THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 29: Lăng Thiên Thủy

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:24
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã thể tránh né, nàng dứt khoát hất hàm về phía từ bậc thềm, hỏi: "Lăng Thiên Thủy?"

Ánh nắng xuyên qua tán cây, lọt qua hành lang, chiếu lên khuôn mặt nàng. Ánh sáng rực rỡ khác hẳn đêm đó bao trùm lấy nàng, càng tôn lên vẻ sắc sảo, rạng ngời nơi mày mắt.

Làn da nàng trắng muốt, đôi mắt đen láy, đôi môi đỏ thắm, hàng mi rợp bóng như cánh bướm dài đến mức khiến trầm trồ.

Dù lông mày chút khiếm khuyết, nhưng "ngọc vết" càng khiến khuôn mặt nàng thêm phần sống động tràn đầy sức sống. Chính vì sự hảo chỉ thể nhận khi kỹ , mà khi nàng ai, đó cảm thấy trái tim như cũng rung động theo ánh mắt nàng, khó lòng kìm nén.

Lăng Thiên Thủy ngắm nàng, mặt lộ vẻ thích thú: "Phải, Lăng Thiên Thủy, hiện là Tư giai Thần Sách Quân thuộc Bắc Nha Cấm Quân, ứng cử viên phu quân mới của nàng."

Thiên Đăng chằm chằm , bước xuống bậc thềm.

Càng đến gần nàng ngước , khí thế bức càng trở nên rõ rệt.

Nàng đến mặt , đưa tay ướm thử chiều cao của , cau mày: "Chẳng cao năm thước bảy tấc ? Ta thấy ngươi cao hơn sáu thước nhiều đấy chứ?"

"Ta mới từ Lũng Hữu về, Kỷ gia chỉ nhớ chiều cao của mấy năm thôi."

" Kỷ Lân Du bảo ngươi trắng trẻo văn nhã." Nàng vòng quanh một vòng, ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá.

Tuy thể là đen, nhưng làn da màu lúa mạch nhạt cộng thêm khí thế sắc bén , tuyệt đối giống một kẻ thường dân cha song vong nghề hèn kém.

"Cha mất sớm, tòng quân chinh chiến sa trường, mà trắng trẻo văn nhã cho ?"

"Giỏi thư pháp?"

"Biết chữ."

"Biết đ.á.n.h trống Yết?"

"Từng thấy khác đánh."

Thái độ lơ đễnh , thậm chí ngay cả cái gọi là "tiến lui độ" cũng là giả nốt.

Thiên Đăng mặt tránh ánh mắt sắc bén của , thầm bực vì sự vô lễ của tên .

"Ngồi ." Thiên Đăng mời đối diện hành lang, hỏi: "Trước đây ở Lũng Hữu, ngươi rành rẽ về xác c.h.ế.t ư?"

Hắn rõ ràng ngờ Huyện chủ hỏi câu , nhướng mi nàng: "Phải, rành."

Thiên Đăng nhớ đêm đó chỉ liếc mắt là nhận triệu chứng nội xuất huyết của Mạnh phu nhân, chắc hẳn tiếp xúc với c.h.ế.t nhiều nên mới dày dặn kinh nghiệm như .

"Lần thấy ngươi và Mạnh phu nhân vẻ quen , hai quen thế nào?"

"Bà ơn cứu mạng với ." Giọng Lăng Thiên Thủy trầm xuống: “Nếu , thế gian cũng ."

"Hóa Mạnh phu nhân ơn cứu mạng với ngươi?" Thiên Đăng ngạc nhiên. Mạnh phu nhân yếu đuối như mà từng cứu mạng đàn ông vạm vỡ cường tráng ?

nghĩ , Mạnh phu nhân rời vùng Tây Bắc từ sớm, chắc là cứu giúp Lăng Thiên Thủy khi còn nhỏ.

Cả hai đều im lặng. Thiên Đăng nâng chén lên nhấp một ngụm, quan sát Lăng Thiên Thủy mặt...

im lặng uống , vẫn toát lên một luồng sát khí, khí thế coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng. Chẳng lẽ... đây là khí chất trui rèn từ việc lăn lộn trong đống xác c.h.ế.t ở Nghĩa trang ?

Nhớ vài ngỗ tác từng gặp, nàng thấy khí chất của Lăng Thiên Thủy và họ thực sự khác biệt.

thì khí chất của việc với xác c.h.ế.t và khí chất của kẻ biến sống thành xác c.h.ế.t khác .

Và cái mà Lăng Thiên Thủy sở hữu rõ ràng là cái .

Tuy chỉ là ứng cử viên tạm thời kéo , nhưng nàng cần đáng tin cậy, giữ bí mật, dùng và dùng . Nếu nàng lãng phí một danh ngạch gì, chỉ tổ rước thêm phiền phức cho và cho chính .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-29-lang-thien-thuy.html.]

Đang suy nghĩ thì bên ngoài tiếng bước chân. cô cô Huyền Cơ đích dẫn đường, bước qua cổng viện trong, vui mừng : "Huyện chủ, Thôi Thiếu khanh đến . Theo lệnh của , Cận Trúc Đường cũng dọn dẹp xong xuôi."

Vị lang quân bước qua sân khí độ thanh cao quý phái, là Thôi Phù Phong.

Hắn Thiên Đăng hành lang, định hành lễ chào hỏi thì liếc thấy đối diện nàng, đôi mắt lập tức nheo , lời định cũng nghẹn trong họng.

Thấy cứ chằm chằm Lăng Thiên Thủy, Thiên Đăng sinh nghi, ánh mắt đảo qua đối diện một vòng mới dậy : "Thôi Thiếu khanh đại giá quang lâm, hoan nghênh hoan nghênh."

Thôi Phù Phong thu hồi ánh mắt, hành lễ với nàng, thu tâm thần: "Tham kiến Huyện chủ. Hôm nay nghỉ, trong cung cho phép, nên nghĩ chọn ngày bằng gặp ngày, qua đây sớm sắp xếp cho xong."

"Vậy thì quá. Trong phủ nếu gì thiếu sót, Thôi Thiếu khanh cứ bàn với hai vị cô cô Huyền Cơ, Anh Lạc, hoặc tìm trực tiếp cũng , cần câu nệ." Nàng như lơ đãng về phía Lăng Thiên Thủy phía : “Vừa khéo, chỗ cũng một vị khách mới để giới thiệu cho Thôi Thiếu khanh."

Thôi Phù Phong kịp phản ứng, Lăng Thiên Thủy thản nhiên dậy chắp tay chào: "Tại hạ Lăng Thiên Thủy. Trước đây từng duyên gặp Thôi Thiếu khanh vài trướng Lâm Hoài Vương, Thôi Thiếu khanh còn nhớ ?"

Ánh mắt Thôi Phù Phong dừng một lúc, đ.á.n.h giá vẻ mặt điềm nhiên của Lăng Thiên Thủy, gì, chỉ sang Thiên Đăng với vẻ đăm chiêu.

Thiên Đăng khẽ nhướng mày: "Hai quen ?"

Thôi Phù Phong do dự, cuối cùng đáp: "À, nhớ . Là trướng... Lâm Hoài Vương, ?"

"Phải. Ta lăn lộn trong quân Sóc Phương một thời gian. Dạo Trường An giải phóng, gặp trong tộc nên nhận tổ quy tông ở kinh thành, hiện giờ Tư giai ở Bắc Nha Cấm Quân."

Nghe Thiên Đăng cũng vỡ lẽ.

Hóa Lăng Thiên Thủy xuất từ quân Sóc Phương, thảo nào luồng sát khí trông giống hệt đám bên cạnh Lâm Hoài Vương.

Thôi Phù Phong hỏi : "Không đến Vương phủ việc gì?"

Lăng Thiên Thủy chỉ tập hồ sơ bàn: "Như ngài thấy đấy, là ứng cử viên phu quân mới của Huyện chủ, là do Huyện chủ đích chỉ định ."

Hắn những toạc mà vẻ mặt còn vô cùng thản nhiên, giọng điệu như thể đang khoe khoang vốn liếng .

Thôi Phù Phong liếc Thiên Đăng, khóe môi khẽ nhếch: "Thì ."

Tuy gì nhưng Thiên Đăng vẫn thấy ngượng chín mặt, ho khan một tiếng hiệu cho lui .

Ba đối diện hành lang. Bóng cây đổ xuống lốm đốm, sôi lò đất nhỏ, thu se lạnh.

Dù mỗi đều toan tính riêng nhưng bầu khí hiện tại vẫn coi như hòa bình.

"Là thế , vị Lăng Thiên Thủy Lăng Tư giai đây là một trong những ứng cử viên mới lọt danh sách. Ta am hiểu nghề ngỗ tác nên gặp mặt." Thiên Đăng rót cho hai , : “Nếu Thôi Thiếu khanh và Lăng Tư giai quen thì chúng cứ thẳng nhé. Thôi Thiếu khanh phủ là vì vụ án ở Quốc T.ử Giám, các ứng cử viên khác trong phủ nhiều điểm nghi vấn, hy vọng thể sàng lọc kỹ càng. Còn việc mời Lăng Tư giai phủ là do cảm thấy ngỗ tác khám nghiệm t.ử thi quá sơ sài, hy vọng Lăng Tư giai thể giúp chúng kiểm tra t.h.i t.h.ể một cách triệt để, tìm manh mối."

Thôi Phù Phong cau mày, cầm chén Lăng Thiên Thủy: "Hắn... ngỗ tác khám nghiệm t.ử thi?"

Lăng Thiên Thủy cầm chén mặt họ. Vì vóc dáng quá cao lớn nên bàn tay cũng to bè, chén nhỏ xíu gọn trong ba ngón tay trông thật mong manh.

Hắn khẽ lắc nước xanh biếc trong chén, đôi mắt sắc bén nheo , hỏi: "Sao? Ta ?"

Thôi Phù Phong nhếch mép đầy ẩn ý: "Đương nhiên là . Nơi nhiều xác c.h.ế.t nhất thiên hạ là chiến trường. Đủ hình thù, đủ kiểu c.h.ế.t... Lăng Tư giai chắc hẳn quen thuộc quá còn gì."

Nghe nhắc đến chiến trường, Thiên Đăng chợt nhớ một việc, bèn hỏi: "Nghe Lâm Hoài Vương thương trong lúc dẹp loạn quân, giờ ngài hồi phục thế nào ?"

"Phải , cũng , còn từng lo lắng cho thương thế của Vương gia nữa." Thôi Phù Phong âm thầm quan sát Lăng Thiên Thủy.

Lăng Thiên Thủy dửng dưng đáp: "Cái rõ lắm, chỉ quân y trong năm nay e là xuống giường , cần tĩnh dưỡng cho ."

Nghe nghiêm trọng như Thiên Đăng cũng thấy lo lắng: "Mong là Lâm Hoài Vương sớm bình phục."

Dù trong lòng đinh ninh Lâm Hoài Vương chẳng trung thần lương tướng gì, nhưng dù cũng từng cứu nàng nhiều . Huống hồ nay non nửa giang sơn loạn lạc, còn cần trấn giữ Tây Bắc, nếu mệnh hệ gì thì xã tắc bách tính đều khổ.

 

Loading...