THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 28: Dối trá

Cập nhật lúc: 2026-02-05 02:05:09
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

nghĩ nghĩ , Thái t.ử thấy ý nghĩ thật hoang đường.

Sau khi dẹp loạn, Lâm Hoài Vương vẫn luôn truy quét phản quân, đó dưỡng bệnh ở Sóc Phương lâu, chỉ vội vã về Trường An dâng tù binh dịp Tết Nguyên Đán nhanh chóng dẫn quân rời . Theo ngài , lúc đó Linh Lăng và từng chạm mặt.

Ngay cả chuyến Tây Bắc , Linh Lăng năm bảy lượt cầu kiến Lâm Hoài Vương để tạ ơn cứu mạng mà còn chẳng chịu gặp, huống hồ là qua riêng tư?

Ngài gạt bỏ ý nghĩ kỳ quặc trong đầu, dậy đến bên cửa sổ, bóng lưng Thiên Đăng khuất dần khỏi tầm mắt, giống như một tiếng sáo lơ lửng tan biến, nhưng dư âm vẫn còn vương vấn mơ hồ.

Ánh mắt ngài trầm xuống, đầu Vi Phong Dương đang hầu phía . Hắn cũng đang chằm chằm nơi Thiên Đăng biến mất, mày nhíu chặt, vẻ mặt đăm chiêu.

"Sao thế?" Thái t.ử trầm giọng hỏi.

"Có một việc... thuộc hạ cứ cảm thấy là lạ, nhưng là gì."

"Có liên quan đến Huyện chủ Linh Lăng ?" Thái t.ử xuống, cầm lấy bát sữa đông lạnh bàn.

"Là về một trong những ứng cử viên phu quân của nàng , , giờ thì gạch tên ." Vi Phong Dương rón rén bước gần ngài, hạ giọng : "Là tên Tư giai của Bắc Nha cấm quân đây, Lăng Thiên Thủy, Điện hạ còn nhớ ?"

Thái t.ử đương nhiên nhớ.

Đó là phu quân mà Thiên Đăng chủ động cầu xin đưa phủ, cũng là kẻ mà ngài vốn định xử lý, nhưng trốn thoát khi dính líu vụ án g.i.ế.c .

Tất nhiên, Vi Phong Dương bẩm báo với ngài rằng Lăng Thiên Thủy bắt giữ Linh Lăng con tin nên những mặt lúc đó bó tay để trốn thoát. đó Linh Lăng bình an vô sự trở về, thông báo với rằng Lăng Thiên Thủy còn cõi đời nữa. Ngài đương nhiên trong chuyện chắc chắn uẩn khúc.

vì nể ý nguyện của nàng, ngài để Bắc Nha cấm quân gạch tên Lăng Thiên Thủy, xử lý hồ sơ thành c.h.ế.t do tai nạn.

"Cô nhớ. Chẳng lẽ xuất hiện ở đây?"

"Thuộc hạ dám chắc chắn, nhưng lúc khi Lâm Hoài Vương tới, thuộc hạ thoáng thấy bóng lưng một giống Lăng Thiên Thủy. Chỉ là Lâm Hoài Vương và đám tùy tùng đều mặc đồng phục áo bào cổ tròn bó tay màu đen giống hệt , nên thuộc hạ thoáng qua phân biệt là ai." Vi Phong Dương lộ vẻ ngờ vực: “Sau khi Lâm Hoài Vương bái kiến Điện hạ, thuộc hạ để ý quan sát tất cả thị vệ bên ngoài. Mấy đó, cảm giác toát đúng là nét giống Lăng Thiên Thủy, nhưng diện mạo thì chẳng ai giống cả, thật là kỳ lạ..."

"Nói ..." Thái t.ử trầm ngâm hỏi: “Ngươi nghi ngờ Lăng Thiên Thủy những c.h.ế.t, mà còn quân Sóc Phương, phận thật sự của là thị vệ bên cạnh Lâm Hoài Vương?"

"Rất khả năng, chỉ là lúc ở Trường An cải trang nên nhất thời thuộc hạ khó nhận diện." Vi Phong Dương nhíu mày: “Tiếc là Lưu An Lục theo Điện hạ. Ta quen tên Lăng Thiên Thủy đó, còn tiếp xúc nhiều, lẽ sẽ nhận ."

"Thôi bỏ , dù chuyện cũng đến nước , cho dù Huyện chủ Linh Lăng nhận Lăng Thiên Thủy thì ?" Giọng Thái t.ử lạnh lùng: “Một kẻ loại khỏi danh sách ứng viên phu quân, chính miệng nàng xác nhận với triều đình là c.h.ế.t, chẳng lẽ còn thể gây sóng gió gì nữa? So với chuyện đó, quan trọng hơn vẫn là mấy kẻ còn bên cạnh nàng lúc ."

"Kẻ khó nhằn nhất, chắc chắn là Thôi Thiếu khanh..."

Sắc mặt Thái t.ử chút khó coi, nhưng cuối cùng vẫn : "Bác Lăng Thôi thị tuy là dòng họ đầu các gia tộc, nhưng các đời đều lập nghiệp trong triều, thành cũng do gia thế, bại cũng do gia thế. Chỉ cần Thôi Phù Phong còn điều kiêng kỵ thì ắt sẽ cơ hội kìm kẹp."

"Vâng, Điện hạ sáng suốt." Vi Phong Dương gật đầu tán thành: “Ngoài còn Vương t.ử Minh Cứu của Hồi Hột, trông vẻ vẫn chịu từ bỏ ý định hòa với Huyện chủ Linh Lăng..."

"Hồi Hột và Khâu Từ tuy khả năng kết , nhưng Linh Lăng dù cũng là Huyện chủ Đại Đường sắc phong. Không sự cho phép của triều đình Đại Đường, bọn họ thể lén lút đạt thỏa thuận hòa ?"

"Vậy còn Thái nhạc thừa Tiết Tích Dương..."

"Kẻ khác thể qua mặt, nhưng Linh Lăng xuất con nhà tướng, trong lòng nàng chỗ cho chuyện trăng hoa tuyết nguyệt, chắc chắn mắc mưu ."

"Nhắc đến xuất con nhà tướng, còn một nữa là Kỷ Lân Du." Vi Phong Dương trầm ngâm: “Nói thì và Huyện chủ Linh Lăng cũng coi như vai kề vai sát cánh chiến đấu. Không chỉ dẫn dắt bộ hạ cũ của cha ông nàng , mà khi Huyện chủ gặp chuyện, hành động cũng nhanh, ngay trong đêm tập hợp một đội quân cứu viện."

"Bên trong bộ hạ cũ, bên ngoài Bắc Đình tương trợ, ngay cả Khâu Từ cũng giao phó đại sự cho nàng. Xem đôi cánh của Linh Lăng thực sự cứng cáp , thể thử sức tự do bay lượn, bay khỏi Trường An, thậm chí bay khỏi phạm vi của Đại Đường ..."

Thái t.ử bưng bát sữa đông lạnh ngắt, tuy cố kìm nén giọng điệu, nhưng một cơn giận dữ nóng rực vô cớ bỗng xộc thẳng lên đỉnh đầu, khiến đầu óc ngài ong lên một tiếng, bất thần kiểm soát , vung tay ném mạnh.

"Choang" một tiếng, bát sữa đông cùng chén rơi xuống đất vỡ tan tành, b.ắ.n tung tóe thành một bãi hỗn độn.

Vi Phong Dương thầm kinh hãi. Kể từ biến cố của Xương Ấp Quận chúa, tâm tư Thái t.ử ngày càng thâm trầm, tính tình cũng trở nên quái đản. Đôi khi những cơn bạo nộ bùng phát ngay cả chính ngài cũng kiểm soát , khiến những cận như cảm thấy thiên uy khó lường.

Thị nữ nơm nớp lo sợ tiến lên dọn dẹp. Thái t.ử cũng nhận cơn giận của quá đường đột, dậy hít sâu, chuyển sang đến bên núi băng trưng bày trong phòng, cố gắng trấn tĩnh .

Vi Phong Dương thấy lưng áo ngài thấm đẫm mồ hôi, hiệu cho thị nữ lấy áo , cẩn trọng hỏi dò: "Điện hạ, Huyện chủ Linh Lăng dù tuổi đời còn trẻ, lấy đại cục trọng, cần gõ đầu nhắc nhở đôi chút ?"

"Không cần. Nàng từ nhỏ hiểu chuyện, hành sự luôn chủ kiến. Đã cân nhắc đề nghị của Cô, chứng tỏ nó từng để Cô và triều đình Đại Đường trong mắt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-28-doi-tra.html.]

Giọng Thái t.ử trầm đục, bàn tay siết chặt lấy khối băng điêu khắc hình núi tiên mặt. Ngài thà để lòng bàn tay lạnh buốt đến tím tái, cũng khiến khối băng trong suốt tan chảy thành thứ nước đục ngầu.

"Hoặc cũng thể là, khi chỗ dựa khác thì con sẽ đổi. Giờ đây ở Khâu Từ trời cao mặc chim bay, nàng cần Đại Đường nữa . Bao công sức nỗ lực của nó uổng phí, Cô cũng thấy mừng cho nàng."

Lời thì nhưng Vi Phong Dương đoán ý qua giọng điệu, bèn ướm lời: "Huyện chủ xưa nay luôn thiết với Điện hạ, từng trái ý . Huống hồ những hành động của Huyện chủ thực chất đều vì mưu tính cho cố quốc Khâu Từ. Chỉ là hiểu, tên Kỷ Lân Du rốt cuộc đang giở trò gì trong chuyện ?"

Thái t.ử hờ hững liếc mắt : "Trước đây ngươi cam đoan với Cô, bố trí để Lăng Thiên Thủy trừ khử Kỷ Lân Du, hơn nữa đảm bảo vạn vô nhất thất."

"Là do thuộc hạ sơ suất, ngờ Huyện chủ Linh Lăng tìm sơ hở. thuộc hạ xin thề, tuyệt đối sẽ bất kỳ sai sót nào nữa." Vi Phong Dương rõ ràng vẫn canh cánh trong lòng về thất bại : “Cả một chuỗi kế hoạch , từ Kỷ Quốc phu nhân, Tô Vân Trung, Thời Cảnh Ninh đến Xương Ấp Quận chúa, Kim Đường đều mượn con d.a.o Kỷ Lân Du . Giờ cũng đến lúc tiêu hủy con d.a.o đó, dùng nó để răn đe Huyện chủ ."

"Phải, đến bước , ứng cử viên phu quân của Linh Lăng chẳng còn mấy , cũng nên hạ màn ... Nhất là, con d.a.o còn giữ mồm giữ miệng cho lắm." Thái t.ử rút bàn tay ướt sũng về, lau khô chiếc khăn mềm mại, khôi phục đôi bàn tay trắng trẻo sạch sẽ: “Hắn cũng là từng chiến trường, vì tranh công, một lòng chỉ nghĩ đến chuyện tư tình với Huyện chủ, thậm chí vì thế mà tổn hại lợi ích Đại Đường, phá hỏng bố cục của An Tây ở đây chứ?"

Vi Phong Dương hiểu ý, lập tức đáp: "Điện hạ ! Đã cần cho nặng nhẹ để gương cho kẻ khác."

Thái t.ử tỏ thái độ, chỉ phất tay hiệu cho lui .

Bước từ nơi ở của Thái tử, Thiên Đăng bầu trời xanh thẳm vô tận của Khâu Từ, thở hắt một dài.

Trước khi về đến cố quốc, nàng từng nghĩ sẽ đối mặt với cục diện như thế .

đến bước , nàng gánh vác trách nhiệm, chọn con đường nhất cho cố quốc, cho cha ông và những dân Khâu Từ cùng chung dòng máu.

Hiện tại Tây Phiên tạm thời đẩy lui, phòng tuyến của phe cũng đang triển khai, cục diện bước đầu định.

Chỉ là mắt vẫn còn vô vàn màn sương che giấu sự thật. Muốn lấy lòng tin của Khâu Từ, nàng còn rửa sạch nỗi oan khuất đang đeo bám mới .

Suy nghĩ một chút, nàng về phía chỗ ở của Tiết Tích Dương, quyết định xem con cá mà hôm đó mua ở chợ.

"Đến Huyện chủ cũng mua con cá ?"

Tiết Tích Dương thấy nàng đến, đặt cây kèn tất lật tay xuống, nở nụ quen thuộc, đôi mắt đuôi mày xếch vẫn quyến rũ động lòng như khi: "Huyện chủ theo , dẫn nàng xem."

Họ cùng đến mái hiên bên cạnh, chỉ thấy một chiếc chậu gỗ sơn màu sặc sỡ đựng đầy nước trong, bên trong nuôi một con cá dài chừng một thước. Lưng cá màu tím sẫm, bên lườn màu xám bạc nhiều đốm đỏ tươi, quả thực vô cùng mắt.

"Người Khâu Từ gọi loài cá là cá vây hoa, vì vây lưng nó rộng, bên những dải vân rực rỡ như đôi cánh nhiều màu." Tiết Tích Dương khẽ gạt chiếc vây cá nhô lên để nàng thấy hoa văn xinh đó, chỉ trong nhà: "Huyện chủ xem, dùng kỹ pháp mới vẽ con cá , màu sắc tô lên ?"

Thiên Đăng ngẩng đầu, qua cửa sổ thấy thư án một bức tranh sắp thành, con cá đó sống động như thật, y hệt con cá trong nước. Nàng buột miệng khen: "Tranh của Tiết Nhạc thừa đương nhiên là nhất phẩm đương thời."

Tiết Tích Dương vui vẻ nàng, búng búng đầu con cá, khẽ : "Thực lúc đó mua con cá cũng để vẽ tranh, mà là loài cá hiếm gặp ở sông ngòi vùng , định mua về phóng sinh để cầu phúc cho Huyện chủ, tin Huyện chủ gặp chuyện, còn tâm trí mà đàn hát vẽ vời nữa?"

Thiên Đăng theo thói quen lờ ánh nước long lanh đầy vẻ gợi cảm trong mắt , chỉ : "Thảo nào , ngài đến chùa mượn chậu nước để đựng cá."

"Đến chi tiết đó cũng rõ, là Thôi Thiếu khanh với Huyện chủ ?" Khuôn mặt Tiết Tích Dương thoáng vẻ tủi , bắt đầu bài ca ly gián sở trường: "Đáng tiếc, tay trói gà chặt, Huyện chủ oan, tuy lập tức tìm bạn bè cũ ở Khâu Từ ngóng, nhưng họ chỉ là nhạc công nơi phố chợ, giúp ? Ta cũng từng hỏi Thôi Thiếu khanh xem triều đình định giúp nàng thế nào, chỗ nào dùng đến , nào ngờ Thôi Thiếu khanh chỉ hỏi hành tung của hôm đó, tuyệt nhiên hé răng nửa lời về tình hình của Huyện chủ, coi như nghi phạm ! Hỏi Kỷ Lân Du thì bảo , kết quả lưng cái là dẫn cứu Huyện chủ luôn, chỉ giấu mỗi , hết cách, chỉ đành vái tứ phương, loanh quanh bên ngoài vương cung Khâu Từ, chùa thắp hương cầu phúc... May mà trời cao phù hộ, Huyện chủ bình an trở về, còn rửa sạch oan khuất, Khâu Từ tin tưởng, thật là đại hỷ!"

Một tràng giải trình rõ ràng hành tung gần đây của , thổ lộ tâm tình, kể khổ, "vô tình" cáo trạng các lang quân khác. Nội dung chi tiết, hàm ý phong phú, đúng chất hồ ly tinh.

Thiên Đăng nhạt, an ủi : "Đa tạ Tiết lang quân lo lắng cho . Lúc đó tình thế nguy cấp, họ sợ lộ tin tức nên cẩn trọng một chút cũng là lẽ thường, mong ngài đừng trách."

"Đương nhiên , chỉ cần ích cho Huyện chủ, chịu thiệt thòi lớn hơn nữa cũng đáng."

Xem phía Tiết Tích Dương quả thực gì bất thường, Thiên Đăng hiện giờ gánh nặng vai, bèn cáo từ.

"Thấy Huyện chủ âu lo phiền muộn, là nán một lát, thổi một khúc cho nàng giải khuây nhé?"

"Thôi, đợi việc xong xuôi, chúng thong thả cũng muộn." Thiên Đăng ánh mắt dừng con cá vây hoa một lúc.

Con cá vây hoa màu sắc rực rỡ bơi lội trong chậu vẽ màu, những đốm nó và lớp sơn chậu tôn lên thú vị.

Ánh mắt Thiên Đăng lướt qua hoa văn vẽ chậu gỗ, thấy vẽ cảnh săn hươu mùa thu vàng, cùng vui chơi, buột miệng hỏi: "Đây là chậu ngài mượn từ trong chùa ư?"

Chùa chiền thanh tịnh ít d.ụ.c vọng, thể dùng chậu vẽ cảnh săn b.ắ.n vui đùa thế ?

Tiết Tích Dương nhướng mày hoa văn chậu, đáp: "Chậu mượn đương nhiên trả , cái mới mua, thấy màu sắc hoa văn hợp với con cá ."

" hợp." Thiên Đăng xong, cái chậu gỗ thêm nữa cáo từ về.

Loading...