THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 29: Ép buộc

Cập nhật lúc: 2026-02-05 02:09:52
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

như dự đoán, quân Tây Phiên khi tan tác, thám t.ử tiền trạm nhanh chóng báo về rằng chúng lui vài chục dặm tập hợp binh mã, khí thế như phục thù.

Không chỉ viện binh của đối phương cũng đến nơi. Tuy vẻ kiêng dè sức mạnh của Bắc Đình và An Tây nên tạm thời án binh bất động, nhưng mầm mống xâm lấn lộ rõ.

"Thái t.ử tây tuần thời hạn, hiện tại đối phương tuy dám manh động, nhưng ngài cũng về Trường An, quân Bắc Đình cũng về nơi đóng quân. Đến lúc đó Tây Phiên sẽ chỉ quấy nhiễu vùng biên đơn giản như nữa ." Thôi Phù Phong bàn bạc với Thiên Đăng và phía Khâu Từ: “Thay vì đến lúc đó động, chi bằng nhân lúc quân Tây Phiên vững chân, quân chủ động xuất kích. Nếu thể đ.á.n.h cho chủ lực địch thiệt hại nặng nề, kịp thời thu hồi vùng biên và thiết lập phòng ngự, đẩy mạnh chiều sâu chiến lược của , chắc chắn sẽ tạo nền tảng vững chắc cho Khâu Từ, thể bảo đảm Tây Bắc bình yên trong vài năm, thậm chí mười mấy năm tới."

"Đánh! Trận nhất định đánh!" Vừa phân tích, Uất Trì Ất Diệu vỗ bàn dậy, kiên quyết xin trận.

"Trận chiến thứ nhất là vì an nguy bờ cõi, thứ hai là đòi món nợ m.á.u mà Tây Phiên gây cho vương tộc Khâu Từ. Không những đánh, mà còn thắng một trận lớn mới định hình cục diện !" Đại Đô úy thừa cũng : “Việc chỉ dựa sức Khâu Từ thì chắc chắn . nay sức mạnh hợp kích của hai trấn Bắc Đình, An Tây, tin rằng sẽ tạo nền móng định cho Khâu Từ, tất cả đều trông cậy Đại Đường!"

Chiến lược định, các đội quân triển khai theo kế hoạch: Khâu Từ đón đ.á.n.h tiên phong, quân Sóc Phương chịu trách nhiệm đ.á.n.h tan chủ lực, Hồi Hột đoạn hậu, Kỷ Lân Du dẫn dắt các cựu binh thì len lỏi phối hợp, tùy cơ hành động.

Trống canh năm điểm, cơm nước xong xuôi, các cánh quân lên đường lao sa trường.

Thiên Đăng dõi mắt theo các đội quân rời , tĩnh lặng trong doanh trại tạm thời dựng ngoài thành Khâu Từ chờ tin tức.

Thôi Phù Phong thấy vẻ mặt nàng căng thẳng bèn an ủi: "Không cần lo lắng, các đội khác thể xảy vấn đề, nhưng quân Sóc Phương do Lâm Hoài Vương đích chỉ huy thì việc đ.á.n.h tan đám quân Tây Phiên trong tầm tay."

"Phải, trong cục diện các bên hợp kích thế , quân Tây Phiên vững chân , đương nhiên cần lo. Chỉ là..."

Chỉ là trong lòng nàng cứ nỗi bất an mơ hồ, là vì .

...

Điều khiến Thiên Đăng bất an, đương nhiên là biến cố từ phía Hồi Hột.

Kỷ Lân Du chịu trách nhiệm tuần tra cơ động, vẫn luôn để mắt đến động tĩnh bên phía Minh Thứu.

Phía , quân Sóc Phương áp sát đại doanh địch. Quân Tây Phiên chinh chiến lâu dài với Khâu Từ nên thông thạo địa thế xung quanh, đóng quân cao điểm, từ xuống. Nếu quân Sóc Phương tấn công từ lên, đương nhiên dễ dàng.

Trong khi theo dõi quân Hồi Hột, Kỷ Lân Du cũng tránh khỏi quan tâm đến tình hình tiền tuyến, xem quân Sóc Phương định đối phó thế nào với địa thế .

Không bao lâu , trong rừng núi bỗng lửa cháy khói đặc bốc lên, ép thẳng nơi đóng quân của Tây Phiên. Tướng sĩ bên trong lập tức kinh động, chạy xem xét tình hình.

Mùa hè Khâu Từ nóng bức, lửa trong rừng cháy lan lên nhanh, trong doanh trại lập tức rối loạn. Địa hình dù lợi đến mấy mà rơi biển lửa thì cũng chỉ là đường c.h.ế.t.

Lúc sinh tử, binh lính nào còn chịu hiệu lệnh, trong tiếng ồn ào hỗn loạn, kẻ bỏ chạy tán loạn ít. Các tướng chỉ huy cố gắng quát tháo lệnh, cuối cùng mới tập hợp đại bộ phận quân mã, theo chỉ huy phá vây về điểm yếu.

"Lực lượng địch tập trung về hướng Bắc lệch Đông, dự kiến sẽ phá vây từ chỗ đó." Các cựu binh quan sát khói lửa tan, khó khăn lắm mới rõ hướng di chuyển, vội vàng bẩm báo với Kỷ Lân Du.

Kỷ Lân Du giơ tay, định dẫn họ chặn đường quân lính tan rã, chợt nhớ một chuyện, bàn tay đang giơ lên khựng giữa chừng, chuyển hướng sờ túi áo .

Trong đó một mật lệnh, là Huyện chủ giao cho khi xuất phát, dặn rằng khi gặp biến động giao tranh thì lấy xem, cứ theo lệnh mà .

Hắn mở xem, bên : Bao vây tiêu diệt tất cả các hướng phá vây của địch, chỉ thả lỏng hướng Bắc lệch Đông cửa mở.

"Hóa là cái bẫy để dụ địch." Hắn thầm may mắn vì lơ là lời dặn của Huyện chủ, nhưng nghĩ cũng thấy ấm ức. Chiến lược rõ ràng định sẵn mà giấu cả , thật nể nang gì cả!

nghĩ cứu nàng ở vương cung, may lộ tin tức khiến Tây Phiên giả mạo họ để tàn sát vương tộc Khâu Từ, suýt nữa khiến cả tộc diệt, nên trận giữ bí mật cũng là điều nên .

Tiếc rẻ đám quân Tây Phiên ở hướng Bắc lệch Đông, chỉ phía : "Đi, chúng vòng , đừng để đám cừu béo chạy lạc đường..."

Lời dứt, nhíu mày.

Đám quân Tây Phiên tưởng tìm điểm yếu, vốn đang lao thẳng về hướng Bắc lệch Đông, lúc bỗng đổi hướng, rẽ sang phía chếch lưng.

"Sao thế nhỉ, bên chẳng quân Hồi Hột đang canh giữ ? Sao x.é to.ạc dễ thế, Minh Thứu phế vật ?" Hắn buột miệng thốt , mới nhớ nhiệm vụ lớn nhất của là canh chừng động tĩnh Hồi Hột, lập tức thầm kêu .

Vị trí Hồi Hột phụ trách quả nhiên xuất hiện lỗ hổng.

Kẻ mang tiếng là đoạn hậu như Minh Thứu, khi giao chiến chỉ khua môi múa mép vài đường thừa cơ nước đục thả câu chuồn mất. Khiến cho quân Tây Phiên cứ thế tiến thẳng, x.é to.ạc lỗ hổng lao mạnh về phía hậu phương Khâu Từ.

"May mà chúng đề phòng từ , ngay thằng cha chắc chắn ý !"

Kỷ Lân Du kinh giận, thấy quân Tây Phiên lao thẳng về hướng đại doanh, là hậu phương nơi Thiên Đăng đang ở, vội vàng dẫn các cựu binh phi như bay về hướng đó ứng cứu.

"Chậc, đám Tây Phiên đấy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-29-ep-buoc.html.]

Minh Thứu lưng ngựa quan sát cục diện, bất mãn chỉ trỏ với Mai Lộc bên cạnh: "Trước thấy bọn nó đ.á.n.h đ.ấ.m cũng khá lắm mà? Sao giờ Kỷ Lân Du dẫn mấy ông già đuổi cho chạy trối c.h.ế.t thế , đúng là đ.á.n.h giá cao bọn nó !"

"Dù quân Tây Phiên cũng mới t.h.ả.m bại, giờ viện binh tới, mới đóng trại đ.á.n.h úp nên sĩ khí khó vực dậy nổi." Mai Lộc : “ thấy Kỷ Lân Du chỉ là thằng nhóc kinh nghiệm, đám cựu binh cũng bỏ bê luyện tập phối hợp lâu , đợi quân Tây Phiên chỉnh đốn chút ít, chắc thực sự thua ."

"Hy vọng bọn nó cầm cự thêm một lúc, đừng thua bởi mấy mống đó." Minh Thứu đầu ngựa chạy về: “Nhanh lên, mau tìm Tiên chu, thời cơ chỉ đến trong chớp mắt, coi như vốn liếng !"

Thúc ngựa chạy về doanh trại, từ xa quả nhiên thấy một nhóm nhỏ quân Tây Phiên tìm kẽ hở, đang lao về phía hậu doanh. Minh Thứu mở cờ trong bụng, thấy Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đang khỏi lều quan sát chiến sự, lập tức rút đao khỏi vỏ, dùng tiếng Hán hét lớn: "Tiên chu đừng sợ, đến cứu nàng đây!"

Quân Hồi Hột hung hãn thiện chiến, nhóm lính Tây Phiên lèo tèo đó đương nhiên họ c.h.é.m ngã rạp trong nháy mắt. Minh Thứu lao thẳng đến chỗ Thiên Đăng, xuống ngựa mới động tác khoa trương, quẹt thanh đao dính m.á.u đế giày, cắm cái "phập" thật mạnh vỏ đao, hỏi: "Tiên chu, nàng chứ?"

Thiên Đăng tình thế mặt, thừa đang tính toán điều gì nên trả lời.

Thôi Phù Phong hỏi: "Minh Thứu Vương t.ử chẳng tự tin đoạn hậu ? Sao hình như thất thủ ?"

Minh Thứu nhiều sẽ lỡ lời, sợ lộ tẩy nên dám đáp lời , chỉ bộ mặt đau khổ với Thiên Đăng: "Haizz, Tiên chu , cũng ngờ bọn Tây Phiên 'ấn tượng giao thoa' (âm hiểm xảo trá) đến thế! Rõ ràng tính bọn nó đ.á.n.h lén đường , ngờ vẫn 'đê cóc' (đề cao) sự tấn công của chúng. Nghe sắp nguy cấp đến Tiên chu nên vứt hết tất cả vội vàng chạy về cứu nàng đấy!"

"Làm phiền Minh Thứu Vương t.ử bận tâm , bên vẫn , chỉ là quân Hồi Hột các đ.á.n.h tan tác ngay đòn đầu tiên, thực khiến ngờ tới."

Nghe Thiên Đăng buông mấy câu hờ hững, Minh Thứu cảm thấy mất mặt quá thể, suýt nữa thì buột miệng thanh minh để bảo vệ tôn nghiêm. May mà Mai Lộc bên cạnh nháy mắt lia lịa mới c.ắ.n lưỡi im lặng.

Thiên Đăng : " cũng chẳng , Kỷ Lân Du dẫn bộ hạ cũ của cha đến chống đỡ , chiến cục hiện tại thì tạm thời vẫn cầm chân ."

Minh Thứu nhịn bĩu môi: "Kỷ Lân Du á, chiến trường mấy , đ.á.n.h đ.ấ.m mấy trận? Quân Tây Phiên tuy hỗn loạn nhưng nhóm đó là 'chim quý' (tinh nhuệ) đấy, đối phó nổi ?"

Thiên Đăng chằm chằm, rành rọt từng chữ: "Làm ngài nhóm quân Tây Phiên đó là tinh nhuệ? Đã thế, tại bố trí từ sớm?"

Minh Thứu thấy nàng nhạy bén như một câu vạch trần dụng ý của , trong lòng thầm kêu khổ, nhưng ngoài mặt vẫn già mồm: "Thì cũng đ.á.n.h mới chứ! Tiên chu, Hồi Hột bọn lỗ to , cái 'tiểu kiện' (điều kiện) bàn với cô, 'nhảy cao' (nâng giá)!"

Thế là lộ rõ bộ mặt thật, Thiên Đăng thừa tính toán của , ánh mắt trầm xuống, gì.

Mai Lộc vội vàng đỡ lời: "Huyện chủ, Hồi Hột chúng và Đại Đường là nước cháu, hợp sức đ.á.n.h lui Tây Phiên, phe đương nhiên chối từ trách nhiệm. Có điều, trận chiến chúng đ.á.n.h giá thấp sức mạnh quân Tây Phiên, hiện giờ binh sĩ phe tổn thất ít. Tuy Vương t.ử dốc sức giúp Huyện chủ và Khâu Từ, nhưng cũng thể trơ mắt trướng mạo hiểm lớn như mà chỉ nhận lợi ích cỏn con..."

"Nói là Hồi Hột nhân cơ hội ép giá tại chỗ ?"

Bị Thôi Phù Phong một câu chọc thủng, Minh Thứu cũng dứt khoát ngửa bài: "Thì đấy, gia tăng lợi ích thì mới chịu bán mạng chứ."

Trong tình thế mà Hồi Hột dùng chiến cục để uy hiếp, Thiên Đăng khỏi phẫn nộ trong lòng.

Thôi Phù Phong thì quá quen với mấy trò vặt , thậm chí còn nhếch mép khẩy, liếc chiến cục phía : "Không Hồi Hột bây giờ điều kiện gì đây?"

Mai Lộc trầm ngâm một lát: "Hồi Hột và Khâu Từ cũng hợp tác nhiều năm , tình cả, đương nhiên dễ chuyện thôi... Huyện chủ giờ thể đại diện cho Khâu Từ ? Hay là mời Đại Đô úy thừa tới, chúng cùng bàn bạc?"

Thiên Đăng : "Không cần, tình thế nguy cấp, chúng ngắn gọn thôi."

"Huyện chủ sảng khoái như thì chúng cũng vòng vo nữa. Tướng sĩ g.i.ế.c địch dễ dàng, hy vọng về phần chiến lợi phẩm thu , Đại Đường và Khâu Từ thể nhường lợi một chút, cũng đòi một nửa, bốn phần là . Ngoài , hai trấn biên giới tiếp giáp giữa Hồi Hột và Khâu Từ, thấy tình hình thế Khâu Từ e là nhất thời lo chu , phe nguyện ý giúp trông coi, đợi đến khi đ.á.n.h tan Tây Phiên sẽ trả ."

Điều kiện gần giống hệt yêu sách đưa với Đại Đường trong sự biến Phụng Thiên năm xưa. Khi đó họ cũng lấy cớ tiếp quản do chiến loạn, phép cướp bóc thỏa thích ở các thôn trấn vùng biên chiếm , khiến dân chúng lầm than.

Đàm phán thì dễ, trả mới khó. Đại Đường khi đó nhờ Minh Thứu gặp chuyện ở Trường An mới tìm cơ hội tiếp quản vùng đất Hồi Hột chiếm trong sự biến Phụng Thiên. Dù Thiên Đăng vì thế mà suýt Minh Thứu nổi điên bắt cóc, nhưng cuối cùng tranh chấp cũng hạ màn, chấm dứt thời hạn.

Còn nay một khi Khâu Từ nhượng các trấn biên giới, lấy chắc chắn là chuyện xa vời vợi, bao giờ cơ hội như Đại Đường nữa.

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong , cả hai đều hiểu rõ dã tâm của Hồi Hột nên ai mở miệng.

Thấy họ im lặng, Minh Thứu chút sốt ruột. Thời cơ chiến đấu trôi qua nhanh, nhỡ Tây Phiên trụ thì con bài của họ đều tan thành mây khói, bèn vội : "Người Hán các chẳng câu 'Mạn thiên yêu giá, tựu địa tiền' (Hét giá trời, trả tiền mặt đất) ! Mau xem các gì, còn cả chuyện Thiên mệnh chi nữ nữa, Tiên chu nàng nhớ suy nghĩ đấy nhé. Nếu Hồi Hột Vương phi trời sinh một cặp, tướng sĩ chắc chắn sẽ tích cực hơn nhiều, cần 'quảng cáo' (quan tâm) biên trấn nữa cũng !"

Thôi Phù Phong khẽ "hừ" một tiếng: "Hóa ý của Minh Thứu Vương t.ử là Huyện chủ hòa với Hồi Hột thì mới chịu tay giúp đỡ?"

Mai Lộc còn định che đậy: "Cũng hẳn là thế..."

Minh Thứu : "Thì cũng hẳn là ."

Thiên Đăng về phía chiến trường, kịp trả lời thì ngựa trinh sát từ trong đám hỗn loạn phi nhanh tới, mang theo tin chiến báo mới nhất: "Huyện chủ, quân Tây Phiên đột phá phía đông hơn dự kiến nhiều, Kỷ lục sự và các cựu binh e là khó cầm cự nổi, xin Huyện chủ chuẩn sẵn sàng, rút khỏi đại doanh sớm kẻo lỡ chuyện bất trắc!"

Vừa tin , khóe miệng Minh Thứu ngoác tận mang tai: "Thế nào hả Tiên chu, nàng chạy nhanh thôi, chúng cứ quyết định thế nhé, Thôi Thiếu khanh, mau gọi tới 'thất nguyệt' (hợp đồng) !"

Thôi Phù Phong bình thản : "Vội gì chứ, cục diện ngã ngũ, cứ xem thêm chút nữa cũng muộn."

"Còn vội á? Tiên chu nàng vội ? Do dự nữa là Kỷ Lân Du và lính của tổ phụ nàng c.h.ế.t chắc đấy!"

Loading...