THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 29: Người xấu
Cập nhật lúc: 2026-01-24 13:47:04
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nói như thì khi Thời Cảnh Ninh mang gói t.h.u.ố.c đến nhà bếp, thể chuyện gì sẽ xảy , nên mới dặn các em đóng cửa ngoài để tránh gặp chuyện."
Sau khi cho Thương Lạc lui , Thôi Phù Phong suy luận.
Lăng Thiên Thủy cũng tán đồng: "Tránh gặp , các em của Thời Cảnh Ninh ở hậu viện, chắc hẳn là gặp ai đó, kẻ đó ở hậu viện, khiến Thời Cảnh Ninh quyết tâm mang gói t.h.u.ố.c đến nhà bếp, lẽ chỉ một thôi."
Thiên Đăng im lặng mím môi, lật mở tập hồ sơ điều tra của Thôi Phù Phong đêm qua, xem hành tung của Dương Hòe Giang.
trang của Dương Hòe Giang để trống, một chữ nào.
Nàng Thôi Phù Phong, cũng đang mở lời giải thích: "Hành tung hôm qua của Dương Hòe Giang, tra . Vì khi đến Cổ Đằng Trai tra hỏi thì Định Tương phu nhân đang ở đó."
Thiên Đăng ngạc nhiên: "Dì ở hậu viện ?"
"Phải, bà chặn bên ngoài Cổ Đằng Trai, Dương Hòe Giang đột ngột phát bệnh, giờ đang đau đớn khổ sở, xin đừng ép quá đáng."
Lối Cổ Đằng Trai hòn giả sơn, Định Tương phu nhân chặn ngay giữa lối nhỏ hẹp đó, đương nhiên thể đẩy một phụ nữ đang lóc t.h.ả.m thiết để xông , huống hồ bà còn là mợ họ của .
Hơn nữa, lúc đó và Thiên Đăng đều nghi ngờ cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh liên quan đến vụ án ở trang viên đó. Dương Hòe Giang tuy hành vi bỉ ổi nhưng dù cũng là đến , hiềm nghi lẽ lớn đến thế, nên trong tình thế bất đắc dĩ, đành về , định hôm nay sẽ bàn bạc với Thiên Đăng.
Nào ngờ, manh mối tìm hôm nay ám chỉ Dương Hòe Giang.
"Đi thôi.” Lăng Thiên Thủy là hành động dứt khoát, chỉ tay về phía ngã ba đường trong hậu viện: “Đến Sơn phòng Lựu Hoa Cổ Đằng Trai ?"
Thiên Đăng suy nghĩ một chút : "Sơn phòng Lựu Hoa."
Nghĩ đến các em của Thời Cảnh Ninh còn nhỏ, sợ chúng dọa, nhất là với cao to đầy sát khí như Lăng Thiên Thủy, Thiên Đăng bảo họ đợi bên ngoài .
Sơn phòng Lựu Hoa ngày thường luôn rộn rã tiếng đùa của trẻ nhỏ, nay im lìm c.h.ế.t chóc. Thiên Đăng bước , thấy bà v.ú già dọn bữa sáng, giục các em Thời Cảnh Ninh ăn.
điểm tâm mua ngoài phố sánh với những món bánh hoa mỹ đại ca , mấy đứa trẻ đều chẳng buồn ăn uống.
Thấy Huyện chủ đến, Hoài Ninh mừng rỡ chạy bên Thiên Đăng, nắm tay nàng hỏi dồn: "Huyện chủ, đại ca em ạ? Sao tối qua về?"
Thiên Đăng bảo bà v.ú trông nom ba đứa nhỏ, dẫn Hoài Ninh phòng khách nhỏ bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé, khẽ : "Đại ca em... dạo lẽ về . Em đại ca chăm sóc các em cho , ?"
Con gái thường sớm hiểu chuyện, cô bé mười hai tuổi ý tứ trong lời của nàng. Cô bé mở to mắt Thiên Đăng trân trân một lúc, đầu về hướng nhà bếp cháy tối qua, một đêm thấp thỏm lo âu cuối cùng cũng hiểu tất cả.
Cô bé òa lên nức nở: "Em tin, em tin! Đại ca hôm qua còn bảo... bảo sắp đến Đông chí , sẽ món hoành thánh vị lạ cho chúng em ăn, bảo Huyện chủ chắc chắn cũng sẽ thích, nghĩ xem nhân gì cho Huyện chủ..."
Lòng Thiên Đăng đau như cắt, nàng đưa tay nhẹ nhàng che miệng cô bé , giọng run run: "Đừng , đừng ... Giờ em là đại tỷ , đại ca chăm sóc các em, ?"
Cô bé về phía phòng các em bên cạnh, gật đầu, cố nén tiếng ai oán .
Thiên Đăng lấy khăn tay lau nước mắt cho cô bé, giọng nghẹn ngào: "Trong phủ giờ yên , e là để các em ở đây lâu . May mà nhà cũ của các em cũng sửa sang hòm hòm , trong hai ngày tới em bảo các em thu dọn đồ đạc, sẽ cử hai bà v.ú tin cẩn đưa các em về nhà, chăm sóc việc ăn ở cho các em. Em đừng sợ, việc gì cứ đến tìm , tìm cô cô Huyền Cơ, chị Lưu Ly chị Đồi Mồi, ?"
Cô bé c.ắ.n chặt môi , gật đầu.
Thiên Đăng xoa đầu cô bé, đợi đến khi cô bé bình tĩnh đôi chút mới hỏi nhỏ: "Lúc đại ca em cuối cùng, chuyện gì xảy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-29-nguoi-xau.html.]
Hoài Ninh ngước mắt nàng, đôi môi run rẩy, thôi.
Thiên Đăng xoa đầu cô bé, dịu giọng hỏi : "Hôm qua ở hậu viện, các em gặp nào?"
"Đại ca... đại ca bảo em đừng ... đừng với Huyện chủ..." Hoài Ninh sụt sịt ấp úng.
Thiên Đăng ngay uẩn khúc: "Đại ca em sai . Nếu em với , đại ca em hại , báo thù cho ?"
Nước mắt Hoài Ninh kìm trào . Cô bé quỳ sụp xuống mặt nàng, ngẩng đầu : "Huyện chủ, hung thủ hại c.h.ế.t đại ca em đang ở hậu viện, ... em là ai, nhưng em nhớ mặt mấy vết sẹo!"
Dù trong lòng đoán nhưng Thiên Đăng vẫn thận trọng hỏi: "Sao em ?"
"Chiều hôm qua, khi xảy chuyện, đại ca về một , mang cho chúng em một bát bánh trôi hình cá nhỏ..."
Thiên Đăng đó là bát bánh trôi nàng từ chối, trong lòng chua xót vô cùng.
Chỉ Hoài Ninh tiếp: "Như khi, chúng em ăn bánh, đại ca bên cạnh khắc thỏ, đại ca thường khắc thỏ để luyện tay nghề, từ gỗ đến đá... Con thỏ ngọc đang khắc dở là loại ngọc và đắt tiền, tiệm ngắm nghía ba bốn mới dành dụm đủ tiền mua về..."
Thiên Đăng im lặng, lấy từ trong tay áo miếng ngọc hun đen lau sạch , hỏi: "Là miếng ?"
Hoài Ninh gật đầu lia lịa, dụi đôi mắt sưng húp: "Là miếng ạ. Chúng em ăn xong bánh trôi, đại ca cũng khắc xong phần cằm con thỏ. Huynh cất con thỏ túi gấm, thu dọn bát đũa, bảo mang về bếp rửa sạch, cất về chỗ cũ.
"Vốn dĩ em định dẫn các em luyện chữ, nhưng đại ca tập chữ của chúng em, tâm trạng , bảo với chúng em là thôi khoan hãy tập, cứ ngoài chơi nhiều một chút..."
Thiên Đăng mím chặt môi, là do hôm đó nàng thấy tập chữ của các em , kìm nén sự thất thố khiến nhận .
"Thế là đợi đại ca , em dẫn các em ngoài chơi trốn tìm..."
Hoài Ninh nấp bụi cây , nhưng thấy cành cây bên đường nhỏ rung rinh, nghi là các em phát hiện nên rón rén chuyển chỗ, chui tọt trong hang giả sơn.
Ai ngờ khi thò đầu , tới là các em mà là một phu nhân lạ mặt và một thanh niên mặt sẹo.
Gã thanh niên khẩy, miệng : "Hừ, đợi ả rơi tay , xem ả cầu xin thế nào!"
Người phụ nữ trung niên xách hộp thức ăn, cau mày : "Mẹ đến để bảo con là bát tự còn khớp, con gây thù chuốc oán với Huyện chủ, ..."
Hoài Ninh tất nhiên hai đó là Định Tương phu nhân và Dương Hòe Giang, định chạy khỏi giả sơn tìm các em thì một đôi tay chặn , giọng trầm thấp của đại ca vang lên bên tai: "Đừng động đậy."
Cô bé , thấy đại ca lẽ nhà bếp đang co nấp giả sơn, hiệu cho cô bé im lặng.
Hai em rúc sâu hơn trong hang giả sơn. Đối phương càng càng gần, tiếng truyền đến càng rõ ràng...
"Bát chữ khớp , con chống lưng, tự tay vẽ đường cho con . Giờ con chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa, còn sợ đám ở hậu viện chắc?"
"Con mới đến Trường An, chống lưng cái gì?" Định Tương phu nhân rõ ràng tin.
"Cứ chờ mà xem, giờ con như ý nguyện, ả c.h.ế.t cũng c.h.ế.t!" Dương Hòe Giang liếc hộp thức ăn, bí hiểm: “Hừ... Hậu viện của ả ồn ào bấy lâu nay, chẳng qua là vì đám vô dụng đó cách 'xử lý' phụ nữ thôi? Chỉ cần con với ả 'gạo nấu thành cơm', cần gì ba năm chịu tang, cần gì chủ trì tang lễ?"