THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 33: Tiệc tiễn biệt
Cập nhật lúc: 2026-01-21 07:12:10
Lượt xem: 273
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới chân Thủy Các, bên bờ hồ, đệm và bàn nhỏ bày biện bãi cỏ, Huyền Cơ và Lưu Ly tỉ mỉ sắp xếp, bày rượu và thức ăn lên.
Nói là tiệc tiễn đưa, nhưng hiện giờ chủ nhân mới mất, rau dưa hoa quả chuẩn đương nhiên cũng giản dị thanh đạm, nhiều món mặn.
Món ăn đơn giản, chẳng mấy chốc bưng lên hết, bày mặt các vị lang quân.
Bãi cỏ bằng phẳng rộng rãi, nắng cuối hạ bóng cây cao che khuất, xanh mát ấm áp. Hoa sen trong hồ thưa thớt, hoa bằng lăng nở rộ, gió thổi qua xào xạc như tiếng lụa mỏng vương đầy .
Thiên Đăng ở ghế chủ tọa, Thôi Phù Phong ở vị trí bên phía nàng. Đợi rượu và thức ăn bày xong, các tỳ nữ lui xuống, Thiên Đăng cầm chén rượu dậy, giơ chén hiệu với trong tiệc.
“Tương phùng tức là duyên, cảm tạ các vị chê nguyện đến tham gia tuyển chọn vị trí phu quân của Linh Lăng. Nay tuy lương duyên thành, nhưng nhiều ngày chung sống, đều là duyên phận, Linh Lăng lấy nước rượu kính một chén !”
Mẹ nàng mới mất, đương nhiên sẽ uống rượu, cũng đều lặng lẽ nâng chén, cạn chén rượu nhạt.
Thiên Đăng đặt chén rượu xuống, ánh mắt quét qua từng một, : “Mười vị lang quân nay thiếu mất một . Mà kết duyên xưa nay kiêng kỵ lẻ may mắn, Xem chúng vẫn gom cho đủ .”
Thấy nàng hiệu, A Trung lập tức chạy đến phòng củi xách Nam Ngu hiện giờ vẫn còn sưng mặt sưng mũi tới, đẩy mạnh xuống chỗ trống bên .
Nam Ngu mấy ngày nay hành hạ đến mức còn hình , trói quặt hai tay, ngã xuống đất trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Điền ma ma cũng lôi bãi cỏ, liệt đất run lẩy bẩy.
Thiên Đăng đến mặt , lạnh lùng , hỏi: “Nam Ngu, cũng là lang quân đến ứng cử, những khác bày tiệc rượu t.ử tế tiễn họ khỏi trang, còn ngươi, tại nông nỗi ?”
Nam Ngu khó nhọc ngẩng đầu nàng, há miệng, giọng khàn đặc: “Oan uổng... Huyện chủ, , g.i.ế.c ...”
“Ngươi g.i.ế.c ?” Giọng Thiên Đăng càng thêm lạnh rắn, hỏi ngược : “Mẹ do ngươi g.i.ế.c?”
Hắn liều mạng vùng vẫy dậy: “Không, , là hãm hại ...”
“Phúc bá do ngươi g.i.ế.c?”
“Không ! Ta , là hung thủ vu oan cho !”
“Vậy thì...” Thiên Đăng chằm chằm mắt , hỏi: “Cô nương con nhà thợ đan lát họ Hà do ngươi g.i.ế.c ?”
Nghe miệng nàng thốt cái tên xa lạ , tất cả đó đều ngơ ngác, vẻ mặt mờ mịt.
Duy chỉ Nam Ngu kinh hoàng trợn tròn mắt, há hốc mồm khò khè nhưng lời nào. Điền ma ma thì trừng mắt Nam Ngu nước mắt nước mũi giàn giụa, sợ đến cắt còn giọt máu.
Thiên Đăng để ý đến họ, đầu , ánh mắt quét về phía Tô Vân Trung đang .
Sắc mặt Tô Vân Trung cứng , cố gắng duy trì vẻ mặt giống những khác, nhưng hàng mi khẽ run rẩy bán .
Thiên Đăng lạnh lùng đầu , ánh mắt ghim chặt Nam Ngu: “Là đêm hại, tiếng ngươi thấy hòn non bộ. Nàng , con của nàng c.h.ế.t t.h.ả.m quá... Là cha của đứa bé, chẳng lẽ ngươi tại nó c.h.ế.t ?”
Câu chỉ mười mấy ứng cử viên đó, ngay cả Thôi Phù Phong sắc mặt cũng đột ngột đổi, dám tin chằm chằm Nam Ngu.
“Thực đây chẳng qua là một câu chuyện dễ đoán để đoán thử xem nhé. Ngươi từng quen một cô nương họ Hà, tình cảm hai chắc đến mức bàn chuyện cưới xin, Hà nương t.ử trao gửi phận cho ngươi. Tuy nhiên đúng lúc , ngươi chọn trở thành một trong những ứng cử viên vị hôn phu của . Giữa một cô gái bình dân và Huyện chủ phủ Xương Hóa Vương, ngươi chọn . Dù mặc kệ Huyện chủ Linh Lăng thanh danh , dung mạo , nhưng ngươi cảm thấy cơ hội bởi vì bạn thuở nhỏ của ngươi là Điền ma ma là một lão bộc trọng dụng trong điền trang của Vương phủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-33-tiec-tien-biet.html.]
Thiên Đăng vô thức đưa tay chạm nhẹ lên vết sẹo tượng trưng cho lục vô duyên giữa lông mày , giọng điệu chút gợn sóng: “Điền ma ma cho ngươi tình hình của Huyện chủ, thậm chí tiết lộ nàng sẽ đề thi gì khi kén rể. Thế là ngươi từ bỏ đao kiếm vốn tu luyện, chuyển sang học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, khổ luyện một hai năm, cuối cùng đạt đến trình độ cao.”
Nói đến đây nàng lạnh lùng buông tay, hỏi Nam Ngu: “Tuy nhiên cưỡi ngựa b.ắ.n cung thể học từ đầu, lừa gạt một cô nương nhà lành, sớm quan hệ vợ chồng với nàng thì để bắt đầu đây?”
Nghe những lời bình tĩnh của nàng, Nam Ngu nàng chắc chắn hết chuyện, tuy trong cảnh binh hoang mã loạn nàng điều tra thế nào, nhưng rốt cuộc dám chối cãi, khàn giọng gào lên: “Không, ... , g.i.ế.c nàng ! Là nàng tự nghĩ quẩn! Ta với nàng , cần đứa bé nữa, mua t.h.u.ố.c cho nàng , cũng sẽ cho nàng một khoản tiền bồi dưỡng thể... Nàng cứ coi như chuyện , an tâm cầm tiền bỏ đứa bé ? Ta ngờ nàng cố chấp như , con đàn bà điên đó, cầm tiền đưa mua t.h.u.ố.c phá thai, là thạch tín! Nàng ... là nàng điên ! Ta với nàng !”
Thân thể trói của rạp xuống đất, điên cuồng gào thét. Tất cả trong tiệc đều dám tin , mặt đầy vẻ kinh ngạc ngỡ ngàng và khinh bỉ.
Điền ma ma cũng dập đầu lia lịa xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem: “Huyện chủ minh giám, thật sự là cô nương nghĩ quẩn, Nam lang quân đưa tiền t.ử tế, bàn bạc với nàng tan hợp vui vẻ ...”
Thôi Phù Phong ghế càng thêm chấn động. Hôm đó bọn họ áp giải Điền ma ma và Nam Ngu, bọn họ thuật nhận diện tình hình lúc đó, chuyện nữ quỷ con hòn non bộ và Điền ma ma sợ hãi dập đầu chỉ lướt qua tai , tưởng rằng chỉ là mưu kế điệu hổ ly sơn của hung thủ mà thôi, ngờ nàng nhạy bén nhận nội tình bên trong.
Còn Thiên Đăng vẫn lạnh lùng Nam Ngu, hỏi: “Ngươi tưởng nàng chỉ là một cô nương bình thường, đầu óc đơn giản, ngươi lừa, tự sát là thể qua chuyện ? Tiếc là đời , chỉ cần ngươi việc ác thì vĩnh viễn thể xóa nhòa! Cô nương ngươi trân trọng, tự coi trọng nàng , thậm chí thể vì nàng xuống tay tàn sát vô tội, đổ hết tội ác lên đầu ngươi, báo thù cho cô nương c.h.ế.t oan .”
Nàng , đầu Tô Vân Trung bên cạnh, cao giọng: “Tô Vân Trung, nhớ trong nhà ngươi một cô , chỉ nhỏ hơn ngươi một tuổi. Vì lúc đó nhà ngươi nghèo khó, nên cô từ nhỏ đem cho nuôi, mà nhận nuôi cô , là một hộ thợ đan lát, họ Hà, đúng ?”
Nam Ngu trừng mắt Tô Vân Trung, thở trong miệng gấp gáp, năng cũng lộn xộn: “Ngươi... Hà Vi nương là... ngươi?”
“Phải, Huyện chủ thật là tinh tường, chuyện nhỏ nhặt như cũng nắm rõ trong lòng.” Tô Vân Trung chuyện tra một cái là , giấu ai, lập tức thừa nhận. Hắn quỳ bàn, hai nắm đ.ấ.m siết chặt, giọng nghẹn : “Muội từ nhỏ đem , ít qua với chúng . Nếu Huyện chủ sáng suốt, còn thật nó c.h.ế.t tay tên cẩu tặc !”
Hắn c.h.ử.i mắng Nam Ngu, mà Nam Ngu còn tâm trí để ý đến lời c.h.ử.i rủa, bám lấy lời đó của Thiên Đăng cầu xin hỏi: “Huyện chủ tên trộm giá họa là ai? Rốt cuộc là ai mất hết nhân tính sát hại phu nhân và Phúc bá, đổ vạ cho ?”
Những khác mặt cũng lộ vẻ khó hiểu: “ lúc đó canh giữ ở lối chỉ một Nam Ngu, lầu cao lối nào khác, nhân chứng vật chứng đều đủ, ngoài còn thể là ai?”
“Phải, theo dấu hiệu, lúc đó tại nơi đó chỉ Nam Ngu cách tay, hơn nữa tiễn thuật của cũng độc nhất vô nhị trong các , ai bằng. trong tất cả những cây cung các giao nộp hôm đó, phát hiện duy chỉ một cây khác biệt.”
Cô cô Huyền Cơ dâng lên cây cung của Tô Vân Trung, Thiên Đăng chỉ hai đầu cung cho xem: “Trong tất cả , cây cung dán tên Thời Cảnh Ninh , dấu vết của miếng đệm dây cung.”
Ánh mắt đổ dồn hết lên Thời Cảnh Ninh.
Đôi mắt vốn hờ hững của Thời Cảnh Ninh, vì nàng nhắc đến mà ngạc nhiên mở to, lộ vẻ mờ mịt: “Miếng đệm dây cung?”
“Người lắp thêm miếng đệm dây cung lên cung tên, đương nhiên thành thạo cung ngựa. Phòng của các ngươi, Thương Lạc tuổi quá nhỏ tay thương, còn Thời Cảnh Ninh...” Ánh mắt Thiên Đăng chuyển từ mặt Tô Vân Trung sang tay Thời Cảnh Ninh: “Có lẽ các , nhưng rõ từ nhỏ học điêu khắc, những nguyên liệu như đậu phụ mềm nát, Vì thế để giữ cảm giác tinh tế, từ bỏ sức mạnh, ngón tay lòng bàn tay lực để kéo nổi cây cung mạnh, càng thể thứ như miếng đệm dây cung!”
Sắc mặt Tô Vân Trung đổi, gượng : “Là sơ suất, lúc giao nộp cung tên, vì hồ khô nên rơi hai cái nhãn tên, thế là dán , ai ngờ dán nhầm. Miếng đệm dây cung đó... là hồi nhỏ theo họ hàng ở Cam Châu học cưỡi ngựa b.ắ.n cung vài ngày, nên tiện tay một cái lắp thôi. Chỉ là bỏ bê nhiều năm, gió đồi Lạc Du quá lớn, đến nỗi bản lĩnh năm xưa mất hết để Huyện chủ chê .”
Thiên Đăng chằm chằm chớp mắt: “Ý của ngươi là ngươi quả thực giỏi b.ắ.n cung, thể b.ắ.n tên g.i.ế.c c.h.ế.t và Phúc bá chính xác chỉ Nam Ngu?”
“Phải, quả thực...”
Lời còn dứt, Thiên Đăng chộp lấy cổ tay , cưỡng ép giơ cao tay của lên.
Tô Vân Trung tuy là nam t.ử vạm vỡ khỏe mạnh, nhưng Thiên Đăng đột ngột tay, nhất thời phòng , nàng bắt trúng, lòng bàn tay cũng theo phản xạ xòe .
Ánh mắt đều dán chặt lòng bàn tay Tô Vân Trung.
Chỉ thấy lòng bàn tay dày rộng rắn chắc của rõ ràng mấy vết sẹo cũ ngang dọc, trong đó vài vết đ.â.m từ hổ khẩu, xuyên cổ tay, vô cùng đáng sợ.