THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 32: Con Hoang

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:21
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Di thể của Kim Đường di dời đến căn phòng trống ở góc phía Đông Bắc trang viên để chờ linh cữu của Kim gia.

Anh tẩu tần ngần ngoài căn phòng xảy vụ án với vẻ sợ hãi. Thấy Thiên Đăng tới, bèn vội vàng chạy hỏi: "Huyện chủ, căn phòng cần dọn dẹp ạ?"

Thiên Đăng đống chăn đệm vương m.á.u giường, khẽ lắc đầu: "Không cần, cứ để thứ y như cũ, giống như ngoài sân ."

Biết dọn dẹp, Anh tẩu thầm thở phào nhưng vẫn nơm nớp ngó trong. Tẩu định khuyên Huyện chủ đừng nơi xúi quẩy nhưng dám mở lời.

Thiên Đăng chủ động hỏi: "Lúc các lang quân tới, ai là sắp xếp chỗ ở bên ?"

Anh tẩu vội đáp: "Dạ, bảy căn phòng đều do và A Quý con trai tự tay thu dọn ạ."

"Vất vả cho quá. Đồ đạc trong các phòng đều giống cả chứ?"

Anh tẩu trả lời: "Dạ ạ. Trang viên hiếm khi nhiều tới thế , trong kho sẵn nhiều bộ đồ dùng giống . Như chén đĩa ấm chẳng hạn, chúng lấy tạm mấy bộ tịch thu của loạn binh dùng . Huyện chủ cứ yên tâm, đồ dùng cho khách chúng cọ rửa kỹ càng, luộc qua nước sôi, tuyệt đối sạch sẽ ạ!"

Thiên Đăng gật đầu, trấn an tẩu đừng căng thẳng: "Vậy trong căn phòng chén ? Tổng cộng mấy cái?"

Anh tẩu suy nghĩ một chút khẳng định: "Dạ hai cái chén ạ, đó vẽ hình Kỳ Lân."

Hai chữ "Kỳ Lân" thốt khiến tim Thiên Đăng thắt , nàng hỏi: "Tẩu chắc chắn là hình Kỳ Lân chứ?"

Anh tẩu gật đầu lia lịa: "Chắc chắn mà! Lúc đó chúng chỉ rửa sạch mà còn bỏ nồi luộc . Trù nương lúc nấu nước còn tán gẫu với , hỏi A Quý nhà cũng lớn , lính như cha nó để tìm chút tiền đồ . Ta than vãn vì ai nâng đỡ, tỷ bảo để chồng lựa lúc nào Huyện chủ rảnh thì thưa chuyện một tiếng. Tỷ bảo trong đám ứng viên phu quân của Huyện chủ một vị Lục sự quân Ngự Lâm, hình như tên là Kỷ Kỳ Lân gì đó... Ta nên ghi nhớ trong lòng, định bụng về bàn với nhà ."

Cũng chính Vì thế khi sắp xếp đồ dùng cho các phòng, nàng đến căn phòng trong cùng và chọn đúng đôi chén Kỳ Lân đặt úp cạnh ấm .

"Lúc đó còn thầm nghĩ, nếu đôi chén Kỳ Lân mà rơi tay vị tướng quân tên Kỳ Lân dùng thì thật là trùng hợp." Anh tẩu lộ vẻ ngượng ngùng: "Mãi về với nhà mới tên Kỳ Lân, chỉ là trong tên chữ Lân thôi. đôi chén Kỳ Lân chắc chắn là đặt ở phòng , sai ạ!"

Thiên Đăng gật đầu, nàng bước trong quan sát hiện trường thêm một vòng nữa.

Anh tẩu lấy hết can đảm giúp nàng tìm kiếm ngóc ngách, từ gầm giường đến kẹt tủ, nhưng quả thực thấy đôi chén Kỳ Lân cả.

Anh tẩu vỗ trán: "Đêm qua các lang quân xảy tranh chấp, chắc là vỡ nên dọn mất ."

Thiên Đăng nhíu mày. Nàng nhớ rõ đêm qua Đồi Mồi chỉ mang đến một ấm , tay trống . Nếu chén vỡ lúc đó, cô cô Huyền Cơ nhất định sẽ bảo nàng mang chén mới đến. Điều đó chứng tỏ lúc đó trong phòng vẫn còn ít nhất một chiếc chén dùng , nên cần lấy thêm.

Hỏi thêm vài chuyện vặt vãnh thấy gì bất thường, Thiên Đăng bước sang phòng Mạnh Lan Khê ở cạnh đó và gõ cánh cửa đang khép hờ.

Bên trong tiếng trả lời. A Quý đang gác ở cổng viện thấy động tĩnh bèn chạy thưa: "Huyện chủ, Mạnh lang quân mới ngoài ạ, hình như đến trang viên tìm gặp, hiện đang ở phía cửa hông hướng Đông."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-32-con-hoang.html.]

Mạnh Lan Khê khi ở vương phủ ít khi giao du với ai, giờ lặn lội đến tận đây tìm , chuyện quả thực chút kỳ lạ.

Thiên Đăng trầm ngâm bước về phía cửa hông. Chưa thấy bóng dáng Mạnh Lan Khê , nàng thấy một giọng lạ đang nhạt: "Nói , chắc giờ ngươi nghĩ bám cái cây to là vương phủ , nên quên sạch bao nhiêu năm qua Mạnh gia cho hai con ngươi bát cơm ăn thế nào ?"

Thiên Đăng cau mày, nàng nép khung cửa sổ chạm trổ, liếc mắt ngoài.

Mạnh Lan Khê đang gốc cây, lưng về phía nàng. Đối diện là một đàn ông trung niên phát tướng, ăn mặc chỉnh tề nhưng lời lẽ thô tục và cay nghiệt vô cùng.

Thế nhưng Mạnh Lan Khê dường như quá quen với điều đó, chỉ thản nhiên đáp: "Đại bá cần gì nổi giận? Cháu từ chối bá và Mạnh gia. Chỉ là cháu hiện đang nương nhờ Huyện chủ, tạm thời dừng chân đất của , cháu lấy uy tín mà hứa hẹn với bá là Huyện chủ sẽ giúp nhà thông suốt con đường buôn bán ở Tây Bắc chứ?"

Lúc Thiên Đăng mới đến tìm Mạnh Lan Khê là đại bá của .

"Nói thì lắm, nhưng ngoài việc vòi vĩnh hương liệu với tiền bạc để lấy lòng Huyện chủ, ngươi gì cho gia tộc ?" Người bác hậm hực : "Hơn nữa, đây hai con ngươi sống ở ngoài vẫn thỏa, từ khi vương phủ tiêu tốn của tộc nhiều thế ?"

Giọng Mạnh Lan Khê lộ vẻ ngạc nhiên: "Từ khi cháu mất, thứ vẫn như cũ, cháu tiêu xài gì thêm? Bá thể đối chiếu , tiền học phí, quần áo bốn mùa, chi phí lặt vặt đều giống hệt ngày . Mẹ cháu đây sống thế nào thì giờ cháu vẫn gì khác biệt."

"Thế ? Mẹ ngươi lấy thu nhập?" Người bác lẩm bẩm tự hỏi: "Không lẽ nào, bà quanh năm suốt tháng chẳng bước chân khỏi cửa, thấy nghề ngỗng gì ."

Mạnh Lan Khê mỉm , vẻ mặt một chút giận dữ: "Bá nghĩ xem, cháu chỉ là một đứa trẻ mồ côi xu dính túi. Kim gia là giàu nhất Trường An mà còn đưa đứa con trai cưng nhất đến bên cạnh Huyện chủ, chẳng cũng vì mượn mối quan hệ để thông suốt con đường sang An Tây Đô Hộ phủ ? Bá đề cao cháu đến mấy thì Mạnh gia chúng so với Kim gia cũng là trời vực, nhà họ còn nổi, cháu giúp Mạnh gia?"

Lời tuy ngoan ngoãn nhưng ẩn chứa sự mỉa mai sâu sắc, khiến đại bá nghẹn họng thêm câu nào.

"Băng dày ba thước do cái lạnh một ngày. Hậu viện của Huyện chủ bao nhiêu , cháu nổi bật cũng tư cách chứ. Hơn nữa đại bá cũng đó, hậu viện của Huyện chủ dễ sống , bao nhiêu giỏi hơn cháu còn gặp chuyện, ..."

Thấy ngừng lời, bác theo bản năng hỏi: "Sao lang quân nào gặp chuyện ?"

Mạnh Lan Khê trả lời trực tiếp mà chỉ lắc đầu: "Thôi bỏ , nếu gia tộc cứ nóng vội như thì cháu cũng chịu. Bá về , từ nay về cần gửi hương liệu đến nữa ."

Người đại bá ấp úng một hồi, cuối cùng giọng điệu cũng dịu : "Thôi , thứ ngươi cần đều mang tới , ngươi cứ cầm lấy mà yên tâm hầu hạ Huyện chủ cho . Nếu ngày hóa rồng hóa phượng thì cũng uổng công dốc sức nuôi dạy ngươi bấy lâu nay. Dù thì cũng cùng một họ Mạnh, chúng mới là ruột thịt!"

"Vâng, Lan Khê luôn ghi nhớ ơn đức của gia tộc." Hắn cúi đầu cung kính tiễn đại bá về.

Thế nhưng ngay khi khỏi, lớp vỏ bọc ôn hòa mặt biến mất sạch sành sanh. Hắn khẽ phẩy tay áo, buông một tiếng nhạt nhỏ đến mức gần như thấy: "Lúc cần thì là , lúc cần thì là đứa con hoang... Chắc đại bá nghĩ lúc đó còn nhỏ nên nhớ gì ?"

Thiên Đăng thoáng động lòng, nhưng thấy sắp trong, nàng kịp suy nghĩ nhiều bèn bước tới chào hỏi: "Mạnh lang quân, gì ở đây thế?"

"Huyện chủ." Ngay khi thấy nàng, lập tức giấu nhẹm cảm xúc, đôi mắt hiện lên ý nhạt, lúm đồng tiền bên má trở nên dịu dàng mê như cũ: "Đại bá ở đây nên ghé qua đưa ít đồ."

 

Loading...