THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 29: Áo Lông Thúy Vũ
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:09
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người hầu phủ Cáo Quốc Công chúa đang canh giữ khu vực xảy chuyện, thấy họ đến, kẻ ba chân bốn cẳng chạy về phía cái đình bên cạnh, rõ ràng là báo tin.
Tiêu Phù Ngọc từ trong đình bước , khoác áo tang bằng vải gai, mặt vẫn còn vương nước mắt. Thấy Thiên Đăng đến, ả cũng chẳng tỏ vẻ thiện chí, giọng khàn khàn hỏi: "Huyện chủ Linh Lăng, ngươi hứa với Thái t.ử sẽ điều tra kỹ lưỡng nghi phạm trong phủ cơ mà? Chạy đến đây gì?"
Thiên Đăng ả mất tâm trạng , suy bụng bụng nên cũng chấp nhặt thái độ của ả, chỉ : "Ta điều tra các lang quân trong phủ, hiện giờ chút phát hiện, nên qua đây khảo sát hiện trường vụ án."
Tiêu Phù Ngọc ném cho Lăng Thiên Thủy phía nàng cái đầy căm hận, nhưng dù họ cũng đến vì chuyện của , bèn sa sầm mặt mày hiệu cho vệ binh trong phủ lui , dẫn họ bờ sông.
Chỗ Đại Trưởng Công Chúa rơi xuống nước đang thắp hương nến, bày hoa quả cúng tế, rõ ràng Tiêu Phù Ngọc đang gọi hồn cho . Cỏ dại và bùn đất ven bờ lộn xộn bừa bãi, dấu vết hôm đó sớm còn.
Tiêu Phù Ngọc hất hàm về phía họ: "Kiểm tra , đừng hỏng đồ cúng của ."
Thiên Đăng khẽ gật đầu với Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy, xách váy bờ sông, cùng hai men theo dòng nước kiểm tra kỹ lưỡng.
Dải bờ sông là bụi cây, vì đó Kim Đường dọn rác ở khúc sông để b.ắ.n pháo hoa nên dòng nước tuy chảy chậm nhưng cũng sạch sẽ, rong rêu đáy lững lờ trôi theo dòng.
Ba men theo bờ sông tìm kiếm về phía . Vì phủ Công chúa phong tỏa khu vực ngay khi xảy chuyện nên suốt dọc đường sạch sẽ.
Chỉ khi qua khúc sông Minh Thứu nướng cừu, họ mới thấy tro than vương vãi và vài chiếc lá chuối cháy xém, là dấu vết bừa bộn duy nhất giữa dòng nước trong xanh và cỏ cây tươi .
Kiểm tra mãi đến tận nền đá chân thủy tạ, soi xét hết các khe đá bên , ngoài chút nước đọng thì quả thực gì bất thường.
Họ , Lăng Thiên Thủy vòng tay bám lan can, cúi kiểm tra một nữa bệ đá nơi Thương Lạc suýt gặp nạn, vẫn chẳng thu hoạch gì.
Tuy nhiên ở một bên bệ đá, quả thực phát hiện một ít thảo d.ư.ợ.c vương vãi, tuy giẫm đạp nát bươm nhưng lờ mờ vẫn nhận trong đó nhiều cây Viễn chí, giống như lời Mạnh Lan Khê .
Còn Thiên Đăng bệ đá, liếc thấy trong nước một bụi rong màu sẫm hơn những chỗ khác, khỏi thêm vài .
Thôi Phù Phong theo ánh mắt nàng: "Hình như rong, là một mảnh vải màu tạp."
Mảnh vải đó màu nền xanh đen, rễ cây móc , ẩn đám rong rêu rậm rạp, cùng đung đưa theo dòng nước. Nếu nước sông lúc trong vắt thì quả thật khó mà nhận .
Lăng Thiên Thủy vớ lấy một cành cây định khều nó lên, ai ngờ cành cây nhấc lên khỏi mặt nước thì gãy cái rắc. Hóa mảnh vải đó khá dày, ngấm nước nên nặng trịch, cành cây nhỏ chịu nổi sức nặng của nó.
Hắn thò tay xuống nước, kéo mảnh vải xanh đen lên bờ xem xét. Hóa là một chiếc áo choàng bằng gấm lông vũ dày dặn, dệt tinh xảo, chỉ là màu lông loang lổ, khá lộn xộn.
Thiên Đăng đang chăm chú quan sát hoa văn thì bỗng tiếng Tiêu Phù Ngọc vang lên phía : "Đây chẳng là cái áo lông thúy vũ của ngươi ? Hôm Nguyên đán ở Đại Minh Cung thấy ngươi mặc !"
Thiên Đăng ban đầu thấy nực , nhưng kỹ những vết bong tróc áo thì thấy ả sai, đây đúng là một chiếc áo lông thúy vũ.
Nàng quả thực từng mặc loại áo ngày Nguyên đán, còn vì nó giống với áo lông của Cáo Quốc Công chúa mà hai con họ chế giễu công khai cửa Đại Minh Cung.
Áo lông thúy vũ dệt từ lông chim thường nhuộm màu nên chịu nước, dính nước là lông lá bết bát loang lổ như bây giờ.
"Quận chúa kỹ xem, đây là áo choàng kiểu áo choàng tay, khoác trùm, cùng kiểu dáng với cái cô khoác hôm đó. Còn áo lông thúy vũ của là áo khoác lớn, vai tay, khác hẳn cái ." Thiên Đăng đương nhiên để yên cho ả công kích , nhấc một góc chiếc áo ướt sũng lên: “Chắc là của cô nương nào chơi gần đây lỡ rơi xuống nước thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-29-ao-long-thuy-vu.html.]
Thứ rơi xuống nước thì vớt lên cũng hỏng, nên vứt bỏ cũng là thường tình.
Thiên Đăng tiện tay lật cổ áo bên trong xem, ánh mắt dừng ở chỗ các gia đình thường đ.á.n.h dấu ký hiệu, đôi mày khỏi nhíu .
Nàng giơ cổ áo bên trong cho Tiêu Phù Ngọc xem: "Hay là Quận chúa xem thử cái thuộc về nhà ai?"
Trên lót bên trong cổ áo, thêu rõ ràng hai chữ "Cáo Quốc" bằng chỉ vàng.
Sắc mặt Tiêu Phù Ngọc trở nên kỳ quái: "Không thể nào! Ta và chắc chắn sẽ mặc thứ hàng chợ , trong phủ chắc chắn thứ !"
Thôi Phù Phong : "Kết hợp với lời khai của , hôm qua Kim Đường dẫn thợ thuyền dọn dẹp sạch sẽ khúc sông , đáy nước thể còn sót vật bắt mắt thế , khả năng lớn là nó xuất hiện khi dọn dẹp xong. lúc đó ở khúc sông chỉ còn của phủ Xương Hóa Vương và phủ Công chúa. Thứ rõ ràng do bên chúng mang đến, nên chỉ thể là phủ Công chúa các mang đến thôi."
Tiêu Phù Ngọc hậm hực hiệu cho nữ quan phía nhận lấy chiếc áo choàng ướt sũng: "Mang về tra hỏi xem."
Thôi Phù Phong đương nhiên để ả mang vật chứng : "Bất kỳ dấu vết nhỏ nào xuất hiện tại hiện trường cũng thể liên quan đến tiến triển vụ án. Chiếc áo choàng thể là vật chứng, lý nên giao cho Đại Lý Tự. Đồng thời, chúng còn tra hỏi những cùng đến hồ Khúc Giang hôm qua, mong Quận chúa báo cho trong phủ để nha môn tiện việc."
Tiêu Phù Ngọc từ nhỏ quen khúm núm mặt, nào từng ai dùng giọng điệu quyết đoán thế thông báo yêu cầu phối hợp. Vừa mất quyền thế, lập tức đối mặt với sự sụp đổ của địa vị khiến ả đau đớn căm hận, đôi mắt Thôi Phù Phong như phun lửa.
Thôi Phù Phong thèm để ý đến cảm xúc của ả, chỉ hiệu cho nha dịch Đại Lý Tự chuẩn .
Cơn giận dữ của Tiêu Phù Ngọc chỉ còn trút lên đầu Thiên Đăng: "Huyện chủ Linh Lăng, ngươi thề thốt đảm bảo mặt Thái t.ử là sẽ thẩm vấn kỹ càng đám vị hôn phu của , giờ bản việc xong sang thẩm tra phủ Công chúa chúng ?"
"Quận chúa câu thật vô lý hết sức. Ta phận nữ nhi, giữ chức vụ gì trong triều đình, giúp phủ Công chúa các điều tra là vì thương cảm cô cũng chịu cảnh tang giống nên mới tay giúp đỡ." Thương Lạc mất tích, hậu viện quỷ quyệt, trong lòng Thiên Đăng như tảng đá ngàn cân đè nặng khiến nàng thở nổi, giọng cũng trầm xuống: “Thẩm tra lang quân trong hậu viện của cũng cần thời gian. Nếu Xương Ấp Quận chúa cho rằng chúng đến đây để tay sai cho cô để cô sai khiến quát tháo thì e là hiểu lầm đấy."
Lời thốt , Tiêu Phù Ngọc phẫn nộ gào lên: "Hiềm nghi của bọn họ chẳng rõ rành rành ? Những khác thì thôi, nhưng khi gặp chuyện, cái tên luôn mồm đòi bà ... đòi bà c.h.ế.t, chẳng hét lên cho cả hồ Khúc Giang thấy ?"
Thiên Đăng đương nhiên nhớ rõ, Tiêu Phù Ngọc đến gây sự, mắng Lăng Thiên Thủy hại ngựa của ả, kết quả Minh Thứu mắng cho té tát.
Lúc đó Minh Thứu lỡ lời, Cáo Quốc Công chúa c.h.ế.t sống , c.h.ế.t nhắm mắt, c.h.ế.t đến nơi , từ nào cũng dính chữ c.h.ế.t, quả thực dọa .
"Đó chỉ là do tiếng Hán thạo, diễn đạt rõ ràng gây hiểu lầm thôi. Quận chúa đưa thị nữ Nùng Đào đến chứng, đến tìm Công chúa ở Khải Xuân Các quan hệ mật với bà , mà Vương t.ử Minh Thứu và Đại Trưởng Công Chúa, thế nào cũng thể tiến triển đến mức đó chứ?"
Tiêu Phù Ngọc c.ắ.n chặt môi đầy căm hận, đầu về phía Cáo Quốc Công chúa rơi xuống nước.
Lười đôi co với ả, Thiên Đăng sang Tố Hoàn cô cô bên cạnh: "Ta vài việc hỏi cô cô, thể mượn một bước chuyện ?"
Tố Hoàn bất an Tiêu Phù Ngọc, thấy ả hừ một tiếng thèm để ý đến họ mới ngập ngừng theo Thiên Đăng sang bên cạnh.
Thiên Đăng hỏi thẳng: "Cô cô, xin hỏi vài ngày , trong phủ các ngựa g.i.ế.c ?"
Tố Hoàn do dự gật đầu: "Phải... tên trộm nào to gan, nửa đêm lẻn phủ, c.h.ặ.t đ.ầ.u con ngựa yêu quý mới của Quận chúa, còn nhét cái đầu ngựa gối đầu giường Công chúa..."
Hóa hôm đó Cáo Quốc Công chúa tỉnh dậy cơn ác mộng rơi xuống nước, mở mắt bỗng thấy bên gối cái đầu ngựa đầy máu.
Đôi mắt ngựa c.h.ế.t nhắm mắt chằm chằm Cáo Quốc Công chúa, khiến bà sợ mất mật, hét lên thất thanh như điên dại.