THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 36: Tục "tẩy nữ"

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:47
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi sắp xếp thỏa cho Dương Giả Chỉ, Thiên Đăng bàn với cô cô Huyền Cơ điều vài bà v.ú già chu đáo, hiểu chuyện sang viện bên cạnh chăm sóc nàng .

"Để Bình ma ma và Lục nương nhé. Bình ma ma là đỡ đẻ cho Huyện chủ năm xưa đấy. Lục nương là con gái lớn của bà , cũng từng đỡ đẻ trong phường. Haizz, phu nhân đây còn từng đùa với Bình ma ma rằng, nếu đỡ đẻ cho , con gái đỡ đẻ cho con gái thì cũng là duyên phận..."

Thiên Đăng lặng lẽ cô cô Huyền Cơ lải nhải, nỗi buồn dâng lên trong lòng.

Đến nước , ngày xuất quan cận kề, mà nàng vẫn nên chọn ai để cầm hồn bạch, chọn ai để gắn bó cả đời, chuyện con cái càng quá xa vời.

Cô cô Huyền Cơ dò hỏi nguyên nhân Dương Giả Chỉ đến ở nhờ, chuyện nhà họ Hoàng vì lời hoang đường mà định vứt bỏ cháu gái chào đời, vốn yêu trẻ con nên bà giận đến đỏ cả mắt: "Trên đời nhà tàn nhẫn đến thế! Chỉ 'tam triêu tẩy nhi' (tắm cho trẻ sơ sinh ngày thứ ba), 'nhất triêu tẩy nữ' (dìm c.h.ế.t bé gái khi mới sinh), ngờ gia đình t.ử tế thế mà cũng chuyện thất đức !"

Đồi Mồi bên cạnh ngạc nhiên hỏi: "Tam triêu tẩy nhi thì em , còn nhất triêu tẩy nữ là gì ạ?"

"Vốn dĩ lớn lên trong cung cấm vương phủ, chuyện ác độc dân gian.” Cô cô Huyền Cơ thở dài, cũng chẳng nhiều: “Cũng là phu nhân kể thôi, lúc đó bà cũng rơm rớm nước mắt, sinh con đầu lòng là gái bèn dìm c.h.ế.t ngay, gọi là 'tẩy nữ' để cầu con trai , đoạn tuyệt nòi giống con gái."

Đồi Mồi sợ đến mặt cắt còn giọt máu, vỗ n.g.ự.c trấn an: "May quá may quá, may mà bên hủ tục diệt tuyệt nhân tính như thế."

" dù là nhà họ Hoàng vẻ t.ử tế thì cháu trai vẫn quan trọng hơn, cháu gái thì mặc kệ."

Mọi cảm thán một hồi ai việc nấy.

Thiên Đăng cuối cùng cũng lúc rảnh rỗi xuống, nhón một cái bánh nướng lên ăn.

Đây là bánh mua ngoài chợ, tuy cũng là hàng tiếng nhưng so với điểm tâm Thời Cảnh Ninh dồn hết tâm huyết cho nàng thì kém xa.

Nghĩ đến Thời Cảnh Ninh, nàng nuốt trôi, chỉ thấy trong lòng nặng trĩu.

Mọi trong phủ đều điều tra kỹ lưỡng, ai thời gian và khả năng gây án.

Người duy nhất hiềm nghi là Dương Hòe Giang thì nhân chứng vật chứng tại hiện trường minh oan, từ nghi phạm biến thành nạn nhân.

Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh thực sự chỉ là tai nạn?

Vụ án hiện tại và những chuyện xảy ở trang viên đó hề liên quan gì ?

Chuyện kỳ lạ về dấu tay m.á.u đột nhiên xuất hiện ở Cổ Đằng Trai, qua màn náo loạn của Định Tương phu nhân đương nhiên lan truyền khắp vương phủ.

Và nhờ những thợ nhà họ Kim truyền tin, Kim Bảo Nghĩa tin còn sớm hơn bất kỳ ai, vội vàng chạy tìm con trai Kim Đường.

"Ôi con , con xem, đen nhẻm gầy guộc thế ?" Kim Bảo Nghĩa vương phủ, đợi ở cửa thấy con trai bèn chìa bàn tay mũm mĩm đeo bốn cái nhẫn vàng, xót xa sờ lên má con: “Con xem con , trắng trẻo bụ bẫm phúc hậu bao, vương phủ lao lực thành thế ? Tổ phụ tổ mẫu con mà thấy thì đau lòng c.h.ế.t mất!"

Kim Đường nhăn mặt gạt tay cha : "Cha, con lớn thế , cần gì trắng trẻo bụ bẫm nữa?"

Kim Bảo Nghĩa quanh quất, kéo con trai con hẻm bên cạnh, hạ giọng hỏi: "Sau Đông chí là đại thọ tổ mẫu con, con về ?"

"Về chứ, hôm mừng thọ con sẽ về chúc thọ bà."

"Không , ý chúng là..." Kim Bảo Nghĩa ngó đầu ngoài hẻm quan sát: “Con về nhà với ngay bây giờ, cứ là về chuẩn tiệc mừng thọ cho tổ mẫu, về nhà ở mấy hôm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-36-tuc-tay-nu.html.]

Kim Đường ngơ ngác: "Nhà đông thế, đây cha cứ chê con vướng chân vướng tay mà? Sao giờ gọi con về sớm thế?"

"Thằng nhóc , con ngốc thật đấy !" Kim Bảo Nghĩa vỗ một cái gáy con trai: “Vương phủ xảy án mạng ! Cháy nhà, c.h.ế.t , khắp phủ dấu tay máu, con còn mau chạy ?"

"Dấu tay m.á.u khắp phủ cái gì, chỉ một hai cái thôi, m.á.u cũng ít, chẳng dọa ai, cha đừng ngoài đồn bậy." Kim Đường xoa gáy vẻ khinh thường: “Hơn nữa con ngày nào cũng ở cùng đám thợ thuyền, dương khí thịnh lắm, hồn ma bóng quế nào dám xuất hiện giữa ban ngày ban mặt trêu chọc đám đàn ông chúng con?"

"Thôi , thà tin là còn hơn , tổ phụ tổ mẫu mày lải nhải với cả ngày , con tối qua tụng kinh đến nửa đêm, phiền c.h.ế.t , con mau về nhà ."

"Con bỏ , trông coi họ xây nhà kho, giờ thêm cái nhà bếp nữa, bận tối mắt tối mũi đây ." Kim Đường hừng hực khí thế, thèm để ý đến nỗi lo của nhà: “Cha , giờ con việc lắm! Trên vương phủ ai cũng khen ngợi con, Huyện chủ cũng... cũng khen con , còn hỏi han con vất vả quá nữa. Cha, Huyện chủ quan tâm đến con lắm, con... con nhất định thể hiện cho ở vương phủ..."

Nói đến đây, ngượng ngùng cúi đầu, hai má ửng hồng e thẹn khiến Kim Bảo Nghĩa mà ngán ngẩm thở dài.

" con nghĩ đến chuyện cái vương phủ thực sự ! Cái mệnh của Huyện chủ, chậc..." Kim Bảo Nghĩa tuy tin tà ma lắm nhưng nhớ những chuyện cũng thấy rợn : “Chẳng lẽ cô thực sự mệnh khắc chồng? Ngày kén rể thì loạn quân phá thành, đó Vu Quảng Lăng c.h.ế.t khiến con tù một trận, giờ trong phủ xảy chuyện, nhỡ liên lụy đến con thì... thì cả nhà hối hận kịp mất?"

"Cha, cha đừng bên ngoài linh tinh ? Khắc chồng cái gì, con thấy Huyện chủ mệnh vượng phu thì !" Kim Đường hùng hồn phản bác: “Lúc loạn quân thành, nàng cứu con, giúp con thoát nạn ở trang viên nhà nàng ? Vụ án Vu Quảng Lăng, nàng phá giải, giúp con rửa sạch oan khuất ?"

Kim Bảo Nghĩa con trai lý sự hùng hồn, nhất thời cứng họng, hồi lâu mới : "Con chỉ về hôm mừng thọ thì đủ, là thế , con cứ bảo là đầu gối va, ngón chân sưng gì đó, về nhà dưỡng thương mấy hôm, đợi sóng gió bên qua hãy ..."

Kim Đường bĩu môi : "Không , con đang bận lắm, rảnh mà về nhà."

Kim Bảo Nghĩa dậm chân: "Nghịch tử! Vì Huyện chủ mà con sợ c.h.ế.t ?"

"Oan đầu nợ chủ, cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh liên quan gì đến con. Hơn nữa, Huyện chủ đang ở trong phủ, nàng sẽ bảo vệ chúng con, con sợ cái gì?"

Kim Bảo Nghĩa nhớ dáng vẻ Thiên Đăng đưa con trai đến thư viện phá án, ngập ngừng thở dài: "Haizz, Huyện chủ tuy thông minh tuyệt đỉnh, nhưng chuyện ma quỷ ai mà ? Hơn nữa..."

Nhìn đứa con trai cố chấp, ông nghĩ thầm, hơn nữa, hậu viện của Huyện chủ đủ loại đàn ông, ai quan tâm đến mày đầu tiên ?

Dù là cha, trong lòng thừa nhận, nhưng con trai ông ở vương phủ quả thực quá nổi bật. Muốn Huyện chủ để mắt tới, quả thực việc chăm chỉ, hết sức thể hiện mới hy vọng...

Kim Đường rốt cuộc cũng dừng bước ở góc ngoặt, nghĩ đến dấu tay m.á.u kỳ quái và cái c.h.ế.t rõ nguyên do trong biển lửa của Thời Cảnh Ninh, đầu : "Cha, bảo và ông bà đừng lo, con... tối con ngủ cùng đám thợ, dù là hung thủ ma quỷ, cha bảo ai dám chui giữa đám đàn ông lực lưỡng để hại con chứ?"

Nhìn bóng lưng sải bước của con trai, Kim Bảo Nghĩa lắc đầu bất lực, nặng trĩu nỗi lòng leo lên xe ngựa về nhà.

Đi qua sòng bạc Thịnh Phát thấy ồn ào tắc nghẽn, Kim Bảo Nghĩa vén rèm xe , thấy bài vị của Thời Cảnh Ninh gỡ xuống, bài vị của Dương Hòe Giang tăng vọt, nghiễm nhiên xếp thứ ba.

Còn chễm chệ ở vị trí thứ hai...

"Cái gì? Người dân trong thành đ.á.n.h giá cao con trai đến thế ?" Kim Bảo Nghĩa bám cửa sổ vươn cổ , ngạc nhiên mừng rỡ, dường như quên béng chuyện nghịch t.ử chọc tức: “Người đặt cược chỉ mỗi vị Thôi Thiếu khanh vạn thôi ?!"

Tên hầu theo Kim Đường đây qua, khổ : "Thực thì... quá nửa đó là do công t.ử tự bỏ tiền đặt đấy ạ."

Biết con trai vung tiền tự lăng xê, Kim Bảo Nghĩa hậm hực buông rèm xe xuống.

Xe kẹt cứng giữa dòng hỗn loạn, mãi nhích bước nào, ông trừng mắt thổi râu, sốt ruột hồi lâu cuối cùng đập mạnh thành xe: "Cái sòng bạc rách nát , mai ông đây mua đứt luôn, nhất định đưa con trai ông lên đầu bảng!"

 

Loading...