THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 34: Đột Nhập phủ Công Chúa

Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:55:54
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tế Liễu Ổ yên ắng lạ thường. Thiên Đăng dẫn đến gần, sai tìm kiếm bốn phía quanh nhà , cố tình gây tiếng động.

Quả nhiên đầy một lát , Minh Thứu từ trong bước , quần áo xộc xệch, dáng vẻ uể oải.

"Tiên Châu? Nàng nhớ nên đến tìm ?" Hắn chẳng thèm để ý khác, toe toét với Thiên Đăng để lộ hàm răng trắng bóc: “Vào , đây chúng cùng kiếm niềm vui trong nỗi khổ một chút!"

Cô cô Huyền Cơ khẽ ho một tiếng, nhắc nhở còn khác bên cạnh: "Làm phiền Minh Thứu Vương t.ử . Tiểu lang quân Thương Lạc cùng ở hậu viện đột nhiên mất tích, giờ nhà đang lo lắng, vì thế Huyện chủ dẫn chúng đến tìm một lượt, đó qua chỗ Thôi Thiếu khanh và Tiết Nhạc thừa ."

Ánh mắt Minh Thứu lóe lên, chột liếc trong nhà : "Không , thằng nhóc đó đến chỗ chơi ?"

Thiên Đăng đương nhiên nhận vẻ mặt kỳ lạ của : "Mong Minh Thứu Vương t.ử lượng thứ, chúng cũng lo lắng, chỗ của ngài là nơi kín đáo nhất, lỡ như Thương Lạc trốn ở đây chịu , lúc nào đó bất thình lình dọa ngài giật thì thành Phủ Xương Hóa Vương chúng tiếp đãi chu đáo."

"Hả? Nó dọa á?" Minh Thứu lập tức xù lông, chỉ trong nhà: “Xem thì xem, lục lọi đồ đạc của !"

Cô cô Huyền Cơ liên tục, dẫn trong xem xét. Hắn mới chuyển đến một hai tháng mà trong nhà chất đầy đồ đạc, sảnh là những khung gỗ dây thừng chẳng rõ công dụng, vứt lung tung bừa bãi, gần như chỗ đặt chân.

Minh Thứu thấy họ biểu hiện gì khác thường, thầm thở phào nhẹ nhõm: "Ta rảnh rỗi chơi chút đồ cũng bình thường mà nhỉ?"

"Bình thường ?" Thôi Phù Phong nhặt một cái khung gỗ gắn dây thừng lên, hỏi Thiên Đăng: “Huyện chủ nhận vật ?"

Vật trông quen quen, Thiên Đăng nghĩ một chút bèn nhớ : "Cái hình như là công cụ vượt tường khi công thành nhổ trại mà Thôi Thiếu khanh từng nhắc đến trong 'Xương Hóa Võ Lược'?"

Thôi Phù Phong gật đầu Minh Thứu: "Không tại Vương t.ử chơi thứ trong hậu viện của Huyện chủ?"

Minh Thứu thấy họ phát hiện , chỉ đành lầm bầm: "Đã bảo là chơi thôi mà."

"Nói nghĩa là, khi ngài chuyển đây, từng sử dụng những thứ ?" Thôi Phù Phong chỉ dấu chân thang gỗ, phán đoán: “Vết bụi còn mới, xem mới một hai hôm nay, Minh Thứu Vương t.ử từng dùng đến nó."

"Ta cũng là vì Tiên Châu mà!" Minh Thứu biện hộ: “Ta đường đường là Vương tử, thường xuyên quân vụ khẩn cấp xử lý, chẳng lẽ nửa đêm nửa hôm tìm Tiên Châu xin giấy phép ngoài ? Ta tự chẳng tiện cho cả đôi bên ?"

Câu xét từ phận của thì quả thực hùng hồn.

Thiên Đăng chỉ một dấu chân bên cạnh dấu chân thang gỗ, hỏi: "Nếu như thì tại xuất hiện dấu chân mới của thứ hai?"

Minh Thứu giật kinh hãi, kỹ , góc thang gỗ quả nhiên còn một dấu chân nữa, nhỏ hơn dấu chân của rõ rệt.

Hắn há hốc mồm, lộ vẻ chần chừ: "Là... của Thương Lạc đấy."

Trong cái hậu viện , ngoài Thương Lạc thì quả thực ai bàn chân nhỏ như thế.

Thiên Đăng cau mày truy hỏi: "Tại dấu chân của Thương Lạc xuất hiện cùng với dấu chân của Vương t.ử chiếc thang dây ?"

Thấy hết đường chối cãi, Minh Thứu gãi đầu, đành thừa nhận. Hắn Vương phủ một lòng tiếp cận Huyện chủ, bồi đắp tình cảm đưa nàng về Hồi Hột. Ai ngờ cửa cửa Vương phủ khóa , cơ hội gặp Huyện chủ của cũng hạn chế. Càng ở càng chán, dứt khoát bảo gửi một bộ thang dây vượt tường , nửa đêm trốn doanh trại uống rượu chơi đoán với , vui .

phận bày đó, khác cũng chẳng .

Thiên Đăng bộ dạng hùng hồn của , bỗng nhiên mở miệng, nhả hai chữ: "Đầu ngựa."

Tim Minh Thứu thót lên một cái, năng cũng lắp bắp: "Đầu... đầu ngựa gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-34-dot-nhap-phu-cong-chua.html.]

"Cái đầu ngựa ngài đêm hôm lẻn phủ Công chúa, ném lên gối Cáo Quốc Công chúa ."

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh mà chắc chắn của Thiên Đăng, cái đầu và đôi vai vốn luôn kiêu hãnh ngẩng cao của Minh Thứu rũ xuống: "Nàng... nàng ?"

"Đoán bừa thôi." Thiên Đăng hiệu cho nhóm cô cô Huyền Cơ kiểm tra tình hình trong phòng , còn tìm cái ghế xuống: “Nói xem, tại ngài chuyện đó?"

"Thì mấy hôm mà, uống rượu với , nhắc đến chuyện bà Công chúa Cáo Cuốc từng hãm hại Tiên Châu ở cái chùa gì ..."

"Chùa Tiến Phúc." Thiên Đăng nén mí mắt đang giật giật, nhắc nhở.

"Tóm đều bảo bà hại nàng mấy , còn cả chuyện cũng là do bà Công chúa Cáo Cuốc dẫn để cho hậu viện của Huyện chủ thêm khốn nạn..."

"Hỗn loạn."

"Dù thì tức nổ phổi. Bọn họ còn hỏi , hôm Nguyên đán ngài chẳng bảo bà Công chúa Cáo Cuốc sẽ c.h.ế.t đến nơi ? Theo Vương t.ử thấy thì bà còn yêu quái bao lâu nữa? Ta vỗ n.g.ự.c bảo ngay hôm nay! Mọi đều bảo say , say, tỉnh lắm. Bị bọn họ đưa về Vương phủ xong càng nghĩ càng tức. Ta là Vương t.ử Dược La Cát Minh Thứu của Hồi Hột, ở Tây Bắc tiếng thối... tiếng thơm lừng lẫy, mụ đàn bà đó dám lợi dụng , biến thành trò , còn bắt uống rượu uống giấm với đám đàn ông khác trong hậu viện Huyện chủ..."

Lưu Ly bên cạnh sắc mặt lắm của Thiên Đăng, lặng lẽ nuốt bốn chữ "ghen tuông tranh phong " trở .

"Ta tức quá, quyết định lập tức cho bà c.h.ế.t đến nơi. Ta bèn tìm cái thùng ngựa (thùng phân), xách viện tìm nhà xí..."

Nghe đến đây, Thôi Phù Phong cảm thấy gì đó sai sai: "Khoan , cái 'c.h.ế.t đến nơi' của ngài, nghĩa là gì?"

Minh Thứu hùng hồn: "Thì là xách một thùng cứt, đổ lên đầu bà cho ướt sũng chứ !"

Khóe miệng mặt đều giật giật. Lưu Ly day day thái dương đang giật thon thót hỏi: "Vậy... đó Vương t.ử ngoài ?"

Minh Thứu phẫn nộ: "Ra cái gì mà ? Lúc xách thùng tìm nhà xí thì gặp ngay Thương Lạc. Thằng nhóc thật chẳng khiến bớt lo, lén lút theo , thấy định xách thùng trèo tường thì nhảy hỏi gì..."

Vừa Minh Thứu giải thích cái vụ "cứt đổ lên đầu", Thương Lạc đến mức vững, bảo rằng, cho dù xách thùng phân trèo tường ngoài, cũng thể xách nó lẻn phủ Công chúa .

"Phủ Công chúa khác với lều trại Hồi Hột các ngài, còn to hơn cả phủ Xương Hóa Vương nhiều! Mấy trăm gian phòng, ai Công chúa ngủ ở , huống hồ ngài còn xách theo cái thùng phân to tướng?"

Nghe Minh Thứu cũng nản lòng: "Chẳng lẽ và Tiên Châu cứ để bà Công chúa Cáo Cuốc bắt nạt mãi thế ?"

Thương Lạc : "Thiên Thủy ca và Phù Phong ca cũng dằn mặt họ mà, ngựa của Công chúa đ.á.n.h c.h.ế.t, đến cái rắm bà cũng chẳng dám thả."

Minh Thứu đương nhiên tò mò, truy hỏi xem chuyện thế nào. Thương Lạc bèn thêm mắm dặm muối, kể chuyện Tiêu Phù Ngọc bắt nạt Huyện chủ ở sơn lăng, Lăng Thiên Thủy một cước đá gãy chân ngựa của ả, Thôi Phù Phong vài câu khiến Công chúa cứng họng bồi tội.

"Lân Du ca nghi ngờ loại như Cáo Quốc Công chúa chắc chắn ngấm ngầm giở trò với Thiên Thủy ca và Phù Phong ca, nhưng mà họ lợi hại như thế, chắc là âm thầm hóa giải , dù thì ngoài mặt chẳng lộ chút gì."

Nghe đến đây, Thiên Đăng khỏi về phía Thôi Phù Phong, ánh mắt mang ý dò hỏi.

Thôi Phù Phong chỉ mỉm nhẹ nhàng với nàng, hiệu , cứ Minh Thứu tiếp .

Minh Thứu Thương Lạc kể xong, khóe miệng cũng giật giật: "Thảo nào, như Lăng Thiên Thủy thì ai dám dây ?"

"Đấy, bọn họ dám dây Thiên Thủy ca và Phù Phong ca nên chỉ dám bắt nạt Huyện chủ thôi!" Thương Lạc bất mãn : “Nghe Tiêu Phù Ngọc gần đây kiếm con ngựa trắng, giống hệt con Thiên Thủy ca đá c.h.ế.t hồi , sắp lên mặt !"

Nghĩ đến việc Thiên Đăng thường ngày quả thực thiết với Lăng Thiên Thủy, Minh Thứu ném cái thùng phân , lẩm bẩm: "Hóa Tiên Châu thích kiểu đàn ông như thế ? Nàng đợi đấy, tối nay một vụ lớn cho nàng xem!"

 

Loading...