THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 32: Nấm Độc
Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:55:52
Lượt xem: 145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong vụ án , bên tai Thiên Đăng khỏi văng vẳng lời Minh Thứu hôm đó...
Hắn từng thấy Mạnh Lan Khê bên bờ hồ Khúc Giang, mặt nở nụ kỳ quái.
"Chẳng lẽ..." Thiên Đăng , vô thức sang Lăng Thiên Thủy.
Lăng Thiên Thủy phản ứng khá bình thản: "Xem lời Minh Thứu là bịa đặt."
"Hiện triều đình công bố chuyện , nhắc nhở dân chúng chú ý hái nhầm rau dại nấm độc." Thôi Phù Phong : “ ở hồ Khúc Giang liếc qua, d.ư.ợ.c liệu phơi bệ đá thủy tạ đều bình thường, thứ gì kỳ lạ cả."
"Nấm độc phơi khô sẽ teo tóp nhẹ bẫng, hơn nữa lúc đó ở thủy tạ nhiều qua , thấy khó mà giữ ." Lăng Thiên Thủy : “Lát nữa về nhắc nhở một câu, thứ đó độc, hái bừa."
Thiên Đăng gật đầu, luôn cảm thấy Mạnh Lan Khê điểm gì đó trong chuyện . Trầm ngâm một lát, nàng hỏi Thôi Phù Phong: "Loại nấm độc đó hình như thể khiến thấy thứ mong nhất, từ đó sinh ảo giác?"
Thôi Phù Phong khẳng định: "Nghe dân trong phường kể thì đúng là như ."
"Vậy thì..." Thiên Đăng : “Chúng đều Cáo Quốc Công chúa vì cơn ác mộng nên dám gần nước, đến ao hồ trong nhà cũng lấp . tình hình hiện trường cho thấy bà quả thực tự đến bờ vịnh trượt chân ngã xuống..."
Hai đều hiểu ý nàng. Nếu Cáo Quốc Công chúa cũng ăn nhầm loại nấm độc , liệu khả năng vì tinh thần mê loạn mà dẫn đến việc rơi xuống nước ?
Lăng Thiên Thủy : "Muốn kiểm chứng điều khó, nhưng m.ổ b.ụ.n.g Cáo Quốc Công chúa xem. Nếu thật, Xương Ấp Quận chúa chắc chắn sẽ phát điên."
Thiên Đăng lắc đầu: "Chưa đến mức m.ổ b.ụ.n.g kiểm chứng . Dù từ dấu hiệu hiện tại, Mạnh Lan Khê và Cáo Quốc Công chúa bất kỳ giao điểm nào, cơ hội để bà ăn nấm độc?"
Nàng đang suy nghĩ thì Lăng Thiên Thủy bỗng dùng roi ngựa nhẹ nhàng gõ vai nàng.
Thiên Đăng đầu theo hướng mắt . Trong con ngõ nhỏ rợp bóng liễu xuân, một bóng thanh mảnh xách một chiếc rương nhỏ đang bước từ một ngôi nhà.
Liễu rủ như tơ, hoa xuân rực rỡ. Dù đó cúi đầu rảo bước nhanh, nhưng ánh mắt qua đường vẫn đổ dồn về phía , thu hút bởi bóng dáng xuyên qua hoa liễu .
Cả thành Trường An , phong thái như chỉ Thái Bốc Thử Thừa Yến Bồng Lai.
Thôi Phù Phong ghìm cương ngựa gần Thiên Đăng, hạ giọng : "Đó là tư dinh của Binh bộ Lang trung Trịnh Nhiêu An."
Trịnh Nhiêu An, cái tên quen quen.
Thiên Đăng ngẫm nghĩ một chút: "Là của Binh bộ chủ trương tướng đổi quân đó ?"
"Phải, việc do ông đề xuất, Cáo Quốc Công chúa hết lòng ủng hộ. Nay Công chúa mới mất, Thánh thượng vì nhớ tình xưa nghĩa cũ nên dặn dò coi việc là trọng điểm của Binh bộ. Đợi xong việc lớn , thấy Trịnh Lang trung cũng sắp thăng chức ."
Thiên Đăng nhớ Kỷ Lân Du cũng từng nhắc đến chuyện , xem ông đích thị là phe Cáo Quốc Công chúa. Mà việc tướng đổi quân họ chủ trương cuốn cả cựu bộ của cha ông nàng .
Dù thế nào nữa, Yến Bồng Lai với tư cách là ứng viên phu quân của nàng, đều nên qua với họ.
Sắc mặt Thiên Đăng trầm xuống. Yến Bồng Lai đang xuyên qua hàng liễu dường như cũng cảm nhận sự khác thường, ngẩng đầu về phía nàng đang dừng ngựa.
"Huyện chủ?" Vẻ mặt vẫn thản nhiên như thường, nhưng lập tức rảo bước đến bên cạnh nàng, chủ động đưa chiếc rương nhỏ trong tay cho nàng xem: “Người nhà ở quê gửi chút đồ lên, gửi ở chỗ Trịnh Lang trung nên qua lấy."
Chiếc rương lớn, đan bằng những sợi trúc mảnh tạo hình hoa sen tám cánh, lỗ hổng như rương thường, vô cùng kín đáo tinh xảo.
Sắc mặt Thiên Đăng dịu đôi chút: "Hóa Yến lang quân và Trịnh Lang trung là đồng hương?"
"Cũng hẳn, là Trịnh Lang trung Huyện lệnh ở Mẫn Trì nhiều năm, cũng là tiến cử và đưa kinh tham gia tuyển chọn. Nay ở trong Vương phủ, nhà gửi đồ nên gửi tạm chỗ ông ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-32-nam-doc.html.]
Vừa , Yến Bồng Lai tùy tiện mở chiếc rương nhỏ cho xem. Thấy bên trong chỉ là hai bộ y phục màu xanh bình thường, khuôn mặt vốn luôn mơ màng xuất trần của cũng vương chút vẻ bất đắc dĩ của phàm trần: "Cha cứ lo ở kinh thành tự chăm sóc bản , đến mấy bộ quần áo thường ngày thế cũng gửi lên."
Thấy là chuyện nhỏ nhặt đáng kể, ba cũng hỏi thêm, cùng trở về Vương phủ.
Bận rộn cả buổi sáng, Thiên Đăng vẫn thể nghỉ ngơi. Vừa ăn vội bữa trưa xong, nàng gọi cô cô Huyền Cơ đến hỏi xem hậu viện tin tức gì của Thương Lạc .
Cô cô Huyền Cơ ngập ngừng lắc đầu: "Mọi chân tường, giả sơn, bụi cây, lối trong hậu viện đều tìm kỹ nhưng vẫn thấy bóng dáng Thương tiểu lang quân ."
Thiên Đăng nhấp hai ngụm , dậy: "Gọi cả Đồi Mồi và Lưu Ly , theo hậu viện một chuyến."
Cô cô Huyền Cơ chút ngạc nhiên: " mà ngóc ngách trong hậu viện quả thực đều tìm ..."
"Chỗ ở của các vị lang quân, chắc các tiện trong đúng ?" Thiên Đăng dẫn bà thẳng hậu viện: “Vậy để xem thử, ngày thường các vị lang quân ôn văn nho nhã gì trong hậu viện Vương phủ của ."
Ngoài dự đoán của , nơi đầu tiên Thiên Đăng đến là Cận Trúc Đường của Thôi Phù Phong.
Cô cô Huyền Cơ theo nàng, chút bất an: "Huyện chủ, Thôi Thiếu khanh phụng mệnh triều đình đến đây công vụ, thực tên trong danh sách ứng viên phu quân, ở Vương phủ coi là quý khách. Chúng đến lục soát chỗ ngài , là hợp lý lắm ..."
"Đừng lo, tin nếu Thôi Thiếu khanh chuyện, nhất định cũng sẽ đề nghị lục soát chỗ ở của ." Thiên Đăng thẳng Cận Trúc Đường.
Vừa cửa viện thấy bóng trúc lưa thưa che cửa sổ, lờ mờ hiện bóng đang múa bút bên trong, phong thái tuấn tú phi phàm.
Gió thổi rừng trúc xào xạc, tôn lên bóng bên cửa sổ, khiến nảy sinh cảm giác thanh cao thoát tục.
Thiên Đăng thở nhẹ một , bước lên gõ cửa: "Thôi Thiếu khanh."
Thôi Phù Phong gác bút dậy, mở cửa thấy nàng sảnh, phía chỉ cô cô Huyền Cơ và Lưu Ly, Đồi Mồi, chút ngạc nhiên: "Huyện chủ?"
"Cô cô Huyền Cơ dẫn tìm khắp hậu viện nhưng quả thực thấy tung tích Thương Lạc . Thôi Thiếu khanh thấy tiếp theo chúng nên thế nào?"
Thôi Phù Phong vẻ mặt nàng, chút do dự bước khỏi Cận Trúc Đường, khóm trúc rậm rạp trong sân, chắp tay : "Xin Huyện chủ lục soát kỹ càng ngóc ngách hậu viện Vương phủ, bao gồm cả vườn tược và nơi ở của chúng , tuyệt đối bỏ sót một tấc đất nào. Việc thể chậm trễ, xin mời Huyện chủ bắt đầu lục soát từ Cận Trúc Đường ngay bây giờ."
Cô cô Huyền Cơ phong thái lặng trúc, trong lòng vui mừng cảm thán.
Thôi Thiếu khanh hiểu Huyện chủ nhà , Huyện chủ cũng hiểu Thôi Thiếu khanh, đúng là một đôi trai tài gái sắc...
"Vậy đa tạ Thôi Thiếu khanh đề nghị." Thiên Đăng hành lễ cảm tạ Thôi Phù Phong, dẫn cô cô Huyền Cơ và thị nữ trong đường.
Cận Trúc Đường rộng rãi thoáng đãng, ngoài giá sách và giá cổ vật ngăn cách gian gian thì ngay cả bức tường chạm đất cũng , một cái là thấy hết.
Hắn là con nhà thế gia thanh tao nhã chính, chỗ ở cũng dọn dẹp gọn gàng đơn giản. Ngoài công văn và bút mực giấy tờ trải bàn cửa sổ, thứ bên trong đều ngăn nắp trật tự, sắp xếp đấy.
Chẳng mấy chốc kiểm tra xong cả trong lẫn ngoài, bất kỳ vật dụng thừa thãi nào, càng thứ gì đáng ngờ.
Cô cô Huyền Cơ khỏi thì thầm cảm thán với Thiên Đăng: "Quân t.ử thận độc*, Thôi Thiếu khanh quả là bậc chính nhân quân tử, cao khiết vô ngần."
* quân t.ử thận trọng ngay cả khi ở một .
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, hỏi Thôi Phù Phong: "Thôi Thiếu khanh do triều đình phái đến phủ Xương Hóa Vương, bản giữ ngay thẳng. Chúng lục soát nội thất của các vị lang quân chỗ bất tiện, thể mời Thôi Thiếu khanh chủ trì cuộc lục soát để danh chính ngôn thuận ?"
"Đương nhiên, đây là bổn phận của Phù Phong." Thôi Phù Phong cũng từ chối, lập tức thu dọn bút mực giấy tờ, cùng nàng đến chỗ các lang quân khác trong hậu viện.