THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 3: Dẫn Phượng Tiên
Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:49
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Thiên Thủy vốn tham gia buổi lễ tuyển phu quân ban đầu nên Thôi Phù Phong với vẻ thắc mắc: "Dẫn Phượng Tiên?"
" . Lúc đó đang giữ chức Viên ngoại lang ở Bộ Lễ, chính tay chọn mẫu hoa văn . Nội Cục gấp rút chế tạo xong vài ngày buổi tuyển phu để trao cho mười vị lang quân cuối cùng lọt vòng tuyển chọn. Nó là vật chúc mừng, là tín vật để phủ Xương Hóa Vương."
Vừa , Thôi Phù Phong cầm lấy vật đó mà chút nề hà chuyện nó lấy từ thi thể. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, khẳng định: "Chính xác là Dẫn Phượng Tiên năm đó, sai ."
Thiên Đăng tất nhiên cũng nhận món đồ , nàng hỏi: "Tổng cộng chế tác bao nhiêu chiếc?"
"Chỉ đúng mười chiếc, thừa một cái nào. Ngày hôm đó tất cả các lang quân đều mang nó theo khi phủ, chính là kiểm tra từng chiếc một trong kỳ sát hạch, ngoại lệ."
Nghe đến đây, việc xác định phận c.h.ế.t càng trở nên dễ dàng hơn.
"Trước tiên hãy kiểm tra tất cả thẻ bạc của các lang quân trong phủ xem ai mất. Sau đó điều tra xem trong ba đến năm ngày qua, vị học t.ử nào thuận lợi từng tiếp xúc với trong phủ , kết quả sẽ rõ ngay."
Cả Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy đều nhất trí với suy đoán của Thiên Đăng.
Trong khi Lăng Thiên Thủy thu dọn đồ nghề và khảo sát hiện trường một nữa để xác định chính xác giờ c.h.ế.t, Thôi Phù Phong tiến hành thẩm vấn kỹ lưỡng chủ thuyền và các thủy thủ. Lời khai của họ trùng khớp:
Họ nhận tin Thái t.ử thể tới kiểm tra từ năm ngày . Vì thuyền của sẽ đậu ở hàng đầu tiên sát bờ nên từ bốn ngày , họ lau dọn mạn thuyền sạch bóng, cọ rửa hết rong rêu, hàu bám.
"Bọn cọ sạch bong luôn, nếu lúc đó những chữ m.á.u thì chắc chắn lau từ lâu !"
Trong khi đó, một lái lái thuyền con thuyền đậu ngay sát cạnh cho : Thuyền của họ cập bến rạng sáng ba ngày . Lúc nhờ ánh sáng mờ mờ, thoáng thấy dấu vết gì đó mạn thuyền bên cạnh, nhưng vì trời còn tối, thêm dân biển chữ nên chỉ liếc qua thôi. Cũng chính vì hai con thuyền đậu sát nên chữ m.á.u che khuất, suốt mấy ngày qua ai phát hiện .
Mãi đến khi Thái t.ử tới tuần du, thuyền bè di chuyển để sắp xếp hàng lối, sáu chữ m.á.u mới lộ bàn dân thiên hạ.
"Như thời điểm chữ m.á.u xuất hiện là đêm rạng sáng ba ngày . Người chữ m.á.u cũng c.h.ế.t chính đêm đó."
"Ba ngày ... ngày hai mươi lăm tháng Tư." Thiên Đăng trầm tư suy nghĩ: “Đó cũng là ngày sinh nhật của tổ phụ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-3-dan-phuong-tien.html.]
Thôi Phù Phong gật đầu: " thế. Ngày hôm đó Thái t.ử đích đến phủ Xương Hóa Vương để tế bái. Ngoại trừ Lăng Thiên Thủy đang bận công vụ bên ngoài, tất cả các lang quân khác đều mặt tại vương phủ, thiếu một ai."
Trên đường về, Thiên Đăng bảo Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy về phủ để thu hồi Dẫn Phượng Tiên của những khác, còn nàng thì rẽ sang Thương gia để thăm Thương Lạc.
Trong mảnh sân nhỏ cây cối xanh rì, những quả mơ xanh to bằng trứng chim cút. Thương Lạc giờ đây cần hầu dìu nữa, đang khập khiễng bước đến gốc cây, cố đưa tay chạm những quả mơ cành. Tiếc là chân vẫn thể dùng sức, thể kiễng cao cũng chẳng thể nhảy lên, lúc nào cũng thiếu mất vài tấc mới chạm tới.
Ngay khi đang bực bội định kêu lên thì cành mơ bỗng ai đó kéo thấp xuống, quả mơ xanh ngay sát đầu ngón tay khiến chộp gọn luôn. Thương Lạc ngạc nhiên ngoảnh , bắt gặp gương mặt đang mỉm của Thiên Đăng. Ánh nắng đầu hạ xuyên qua kẽ lá, đổ những quầng sáng xanh biếc dập dềnh má nàng, cũng giống như nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng n.g.ự.c lúc .
"Huyện chủ!” Cậu thốt lên trong vô thức. Vì quá vui mừng mà hình lảo đảo, ngả nhào về phía nàng.
Thiên Đăng nhanh tay đỡ lấy , đám hầu nhà họ Thương cũng vội vàng chạy phụ giúp. Thương mẫu tin báo bèn tất tả từ trong nhà chạy , lo lắng xem xét đôi chân của con trai.
Thiên Đăng hỏi thăm tình hình bình phục của Thương Lạc. Thương mẫu cho tiến triển , nhất là khi Thôi Thiếu khanh giúp mời các danh y khắp nơi đến chẩn trị, hiệu quả vô cùng rõ rệt. Giờ đây cần dìu dùng gậy cũng thể chậm chạp , tuy dáng còn vững nhưng chỉ cần thời gian phục hồi dần dần.
Nghe Thiên Đăng cảm thấy vô cùng an lòng: "Đầu tháng khi Liêu y cô đến tái khám cho tiểu Lạc cũng với rằng, tình hình của tiểu Lạc hơn nhiều so với dự kiến. Chỉ cần nóng vội, cứ từ từ tập luyện thì trong vòng ba đến năm năm nữa chắc chắn sẽ như bình thường, để dị tật gì lớn."
Thương mẫu mừng rỡ gật đầu, nước mắt rưng rưng, miệng ngớt niệm Phật. Thương Lạc sập, hớn hở túm lấy tay áo Thiên Đăng hỏi: “Vậy khi nào khỏi hẳn thì về vương phủ ạ?"
Sắc mặt Thương mẫu lập tức đổi, bà Thiên Đăng với ánh mắt cầu khẩn. Thực chẳng cần bà hiệu, Thiên Đăng cũng đời nào để Thương Lạc về cái hậu viện đầy rẫy cạm bẫy g.i.ế.c của nữa: “Không , đừng nóng lòng quá. Nếu vì về mà lỡ dở việc điều trị thì hối hận cũng kịp. Cứ yên tâm ở đây điều trị cho đến khi khỏi hẳn ."
Thương Lạc bĩu môi đầy vẻ tủi : "Dạ ạ, Huyện chủ tỷ tỷ đợi thêm một chút nhé."
Thiên Đăng nhâm nhi một chén cùng họ mới rõ mục đích chuyến : “Vả , hai ngày nay bên cạnh xảy một chuyện, chắc giờ ngoài phố cũng đồn đại ầm ĩ . Ta đang trong quá trình điều tra... , Dẫn Phượng Tiên mà nhận khi ứng tuyển năm ngoái còn giữ bên ?"
"Dạ còn chứ ạ! Đồ quan trọng thế dám mất !” Thương Lạc tựa lưng sập, chỉ tay về phía chiếc tủ đầu giường: "Con cất trong ạ."
Thương mẫu dậy mở tủ, lấy một chiếc hộp gỗ trầm hương bưng đến mặt Thiên Đăng. Nắp hộp mở , chiếc Dẫn Phượng Tiên với hoa văn hoa sen bảy cánh ngay ngắn lớp vải nhung đỏ, gì bất thường cả.
Thiên Đăng cầm chiếc thẻ lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua những đường chỉ vàng tinh xảo. Cái hoa văn tuyệt vốn dĩ mang hy vọng về một tương lai tươi sáng cho mỗi lang quân, nhưng trớ trêu , nó cũng là mồi lửa châm ngòi cho những trận mưa m.á.u gió tanh. Dù là lương thiện kẻ ác độc, tâm kẻ vô tội, tất thảy đều cuốn vòng xoáy nghiệt ngã , một ai thoát ... bao gồm cả những thiết nhất, những quan trọng nhất trong cuộc đời nàng.