THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 3: Đó là máu của Linh Lăng

Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:20:14
Lượt xem: 207

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Phù Ngọc vốn tính nóng vội, đợi đến ngày sinh nhật. Ngay khi thành, ả chẳng thèm về phủ Công chúa mà thẳng đến Đông Cung.

Thái t.ử xử lý chính sự. Tiêu Phù Ngọc từ nhỏ định là Thái t.ử phi, là Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa nên việc Đông Cung như cơm bữa, ai gặp cũng niềm nở đón chào.

uống với cô cô Lục Ỷ, quản lý việc bên cạnh Thái tử, dò hỏi về chuyện Cửu Thụ Kim Hoa.

Cô cô Lục Ỷ rót cho ả, vẻ mặt gì: "Cửu Thụ Kim Hoa ư? Nô tỳ từng qua."

"Là bộ trâm mà Điện hạ đặc biệt sai Nội Cung Cục chế tác đó!" Tiêu Phù Ngọc sang tỳ nữ hầu bên cạnh. "Chẳng Thái t.ử đặc biệt sai các ngươi chọn vàng ròng và trân châu đem ?"

Tỳ nữ mấp máy môi định gì đó, cô cô Lục Ỷ bèn liếc mắt hiệu bảo im lặng, sang với Tiêu Phù Ngọc: "Việc nô tỳ thực sự . Dù bọn nô tỳ chỉ lo việc hầu hạ Điện hạ sinh hoạt thường ngày, còn chuyện chọn vàng bạc châu báu là việc của kho, Thái t.ử nhắc với bọn nô tỳ ?"

Tiêu Phù Ngọc ánh mắt sẽ chẳng moi tin tức gì ở đây. Ả nhếch mép đặt chén xuống: "Cũng , phiền cô cô nữa."

Ả quá quen thuộc đường lối trong phủ, khỏi cửa bèn thẳng đến nhà kho, thấy viên nội giám quản lý kho đang kiểm kê đồ đạc bên trong.

Vì là Quận chúa Xương Ấp nên lính canh kho cũng dám cản, Tiêu Phù Ngọc thản nhiên tới cửa, bước thẳng một chân trong.

Viên nội giám thấy ả, vội vàng chạy hành lễ, hỏi: "Quận chúa đại giá quang lâm, gì sai bảo ạ?"

Đối với của Đông Cung, ả cũng khách sáo hơn đôi chút, : "Mấy tháng gửi cho Điện hạ một bức thủ quyển do chính tay , nhưng hôm nay chợt nhớ hình như một chữ sai. Phiền công công tìm giúp xem để xác nhận một chút."

Nội giám vội đáp: "Vâng, nô tài sẽ tìm ngay cho Quận chúa."

Hắn trong tìm kiếm. Tiêu Phù Ngọc dựa cửa, ngước mắt lên thì thấy một chiếc kệ bên cạnh đặt một bộ quần áo cũ gấp gọn gàng.

Trong lòng ả lấy lạ. Chiếc áo thêu rồng cuộn chỉ vàng, hẳn là đồ của Thái tử, nhưng đó lủng lổ chỗ vết cháy xém, thậm chí còn dính đầy than và vết m.á.u khô đen, trông bẩn thỉu, hề giặt giũ mà chỉ xếp gọn cất ở đây.

Ả nhíu mày ghét bỏ bộ đồ rách rưới, tự hỏi trong kho Đông Cung kỳ trân dị bảo, trân trọng cất giữ thứ rẻ rách ?

đang lúc tâm trạng vui, ả cũng lười suy nghĩ nhiều. Thấy viên nội giám tìm một hồi mà thấy thủ quyển , báo cáo, ả cau mày: "Không tìm thấy ? Ngươi xem sổ sách nhập kho xem, chỉ trong mấy tháng nay thôi."

Nội giám vội lấy cuốn sổ bàn, lật giở tìm kiếm.

Tiêu Phù Ngọc bên cạnh chằm chằm cuốn sổ. Khi lật qua từng trang, quả nhiên trang giấy xuất hiện dòng chữ "bộ d.a.o Cửu Thụ Kim Hoa".

Ả nhanh tay chộp lấy cuốn sổ, buột miệng: "Không thấy ? Để xem nào."

Nội giám ngơ ngác, theo phản xạ định giằng cuốn sổ, nhưng tỳ nữ theo Tiêu Phù Ngọc chặn tay , : "Công công đừng vội để Quận chúa nhà xem một chút thì ?"

Nội giám nghĩ cũng , Quận chúa Xương Ấp là do Tiên đế chỉ hôn, đầu năm sẽ là nữ chủ nhân của Đông Cung , xem qua sổ sách xuất nhập kho thì gì to tát ?

Tiêu Phù Ngọc chăm chú kỹ các mục. Hóa bộ d.a.o lệnh chế tác từ nửa năm , tốn kém nhiều vàng ròng, dùng cả trân châu Nam Hải do trong cung ban thưởng. Nó thành và nhập kho cách đây ba tháng rưỡi. Và ...

Vào ngày loạn quân xâm nhập Trường An, cũng là ngày Huyện chủ Linh Lăng kén rể, Thái t.ử đích mang đến phủ Xương Hóa Vương, dùng hạ lễ kén rể, tặng cho Huyện chủ Linh Lăng.

Huyện chủ Linh Lăng, Bạch Thiên Đăng.

Tiêu Phù Ngọc siết chặt cuốn sổ trong tay, mắt hiện lên hình ảnh con gái gặp lăng mộ hôm nọ.

Nàng vận đồ tang trắng toát, son phấn, gương mặt thanh tú lạnh lùng như sương tuyết nhưng toát lên một vẻ diễm lệ chấn động lòng , in sâu tâm trí bất cứ ai từng thấy, khó mà quên .

Ngay cả kẻ lớn lên giữa rừng mỹ nhân, luôn tự hào về nhan sắc của như ả, cũng nhớ cảm giác chấn nhiếp tâm thần trong khoảnh khắc .

Tiêu Phù Ngọc chỉ thấy cơn giận bốc lên ngùn ngụt, nghiến răng ken két: "Một Huyện chủ cỏn con, nó mà cũng xứng dùng Cửu Thụ Kim Hoa ?"

Thấy ả thất thố, nội giám vội chỉ dòng chữ nhỏ bên cạnh mục đó, nhắc nhở: "Quận chúa cẩn trọng lời , châu báu là do trong cung ban thưởng đấy ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-3-do-la-mau-cua-linh-lang.html.]

Tiêu Phù Ngọc hằn học , quả nhiên thấy khi Thái t.ử đưa nguyên liệu đến Nội Cung Cục, ghi chép về việc trong cung đặc biệt ban thưởng một hộp trân châu Nam Hải.

Vậy là trân châu nạm bộ trâm hoa là do Hoàng cung ban xuống, chắc chắn là Đế Hậu đặc biệt khai ân, giao cho Thái t.ử dùng để chế tác Cửu Thụ Kim Hoa tặng cho Huyện chủ Linh Lăng.

Cơn giận dữ khiến Tiêu Phù Ngọc lảo đảo, khi vô tình va mạnh chiếc kệ phía .

Chiếc kệ gỗ rung lên bần bật, suýt đổ. Nội giám hoảng hốt đưa tay đỡ lấy kệ, nhưng bộ quần áo cũ nát đặt đó rơi xuống, trùm ngay lên đầu Tiêu Phù Ngọc.

Đang cơn lửa giận bừng bừng, cái áo bẩn rách chụp lên mặt, ả điên tiết giật phắt nó xuống.

Chiếc áo trong tay ả dính đầy tro bụi và máu, gần càng thấy bẩn thỉu. Tiêu Phù Ngọc túm lấy cái áo rách, dùng sức xé mạnh như trút hết cơn giận vô cớ lên món đồ xui xẻo .

Vải áo vốn cũ kỹ lửa cháy lăm nhăm lỗ, chỉ tiếng "xoạt" một cái, lập tức x.é to.ạc một đường dài.

lúc đó, sầm sập bước , nắm chặt lấy cổ tay ả, ngăn hành động điên cuồng .

Tiêu Phù Ngọc ngẩng lên, ngăn ả là Thái t.ử điện hạ.

Hắn hồi phủ từ lúc nào, vẫn còn mặc bộ huyền y huân thường khi ngoài. Họa tiết mây rồng vạt áo giống hệt chiếc áo cũ trong tay ả, chỉ điều giờ đây vóc dáng cao lớn hơn, bộ áo rộng hơn nhiều so với lúc nhỏ.

Hắn ả, chỉ cúi xuống chằm chằm chiếc áo rách nát. Hắn cũng gì, nhưng vẻ mặt lạnh lùng đến mức Tiêu Phù Ngọc từng thấy bao giờ.

Tiêu Phù Ngọc đính hôn với Thái t.ử từ bé. Ả luôn rằng xét theo vai vế bên thì thực là biểu di của Thái tử. Vì thế trong những gặp gỡ, Thái t.ử sinh ả vài tháng luôn tỏ ngoan ngoãn hướng nội, còn ả thì thường lấn lướt, tự cho bề .

ngay khoảnh khắc , đôi mắt bình thản nhưng ẩn chứa hàn khí thấu xương của , tay Tiêu Phù Ngọc vô thức run lên, sợ hãi buông lỏng những ngón tay.

Hắn rút chiếc áo từ tay Tiêu Phù Ngọc , rũ mắt lặng lẽ những vết m.á.u khô nâu sẫm đó, vẫn im lặng một lời.

Tiêu Phù Ngọc trấn tĩnh , sang quát nội giám coi kho: "Kho của Đông Cung chứa cái áo rách ? Mau vứt , đó là máu, xui xẻo c.h.ế.t !"

Viên nội giám sợ run b.ắ.n , lén Thái tử, run rẩy.

Ngón tay Thái t.ử khẽ run, lướt nhẹ qua chỗ Tiêu Phù Ngọc xé rách, siết chặt lấy phần vạt áo dính máu.

Vết m.á.u năm xưa ngả màu nâu đen, nhưng đầu ngón tay trân trọng miết chặt lấy nó, hồi lâu chịu buông.

Trong đầu Tiêu Phù Ngọc bỗng lóe lên một ý nghĩ lạnh toát sống lưng. Nhìn chiếc áo bào rõ ràng là của Thái t.ử lúc nhỏ, cùng những vết m.á.u và vết cháy xém , tim ả đập thót một cái.

Ý nghĩ thoáng qua khiến ả như sét đánh, run rẩy hỏi: "Cái... cái áo , là cái mặc lúc cung biến... ?"

Thái t.ử trả lời, chỉ cụp mắt xuống, tự tay gấp chiếc áo , vuốt phẳng từng nếp nhăn một cách nâng niu đặt lên kệ.

Hắn đưa tay khẽ chạm lồng n.g.ự.c nơi từng vết m.á.u thấm đẫm, cuối cùng cũng mở miệng, giọng nhỏ đến mức gần như thấy: "Trên đó, là m.á.u của Linh Lăng."

Tiêu Phù Ngọc cảm thấy lồng n.g.ự.c chấn động dữ dội. ả ngẩn ngơ Thái tử, môi mấp máy gì đó nhưng cuối cùng dám thốt lên lời.

Thái t.ử bước khỏi kho, từ đầu đến cuối hề liếc ả lấy một cái.

Còn Tiêu Phù Ngọc lẽo đẽo theo , khi bước cửa với vẻ thất thần, ả kìm đầu chiếc áo kệ.

Trước mắt ả dường như hiện bóng dáng trắng toát đoạt hồn giữa gió lạnh lăng tẩm hoang vu. Và cả vẻ mặt trầm uất, thành kính của Thái t.ử khi chạm chiếc áo nhuốm m.á.u .

Sự ghen tuông nóng rực và nỗi sợ hãi băng giá cùng lúc ập đến, thiêu đốt tâm trí Tiêu Phù Ngọc.

Ả siết chặt nắm tay, nghiến răng im lặng, như nghiền nát bốn chữ "Huyện chủ Linh Lăng" nuốt chửng trong bụng.

...

Loading...