THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 33: Bức Họa

Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:55:53
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đó là chỗ ở của Tiết Tích Dương. Trong Tường Vi Tạ, rường cột chạm trổ, cảnh sắc tươi . Những dây tường vi rậm rạp mới nhú mầm non, đầu tường những nụ hoa đang khoe sắc báo hiệu một mùa hoa rực rỡ sắp tới.

Tiếng đàn thánh thót vang lên êm tai. Tiết Tích Dương đang xếp bằng gốc hải đường, gảy đàn theo sách cổ.

Nghe tiếng bước chân tới, ngước mắt lên giàn tường vi, thấy Thiên Đăng, mặt nở nụ vui mừng.

Ôm đàn dậy, mỉm đón chào: "Không Huyện chủ đến đây việc gì?"

"Làm phiền Tiết lang quân , là vì chuyện của Thương Lạc." Nụ của nắng xuân càng thêm phong lưu ý nhị, Thiên Đăng đành khẽ cụp mắt tránh ánh quyến rũ đó: “Người nhà họ Thương đến tìm , nhưng Thương Lạc , thị vệ xác nhận từng khỏi hậu viện. Giờ nhà lo lắng lắm, chuyện hôm dọa sợ về nhà, tóm hình như là trốn ."

Thôi Phù Phong cũng : "Ta nghĩ Thương Lạc chắc chắn vẫn ở trong viện . Vừa Huyện chủ dẫn tìm kỹ Cận Trúc Đường của nhưng thấy."

Tiết Tích Dương hiểu ý tứ sâu xa của họ, lập tức nghiêng mời họ : "Nhắc mới nhớ, Thương Lạc cũng thích sang chỗ chơi, thực sự vì về nhà mà trốn ở đây? Xin Huyện chủ và Thôi Thiếu khanh cứ tìm kiếm kỹ càng, tránh để nhà họ Thương lo lắng."

Cô cô Huyền Cơ và hành lễ cảm tạ trong kiểm tra.

Tường Vi Tạ chỉ hai gian trái , một lớn một nhỏ. Gian lớn dùng để sinh hoạt thường ngày, giá bày đủ loại nhạc cụ, cầm tranh tỳ bà, sên sáo quản tiêu, to nhỏ đủ cả như một cửa hàng nhạc cụ. tính tình phóng khoáng, đồ đạc sắp xếp ngăn nắp, bàn đất còn vương vãi mấy tờ giấy chi chít bản nhạc.

Cô cô Huyền Cơ và thị nữ trong kiểm tra, còn Thiên Đăng hỏi Tiết Tích Dương: "Không cuối cùng Tiết lang quân gặp Thương Lạc là ở , khi nào?"

"Là ở hồ Khúc Giang đó. Hai hôm nay tuy là ngày nghỉ Thanh minh, nhưng hôm qua ngoài việc, còn Thương Lạc đến thư viện, ở ngoài, ở trong, đương nhiên gặp ."

Thiên Đăng khẽ gật đầu, đang suy nghĩ thì cô cô Huyền Cơ thấy gian ngoài một cái là hết, bèn chuyển sang cửa nhỏ thông gian trong .

Nhìn một cái, cô cô Huyền Cơ và hai thị nữ phía đều trố mắt, mặt lộ vẻ kinh ngạc khó tả.

Ngay cả Thôi Phù Phong cạnh họ cũng sững sờ, theo phản xạ Thiên Đăng.

Khoảnh khắc ánh mắt hai chạm , khuôn mặt vốn thanh phong lãng nguyệt của phủ lên một lớp đỏ ửng, ánh mắt cũng vô thức né tránh, dám thẳng nàng.

Tiết Tích Dương chợt nhớ điều gì, sắc mặt khẽ biến, lao ngay về phía cánh cửa nhỏ.

Thiên Đăng chắc chắn vấn đề, đuổi theo xem thử. Sau cánh cửa nhỏ là tấm bình phong, khéo che một góc kín đáo trong phòng.

Ánh sáng mờ ảo xuyên qua tấm bình phong lụa mỏng, chiếu lên một bức tiểu tượng treo tường phía . Khuôn mặt nữ t.ử trong tranh họ đều quen thuộc vô cùng...

Là Thiên Đăng.

Chỉ điều trong tranh dáng vẻ thường ngày của nàng, mà nàng búi tóc theo kiểu dị vực, đeo chuỗi ngọc rực rỡ, đang nhảy múa uyển chuyển giữa hồ nước núi tuyết. Ánh sáng le lói chiếu lên bộ y phục giao sa mỏng manh nàng, dải lụa màu tung bay, thấp thoáng làn da, đôi cánh tay thon dài và cần cổ lộ rõ mồn một.

phong tục Đại Đường phóng khoáng, vũ nữ Hồ ở Trường An cũng thường ăn mặc thế , nhưng thấy trong bộ dạng đó, mặt Thiên Đăng vẫn đỏ bừng, ngoắt chỗ khác.

Giọng Thôi Phù Phong trầm xuống: "Hành động của Tiết Nhạc thừa e là quá phận ."

Tiết Tích Dương lao tới gỡ bức tranh xuống, vẻ mặt cũng chút tự nhiên: "Đây là trang phục nhạc vũ Khâu Từ. Ta nghĩ Xương Hóa Vương là dòng dõi hoàng tộc Khâu Từ, nếu ngày Huyện chủ trở về cố hương, chắc cũng sẽ mặc y phục thế , bất giác họa , tuyệt đối ý mạo phạm, mong Huyện chủ tha tội."

Nghe giải thích cơn giận trong lòng Thiên Đăng mới nguôi ngoai đôi chút. Nàng đón lấy bức tranh Tiết Tích Dương gỡ xuống, quan sát kỹ y phục đó. Tuy y phục múa mỏng manh, nhưng kiểu dáng và hoa văn đúng là phong cách Khâu Từ sai.

"Đã thì Tiết lang quân tặng nó cho . Chỉ là suy diễn vô cớ thế ..."

"Vâng, Tích Dương nhất định cẩn trọng, tuyệt dám vượt quá giới hạn." Tiết Tích Dương cam đoan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-33-buc-hoa.html.]

Chỉ là ánh mắt trở vẻ long lanh thường ngày, lời cam đoan ngân nga cuối câu, chẳng chút thành ý nào.

Thiên Đăng bất lực lườm một cái, siết chặt cuộn tranh trong tay, bực thẹn.

Cô cô Huyền Cơ lắc đầu hiệu với nàng, ý bảo tìm thấy dấu vết của Thương Lạc ở đây. Thiên Đăng định thì ánh mắt bỗng rơi ống đựng tranh bên cạnh, do dự một thoáng rút một bức tranh, tiện tay mở .

Tiết Tích Dương ngăn cản kịp, chỉ đành trơ mắt nàng mở bức tranh , thấy nội dung bên trong...

Người trong tranh vẫn là nàng. Chỉ là nàng ôm một con thỏ trắng, mỉm vuốt ve, khuôn mặt cúi xuống tràn đầy vẻ dịu dàng.

"Huyện chủ..." Tiết Tích Dương thấy sắc mặt nàng , kiên trì gọi khẽ.

Thiên Đăng một lời, nhét bức tranh lòng cô cô Huyền Cơ, rút thêm mấy bức nữa mở từng cái một.

Chỉ thấy những bức tranh lớn nhỏ, hoặc vẽ đình đài lầu các, hoặc vẽ hoa cỏ núi rừng, nhưng dù bối cảnh đổi thế nào, ở giữa vẫn luôn một Thiên Đăng hoặc hoặc , hoặc dựa cột hoặc chống cằm...

Nàng trong tranh, dung mạo thần thái sống động như thật, rõ ràng từng cái nhíu mày nụ của nàng đều khắc sâu trong tim , đủ để dùng ngòi bút tuyệt diệu tái hiện sai một li.

Con âm thầm vẽ nàng ngàn vạn .

Từ Thiên Đăng đến Thôi Phù Phong, đều im lặng, khí vô cùng ngượng ngùng.

Thấy thể che giấu nữa, Tiết Tích Dương trở nên thản nhiên, khẽ ho một tiếng phá vỡ sự im lặng lúc : "Bẩm Huyện chủ, đạo hội họa cần duy trì cảm giác tay, một hai ngày luyện sẽ ngượng. Mà ở hậu viện Huyện chủ, đối tượng miêu tả nhất ngoài Huyện chủ còn ai đây? Vì thế thỉnh thoảng vẽ chân dung Huyện chủ để giữ cảm giác tay, mong Huyện chủ đừng trách Tích Dương mạo ."

Mọi đống tranh mặt, đều nghĩ thầm thế mà gọi là thỉnh thoảng ?

Sự việc đến nước , Thiên Đăng chỉ đành cố giữ bình tĩnh, hiệu cho Lưu Ly và thu hết tranh .

Cô cô Huyền Cơ khuyên răn: "Tiết Nhạc thừa danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, giao du rộng rãi, lỡ như tranh vẽ lọt ngoài, e là tổn hại đến thanh danh Huyện chủ..."

Tiết Tích Dương thề thốt: "Vâng, nếu Huyện chủ cho phép, Tích Dương tuyệt đối sẽ động bút vẽ dung nhan Huyện chủ, nếu sẽ bại danh liệt, đời phỉ nhổ!"

Mới tra xét vị lang quân đầu tiên gặp chuyện hoang đường thế , Thiên Đăng im lặng suốt dọc đường.

Ra khỏi Tường Vi Tạ, vòng qua hàng liễu ven bờ, phía là Tế Liễu Ổ.

Hồi đó Minh Thứu nhất quyết đòi ở trong hậu viện của nàng, liếc mắt cái chấm ngay kiến trúc bốn bề che chắn , tấm tắc khen địa thế nơi đây tuyệt diệu.

Thị vệ dẫn đường thấy chỗ chẳng cảnh vật gì đặc biệt, ngạc nhiên hỏi: "Không tuyệt ở chỗ nào?"

"Ngươi xem nơi kín đáo khó tìm, chỉ một con đường hẹp , chẳng là cái câu Hán các ngươi , một cây đao c.h.é.m xuống, một vạn cũng xông lên ?"

"Một giữ quan ải, vạn thể qua ?" Kỷ Lân Du gần đó hỏi: “Tế Liễu Ổ hẳn là Thế t.ử xây dựng để tưởng nhớ doanh trại Tế Liễu của Đại Hán năm xưa."

"Doanh trại Tế Liễu?"

"Ừ, cái của Chu Á Phu ."

Vừa thấy liên quan đến danh tướng Đại Hán, mắt Minh Thứu sáng rực lên, ngay: "Ở chỗ , chuyển đồ cho !"

Minh Thứu cứ thế dọn Tế Liễu Ổ. Chỗ vì kín đáo nên cả ngày chẳng ai qua , cũng vui vẻ hưởng thanh nhàn, một sống ở trong đó, ngoài việc chạy lên tiền viện quấy rầy Thiên Đăng thì chẳng ai cái gì trong đó.

 

Loading...