THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 37: Âm thanh cộng hưởng
Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:10
Lượt xem: 126
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng bước khỏi Thiên Phật Động thì trời ngả về chiều.
Ánh tà dương đỏ rực chiếu mắt nàng, nhuộm cả thế giới một màu đỏ như máu.
Nàng lặng lẽ ngước mắt lên, vách đá sa mạc đỏ quạch, ngắm phong cảnh mà tổ phụ thủa nhỏ từng ngắm ngàn vạn .
Gió nóng mang theo tiếng tụng kinh văng vẳng, các tăng nhân đang lễ tối. Tiếng tụng kinh hòa cùng tiếng chuông khánh vang vọng mảnh đất đỏ rực , dội tai nàng, gột rửa nỗi uất ức dồn nén bấy lâu trong lồng ngực.
Bắt đầu từ đêm nay, cơn ác mộng đeo bám nàng bấy lâu sẽ trục xuất khỏi cuộc đời nàng.
Bạch Thiên Đăng, nàng sẽ một cuộc đời mới, bắt đầu một hành trình mới.
Nàng bước đến điện Phật bên cạnh, các tăng lữ bên trong.
Phật sự ở Khâu Từ long trọng, tiếng tụng kinh của các nhà sư hòa quyện , cùng tiếng khánh đồng mõ gỗ trong điện tạo nên khí trang nghiêm túc mục.
Chỉ bên cạnh đình chuông ngoài điện, một vị hòa thượng già đang , tay cầm dùi chuông chờ đến giờ gõ.
Thiên Đăng chiếc chuông lớn, nhớ đến hồi chuông báo t.ử hung thủ vô hình đ.á.n.h lên trong ngày Khâu Từ vương cung xảy biến cố.
Nàng hít sâu một từ từ thở , rằng mắt nàng vẫn còn vô bí ẩn khó giải.
Tuy nhờ nội dung bức mật thư Thái t.ử tiết lộ, nàng lờ mờ đoán kẻ chủ mưu t.h.ả.m án vương tộc Khâu Từ, nhưng đối phương rốt cuộc thế nào trộm ba món thánh khí ngay mắt nàng, hung thủ đ.á.n.h chuông bao vây biến mất, nàng vẫn thấu chân tướng.
Thấy nàng bên cạnh vẻ mặt trầm ngâm, hòa thượng già đưa tay lên vành tai, hỏi: "Thí chủ gì cơ?"
Thiên Đăng ngạc nhiên: "Pháp sư việc gì ạ?"
Hòa thượng già thấy nàng bèn : "Lão nạp đ.á.n.h chuông quanh năm, tai điếc , rõ, cứ tưởng nữ thí chủ gì mà lão nạp thấy."
Nàng lắc đầu, nghĩ ngợi hỏi: "Đã pháp sư họ tụng kinh sắp xong , khi nào thì đ.á.n.h chuông kết thúc?"
Dù hàng trăm cùng tụng kinh, âm thanh ầm ì hỗn độn, tai thính như nàng cũng khó phân biệt đang niệm đến đoạn nào.
Hòa thượng già , chỉ một mảnh thủy tinh nhỏ treo ở góc đình: "Tất cả nhờ nó đấy."
Thấy đó là một mảnh thủy tinh vỡ màu xanh nhạt, Thiên Đăng chút khó hiểu, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi.
"Cái vốn là bình tịnh thủy do tín đồ cúng dường, đặt Phật đài. Nào ngờ thủy tinh mỏng giòn, hôm nọ chiếc khánh đồng án bỗng rơi xuống đất, tiếng vang lớn khiến thủy tinh chấn động đổ xuống, vỡ tan tành. Lúc đó chúng khiêng khánh đồng lên, chợt phát hiện khi nó phát tiếng, trong đống mảnh vỡ thủy tinh kịp dọn bên cạnh, mảnh cũng rung động theo, nhảy nhót theo tiếng khánh, còn ngoan hơn cả chim huấn luyện. Lúc đó lão nạp đang sầu vì rõ tiếng tụng kinh, bèn nhặt nó về, buộc dây treo ở đây. Như đợi khi tiếng tụng kinh sắp dứt, bên trong gõ khánh đồng..."
Lời dứt, dường như để chứng minh lời ông , giữa tiếng tụng kinh dần thưa thớt, một tiếng khánh nhẹ nhàng ngân nga vang lên.
Thế là mảnh thủy tinh vỡ treo bên đình chuông gió mà tự động, rung lên bần bật, phản chiếu ánh tà dương lấp lánh, chiếu mắt nàng khiến nàng nheo mắt , trầm tư suy nghĩ.
Hòa thượng già mỉm , cầm lấy dùi chuông, hiệu cho Thiên Đăng bịt tai , “Bong" một tiếng thật mạnh, tiếng chuông ngân vang lảnh lót truyền trong ráng chiều mênh mang, trang nghiêm và túc mục.
Thiên Đăng lùi vài bước, bỏ tay bịt tai xuống, trong tiếng chuông dần tắt, nàng lẩm bẩm trong vô thức: "Nghe tiếng mà động, đời chuyện kỳ lạ thế ..."
"Chuyện cũng chẳng lạ, sách cổ ghi chép cả ." Phía vang lên giọng ôn hòa thư thái, là Thôi Phù Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-37-am-thanh-cong-huong.html.]
Chắc hẳn vẫn luôn đợi nàng bên ngoài, thấy cuộc đối thoại của nàng và hòa thượng già. Hắn vốn học rộng nhớ dai, thuận miệng : "Sách Trang T.ử thiên Từ Vô Quỷ : Lỗ Cự điều chỉnh đàn sắt, đặt một cái ở nhà , một cái ở nhà . Gảy cung Cung thì đàn cung Cung động, gảy cung Giốc thì đàn cung Giốc động, là do âm luật giống . Có thể thấy nếu âm điệu tương hợp, tiếng nhạc sẽ hiện tượng cộng hưởng cộng chấn."
Thiên Đăng trầm ngâm hỏi: "Hai cái đàn sắt thể tương ứng, nếu là nhạc cụ khác thì ?"
Hắn ngẫm nghĩ một chút đáp: "Đương nhiên cũng . Trước ở Lạc Dương ngôi chùa nọ, trong chùa chiếc khánh ngày ngày ai gõ cũng tự kêu, dọa các nhà sư sợ phát ốm. Sau nhạc sư Tào Thiệu Quỳ chuyện, bèn đến dũa vài vết chiếc khánh đó, quả nhiên khánh còn tự kêu nữa. Mọi hỏi nguyên do, ông là vì chiếc khánh đó âm luật tương hợp với chuông đồng của chùa, nên khi đ.á.n.h chuông sẽ ứng hòa với , gây hiện tượng cộng hưởng."
"Hóa là ..." Ráng chiều cuối cùng dường như chiếu rọi đáy mắt Thiên Đăng, nàng chỉ thấy thế giới sáng bừng lên. Màn sương mù bao phủ bấy lâu cuối cùng cũng đôi tay vô hình vén lên trong khoảnh khắc , khiến nàng lặng hồi lâu, nín thở chăm chú con đường dẫn tới sự thật ẩn màn sương .
Đêm tế lễ đó, vạn dân trong ngoài Linh điện cùng hòa ca bài hát ca tụng tổ phụ nàng;
Sau khi lui hết, ba món thánh khí để hương án đài cao, trong Linh điện tuyệt đối , biến mất kỳ lạ ngay bên cạnh nàng;
Đóa thanh liên lưu ly cánh mà bay khỏi chiếc lồng vàng nguyên vẹn, xuất hiện trở n.g.ự.c Bắc Vương;
Pháp luân lưu ly to nặng thể giấu giếm càng bất tiện mang theo, biến mất xuất hiện đập vỡ sọ Vương t.ử Khâu Từ;
Chày Kim Cương lưu ly đỏ bốc dấu vết, khi xuất hiện kèm theo tiếng chuông báo tử, cắm bụng Bạch Chiêu Tô;
Trên lầu chuông vương cung bao vây tầng tầng lớp lớp khi tiếng chuông báo t.ử còn đang vang vọng, đám ùa lên như thủy triều tìm thấy tung tích kẻ đ.á.n.h chuông...
Hóa nguyên nhân gây tất cả những vụ mất tích và biến mất ly kỳ do ảo giác của mắt, sự ngụy trang dấu vết, mà là lợi dụng âm thanh.
Giống như gió chiều đang thổi qua tai nàng lúc , mang theo tiếng gió rít của ngàn núi muôn khe, ứng thanh tương hòa, tạo thành một thế giới hư ảo khó nắm bắt, vô hình vô ảnh.
Không thấy, sờ , nhưng tồn tại chân thực xung quanh tất cả , vô tri vô giác ảnh hưởng đến buồn vui, thậm chí chi phối vận mệnh, cướp cuộc đời của họ.
Khi nàng thoát khỏi dòng suy tư, ráng chiều tắt hẳn, màn đêm tím thẫm bao trùm thế giới mặt.
Thôi Phù Phong phiền nàng, chỉ mượn một chiếc đèn lồng trong chùa, xách tay lặng lẽ chờ nàng.
Ánh lửa màu cam phủ lên một lớp viền vàng ấm áp, cũng chiếu mắt , khiến ánh sáng trong đó càng thêm rực rỡ hơn ngày thường.
"Huyện chủ nghĩ thông suốt điều gì ?"
Thiên Đăng gì, chỉ khẽ gật đầu với , bước về phía : "Không gì, chỉ là giải quyết chuyện khó giải nhất trong lòng, bây giờ... tâm trạng phức tạp... Không là sự nhẹ nhõm khi trút bỏ gánh nặng, là sự nặng nề khi thấy chân tướng."
Thôi Phù Phong cùng nàng, chiếc đèn trong tay soi sáng con đường tối tăm phía .
Ngoái Thái t.ử Vi Phong Dương dẫn dìu khỏi hang phật, tưởng Thiên Đăng về chuyện nàng, bèn hỏi: "Sao , Huyện chủ moi sự thật từ miệng ?"
"Ừ, hương của quả nhiên hiệu nghiệm, may mà uống t.h.u.ố.c tỉnh thần ."
"Dù chúng tuy nắm mạch lạc gây án của nhưng bằng chứng xác thực. Ta nghĩ tàn nhẫn và vô tình như ép sự thật thì lẽ chỉ cách thôi."
Thiên Đăng im lặng gật đầu, hạ giọng : " nước cờ chúng vẫn mạo hiểm. Tuy hiện giờ tính tình quả thực đổi lớn, nhưng nếu Tiêu Phù Ngọc hạ cổ cá đỏ cho , nếu ở trong tuyệt vọng, lẽ chúng vẫn thể ép mất kiểm soát mà sự thật."
"Không . Ta nước cờ mạo hiểm nắm chắc, nhất là nước cờ liên quan đến nàng càng thể." Thôi Phù Phong thản nhiên : “Đã bước thì kết cục là tất yếu."