THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 3: Cố Quốc
Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:45:14
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bóng trăng xế tà, gió đêm xào xạc. Nàng lặng trong bóng tối hồi lâu, đến khi miễn cưỡng định thần mới thoát khỏi cơn hoảng hốt.
Nàng về phía viện đang ở. Bên là bóng hoa lay động ánh trăng. Đêm thanh vắng nhường , cảnh tượng dịu dàng nhường , khiến nàng cảm thấy dị thường.
Góc gió, bóng hoa tự lay động?
Nàng dừng bước, từ từ đầu, cảnh giác về phía cây lựu rậm rạp bên cạnh.
Hoa lựu ánh trăng đỏ thắm từng điểm, như lửa như máu, khiến đêm tĩnh lặng cũng dường như nhuốm chút sát khí lạnh lùng.
thứ khiến tâm trí nàng xao động hơn cả hoa và trăng, là một bóng ẩn tàng cây.
Bóng trầm mặc bất động, ở đó bao lâu.
Hắn ngược sáng, Thiên Đăng rõ dung mạo thần tình, chỉ đôi mắt sâu thẳm u tối, dường như xuyên qua vô tận thời gian, lạnh lẽo như ánh trăng lúc đang chiếu lên nàng.
Hơi thở Thiên Đăng ngưng trệ, hồi lâu thốt nên lời.
Hắn cũng mở miệng để mặc sự im lặng giăng mắc trong cách xa gần.
Mọi âm thanh đều tan biến đêm tối.
Nàng nghĩ nhất định thấy, thấy hết sự giằng co giữa Thái t.ử và nàng . cả hai đều lên tiếng, chỉ cách ánh trăng lạnh lẽo mà lặng lẽ .
Trong khung cảnh hư hư thực thực như mộng ảo , nàng đang thấy ảo giác, thực sự thấy mà nàng rõ đoạn tuyệt, nhưng vẫn cứ năm bảy lượt bất chợt hiện lên trong tâm trí.
Trong những ngày nắng mưa, trong những giấc mộng đêm khuya, suốt chặng đường Tây tiến, trong những lúc bất ngờ báo , tất cả những gì trải qua cùng luôn như bây giờ, đột ngột xuất hiện mắt nàng.
mặt là thật giả thì ý nghĩa gì?
Họ thể gì đây? Họ nên gì đây? Hắn lừa dối nàng, mưu toan hủy hoại thứ quan trọng nhất trong đời nàng, nàng dùng cách quyết tuyệt nhất để xua đuổi.
Họ vĩnh viễn thể như lúc ban đầu.
Điều duy nhất thể , chỉ là trong bóng tối , cách những bóng hoa mà trong khoảnh khắc, m.ô.n.g lung như một giấc mộng để từ nay còn liên quan gì nữa.
Thiên Đăng phắt đầu , như thể từng phát hiện, từng xảy chuyện gì, bước nhanh cổng viện.
Đêm về khuya, sương xuống nặng hạt, dải ngân hà tuôn chảy. Tiếng ồn ào xa xa từ tiền viện vẫn vọng mơ hồ.
Nàng dựa lưng cửa thở dốc, đón ánh mắt khó hiểu của Đồi Mồi, cố giữ giọng bình tĩnh nhất thể: “Khóa kỹ cổng viện , đừng để ý bên ngoài, chúng nghỉ ngơi thôi."
Biết bình an trở về cố thổ, nỗi bận lòng cuối cùng của nàng cũng nên buông bỏ, nên còn bất cứ thứ gì nỡ cắt đứt nữa.
...
Rời khỏi Bắc Đình Đô hộ phủ, xuôi theo phía Nam Thiên Sơn về phía Tây, đoàn tiến địa phận An Tây Đô hộ phủ.
Từ khi cao tổ mẫu của Thiên Đăng là Quy Thiện Nữ Vương dẫn dắt Khâu Từ quy thuận Đại Đường, triều đình lấy Khâu Từ trị sở, thiết lập An Tây Đô hộ phủ, bắt đầu kinh lược Tây Vực.
Từ Trinh Quán đến Khai Nguyên, Đại Đường thịnh vượng bừng bừng sức sống nên những trang sử hùng vĩ tại Tây Vực, và Khâu Từ cũng nhờ vị thế quan trọng mà trở thành nơi phồn hoa nhất con đường tơ lụa.
Mãi đến khi loạn An Sử đặt dấu chấm hết cho sự hưng thịnh của Đại Đường, Tây Vực rơi mấy mươi năm hỗn loạn, Khâu Từ cũng từ đó suy tàn. Tổ phụ nàng một rời bỏ quê hương, gia nhập đội quân bình loạn của Đại Đường, từ đó còn là Tiểu Vương t.ử của Khâu Từ nữa, mà là Xương Hóa Vương của Đại Đường.
Ông vì niềm tin của mà chinh chiến vùng đất rộng lớn hơn, bỏ nơi đất khách, cuối cùng chỉ còn linh trở về quê cũ.
Dọc theo Thiên Sơn mãi, cũng là những cảnh tượng tráng lệ mà tổ phụ từng kể cho nàng thuở bé, biển hoa trăm dặm rực rỡ như gấm vóc, núi tuyết vạn năm sừng sững trắng xóa, dòng sông thảo nguyên uốn lượn phản chiếu mười tám mặt trời lặn...
Ngày qua ngày lặn lội, cho đến khi phía hiện những vách núi cao đỏ rực như ráng chiều, kìm đều lộ vẻ hân hoan.
Ánh nắng mùa hạ khiến sắc màu trở nên rõ nét, nắng rọi khắp Đại vực cốc Khúc Xa trứ danh. Vách núi chu sa, đỏ đan, nâu đỏ, hồng ngọc như ngọn lửa hừng hực cháy, sắc màu rực rỡ, vẽ nên một con đường loang lổ sắc màu dẫn lối họ đến Khâu Từ.
Vượt qua hẻm núi Đan Phong rực rỡ, uống dòng nước suối Ngọc Nữ trong veo, Vương thành Khâu Từ hiện mắt.
Quốc chủ Khâu Từ hiện tại, cũng là đại bá của Thiên Đăng, đang dẫn đầu bộ văn võ bá quan trong nước, chờ đợi bên ngoài thành.
Thấy đoàn Đại Đường khỏi hẻm núi, quan tán lễ lập tức đón chào, chỉ dẫn xe ngựa tiến đến cổng thành.
Trong tiếng reo hò của dân chúng, thiếu niên nam nữ ăn mặc lộng lẫy gảy tỳ bà, thổi kèn tất lật, nhảy những điệu múa cuồng nhiệt. Quốc chủ Khâu Từ dẫn theo Vương tử, Vương điệt, nét mặt tươi cung kính nghênh đón.
Thái t.ử Đại Đường xuống xe chào hỏi Vương tộc, sự hướng dẫn của quan tán lễ, rửa tay tẩy trần trong chậu nước do chính tay Quốc sư dâng lên, chủ khách cùng nâng chén rượu mừng.
Việc nước đặt lên hàng đầu, đợi khi đón Thái t.ử thành, đường của Thiên Đăng, nay là Vương t.ử Khâu Từ, Bạch Chiêu Giác mới dẫn theo các em đến đoàn xe phía thăm hỏi Thiên Đăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-3-co-quoc.html.]
Từ khi loạn lạc, Tây Phiên nhăm nhe thôn tính Khâu Từ, An Tây chiến tranh liên miên, các chú bác phần lớn đều bỏ mạng nơi sa trường, con cháu Vương tộc cũng trở nên neo đơn.
Ngoài và Bạch Chiêu Tô , còn hai vị Vương điệt là con của Tam Vương thúc mất, hiện giờ vẫn còn nhỏ tuổi.
Mấy họ tụ tập một chỗ, đa phần đều thừa hưởng nét phong thái nồng nàn của Quy Thiện Nữ Vương, già trẻ một nhà rạng rỡ, khiến dân chúng Khâu Từ khỏi trầm trồ cảm thán.
"Vị Huyện chủ Đại Đường , là huyết mạch duy nhất của Xương Hóa Vương ?"
"Giống thật đấy, giống tổ phụ Xương Hóa Vương của nàng, cũng giống cao tổ mẫu Quy Thiện Nữ Vương..."
Thiên Đăng những lời bàn tán bằng tiếng Khâu Từ quen lạ xung quanh, trong lòng dâng lên luồng nhiệt nóng khó tả.
Quen thuộc là vì từ nhỏ nàng cha và ông dạy tiếng Khâu Từ; lạ lẫm là vì mười bảy năm cuộc đời, bao giờ nàng thấy nhiều cùng thứ ngôn ngữ mà nàng từng học nhưng ít khi dùng đến như .
trong những lời họ , hầu như câu nào cũng một từ nàng quen thuộc: Xương Hóa Vương.
Đó là dân cố quốc đang hoan hô cha ông nàng trở về, thi thoảng còn xen lẫn những phát âm chút kỳ quặc vì lạ lẫm: "Huyện chủ Đại Đường ", họ dùng ngôn ngữ quê hương, về nàng, đang hộ tống linh vị cha ông về cố thổ.
Trong khoảnh khắc, mắt nàng nhòe lệ.
Có lẽ đây là ý nghĩa của việc nàng lặn lội ngàn dặm, trở về cố quốc xa lạ của cha ông.
Phía , xe giá của Thái t.ử bắt đầu chuyển bánh, chuẩn tiến Vương cung.
Thiên Đăng cùng các họ vội vàng kết thúc màn chào hỏi, lúc lên xe, nàng thấy một tiếng kêu khe khẽ đầy hoảng hốt.
Nàng cúi đầu , thấy nang biểu nhỏ ai đẩy, va bánh xe, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức hiện lên vệt đỏ ửng lẫn vết bùn.
Thiên Đăng vội đỡ lấy cô bé, thấy nó gầy gò yếu ớt, phơi nắng giữa ngày hè lâu như ánh mắt chút mơ màng.
Nàng cúi đầu khẽ hỏi: “Đi nổi ? Lên xe cùng nhé?"
Thiếu nữ rụt rè mấp máy môi, dám lên tiếng.
Thiên Đăng bèn dắt cô bé lên xe để nó dựa nệm êm, rót chén mát lạnh từ trong bình, đưa đến bên môi, hiệu cho cô bé uống một chút giải nhiệt: “Muội là đường nhỏ của đúng ? Ta nhớ tên là Chiêu Tô?"
Bạch Chiêu Tô gật gật đầu, uống nước , đôi mắt như nai con cứ chằm chằm nàng, trong veo nhưng vẫn vương nét kinh hoàng tan.
Thiên Đăng lấy khăn tay thấm ướt, nhẹ nhàng lau vệt bùn mặt cô bé, ngắm nó cỗ xe đang khẽ lắc lư: “Vậy là năm nay mười ba tuổi ."
Bạch Chiêu Tô mặt gầy yếu quá mức, trông nhỏ hơn hẳn những đứa trẻ mười ba tuổi bình thường.
Bạch Chiêu Tô rụt rè cầm cái chén, giọng khàn khàn: “Vâng ạ, mười ba tuổi , nhưng đều bảo... bảo lớn nổi, bảo đây là báo ứng vì hại c.h.ế.t Mẫu hậu..."
Thiên Đăng chợt nhớ , vị tiểu đường Bạch Chiêu Tô là ngộ sinh (đẻ ngược), Vương hậu chính vì thế mà khó sinh qua đời.
Xem đứa trẻ cũng vì lúc sinh lôi kéo dẫn đến ngạt thở, tuy c.h.ế.t yểu nhưng bẩm sinh tổn thương, phát triển chậm hơn khác.
Nhìn dáng vẻ khiếp nhược của nó, nghĩ đến cảnh các xô ngã cũng dám ho he, Thiên Đăng thể hình dung sự đãi ngộ thường ngày mà nó chịu.
Nàng vô thức đưa tay lên, khẽ chạm vết sẹo lông mày , cô bé cũng đang gánh chịu cái danh bất tường giống như .
Chỉ điều, nàng còn thể thoát khỏi mệnh cách tàn khốc, còn ngày đón ánh bình minh, nhưng nàng đường nhỏ bé mặt gánh chịu tàn tật suốt đời cùng tội danh hại c.h.ế.t , lầm lũi trong dòng sông tối tăm của định mệnh.
Vì cùng chung cảnh ngộ, nàng nảy sinh lòng thương cảm với cô bé, dang rộng vòng tay ôm hình nhỏ bé lòng.
Xe ngựa tiến về phía , thẳng hướng Vương cung. Dân chúng Khâu Từ theo xe, dõi theo linh vị của Xương Hóa Vương, chiêm ngưỡng hùng bất hủ nhất của họ.
Tiếng ồn ào ngoài cửa sổ xe dần tụ , cho đến khi chiếc xe chở linh vị từ từ dừng Vương cung.
Vương cung Khâu Từ nguy nga hùng vĩ. Cung điện thiêu rụi trong trận đại hỏa hoạn hơn năm mươi năm nay sừng sững mọc bầu trời xanh thẳm, chẳng còn tìm thấy dấu vết nơi Vương phi của Xương Hóa Vương gieo năm nào.
Thiên Đăng xuống xe, cùng thể Vương tộc Khâu Từ bái nghênh linh cha ông về nước.
Trên đất trống cung chật ních , cũng như khắp các con phố lớn ngõ nhỏ xung quanh, những âm thanh hỗn tạp hòa cùng tiếng nhạc đón khách phương xa, tụ thành tiếng hô vang của hàng ngàn vạn : “Tiểu Vương t.ử của Khâu Từ, Xương Hóa Vương của Đại Đường, ngài về !"
Trên mảnh đất cố quốc pha trộn đủ sắc tộc Đại Đường, Khâu Từ, Ba Tư, Thiên Trúc, hàng vạn đồng thanh hô vang tên tổ phụ, Thiên Đăng bất giác lệ nhòa đôi mắt.
Nàng ngẩng đầu đẫm lệ, linh vị cha ông, tòa thành mang phong tình khác biệt, hàng vạn dân chúng Khâu Từ đang thành kính tưởng niệm mắt, lẩm bẩm: “Mẹ, con tuân theo lời dặn dò cuối cùng của ... về nhà ."