thương Lạc đều hiểu ý, Tiết Tích Dương nheo đôi mắt đào hoa , nhạt : "Theo thấy, cái tính cách của dễ đắc tội với mấy tên côn đồ lắm, ví dụ như tự dưng trùm bao tải kéo ngõ hẻm đ.á.n.h cho một trận là chuyện thường tình, đ.á.n.h cũng coi như đ.á.n.h bừa thôi nhỉ?"

Vừa đến chuyện thanh niên gây gổ, mắt Kỷ Lân Du sáng rực lên.

thì trong doanh trại của đầy rẫy những binh lính trẻ tuổi sung sức chỗ xả, ngày nào cũng rục rịch gây chuyện, tháng nào mà chẳng vài vụ đ.á.n.h gây rối?

Hắn lập tức vươn tay dài , khoác vai Tiết Tích Dương, mà thường ngày vẫn chướng mắt, hạ giọng đầy phấn khích: "Nào, Tiết Nhạc Thừa kỹ cho xem!"

Tiết Tích Dương mỉm với , ngầm hiểu ý : "Cái thì rành bằng các vị . Kỷ Hiệu úy xem, gãy xương sườn lâu hơn là gãy chân lâu hơn nhỉ?"

Tuy hai toạc nhưng đạt sự ăn ý.

Hai vốn dĩ một kẻ chê đối phương ủy mị ẻo lả, một kẻ coi thường đối phương thô lỗ cục mịch, giờ phút bỗng nhiên tâm đầu ý hợp, cùng đến vườn cúc uống .

Nếu đổi, Dương Hòe Giang ngoài, khả năng sẽ lôi ngõ trùm bao tải đ.á.n.h nhừ tử, sẽ liệt giường, bỏ lỡ ngày đưa tang Kỷ Quốc phu nhân.

Dưới cái vỏ bọc hòa thuận, êm ấm của các lang quân trong hậu viện, hóa sớm dòng nước ngầm cuộn chảy, chỉ nàng bờ hoa trong nước là hề .

Thiên Đăng nén nỗi phiền muộn trong lòng, cúi xuống tập hồ sơ tay, thấy hôm qua khi bếp cháy Thương Lạc đang ở gần Sơn phòng Lựu Hoa, bèn hỏi bé: "Lúc xảy chuyện hôm qua, đang ở ?"

"Đệ... tìm Hoài Ninh và mấy đứa nhỏ chơi, tiện thể cũng ... với Cảnh Ninh ca chuyện gói thuốc. Kết quả phát hiện Cảnh Ninh ca , Hoài Ninh và mấy đứa nhỏ đang chơi trốn tìm từ bên ngoài về. Đệ bảo đưa chúng nó chữ, ngờ Hoài Ninh bảo, đại ca tâm trạng , dặn em về đóng chặt cửa , kẻo gặp ."

Nói đến đây, Thương Lạc mới thấy gì đó sai sai: "Lạ thật, Cảnh Ninh ca thế nhỉ, hậu viện của Huyện chủ ?"

"Hoài Ninh thế ?" Thiên Đăng hỏi , theo bản năng trao đổi ánh mắt với Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy.

Thương Lạc gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, trí nhớ lắm, sai một chữ nào !"

 

Loading...