THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 37: Hoa Trên Nước
Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:55:58
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lòng nặng trĩu tâm sự, phía là Cúc Viên nơi Kỷ Lân Du ở.
Trước cửa là một sân trống, bao quanh bởi hàng rào trúc thưa thớt. Cúc mới nhú mầm non độ hai tấc, gì che chắn, càng khiến nơi thêm phần thoáng đãng rộng rãi.
Ban ngày Kỷ Lân Du thường tập võ ở sân trống cửa, nhưng hôm nay ghế trúc mái hiên sách. Thiên Đăng tới, liếc mắt cái nhận cuốn sách tay là "Xương Hóa Võ Lược".
Nghe tiếng động, nhảy xuống ghế trúc, vui vẻ chào hỏi: "Huyện chủ, tìm việc gì ?"
Biết họ đến tìm Thương Lạc, thoạt đầu ngạc nhiên, đó hào sảng xua tay: "Được, cứ . Ta ở đây sách chăm chú quá nên để ý ai qua ."
Nói cũng chẳng bận tâm đến nhóm cô cô Huyền Cơ, chỉ kéo Thôi Phù Phong hỏi: "Thôi Thiếu khanh, cuốn sách biên soạn , vài chỗ thỉnh giáo. Ví dụ như chỗ , năm Thượng Nguyên thứ nhất, Vương gia và Thế t.ử dẫn quân cứu Thần Sách quân ở Ma Hoàn Xuyên, Lâm Thao, tại đặt phục binh ở phía Tây Bắc mà chặn đường ở cửa ải?"
Thôi Phù Phong liếc qua, đáp: "Ta hỏi thăm các tướng sĩ tham chiến lúc đó, đều là đặt ở phía Tây Bắc, sai ."
Thiên Đăng cũng thấy các chi tiết trận đ.á.n.h ghi chép rõ ràng, quả thực là đặt phục binh ở phía Tây Bắc.
Chỉ Lăng Thiên Thủy thuận miệng giải thích: "Ma Hoàn Xuyên núi cao vực sâu, cửa ải vô cùng rộng mở. Lúc đó Thần Sách quân bại trận nhanh chóng, sĩ khí quân địch đang lên cao, Xương Hóa Vương đường xa đến cứu, binh lực chiếm ưu thế, nếu đối đầu trực diện với địch ở cửa ải thì phần thắng lớn. phía Tây Bắc đường dốc thung lũng sâu, Xương Hóa Vương bèn bày nghi trận ở chính diện cửa ải, dụ địch chạy về hướng Tây Bắc. Phía dùng hàng dọc cắt đứt cánh quân địch, phía dùng cung nỏ truy kích, ép binh mã địch chạy gấp, lọt thung lũng sâu giẫm đạp lên . Quân đổi sang trận hình móc câu, xung sát vài lượt, đối phương bèn tan vỡ đội hình, còn sức phản kháng."
Nghe giải thích xong, Kỷ Lân Du bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi cái đét: "Hóa là ! Vương gia đúng là dụng binh như thần! Vậy biểu giúp xem chỗ nữa, tại điều binh như thế ?"
Bên hai bàn luận binh pháp, bên cô cô Huyền Cơ kiểm tra xong Cúc Viên. Kỷ Lân Du ở trong quân ngũ quen sống đơn giản, đồ đạc nhiều, một cái là thấy hết, gì bất thường.
Thiên Đăng đầu Lăng Thiên Thủy. Khi gấp cuốn "Xương Hóa Võ Lược" , hàng mi rủ xuống liếc một vật kẹp trong sách, khẽ cau mày.
Nàng lấy lạ, đang định xem trong sách kẹp cái gì mà khiến như Lăng Thiên Thủy nhíu mày thì thấy điềm nhiên gấp sách , đưa trả cho Kỷ Lân Du: "Đọc nhiều , đây là tinh túy gần năm mươi năm chinh chiến của Xương Hóa Vương, học thấu đáo , biểu nhất định sẽ nên chuyện lớn."
Rời khỏi Cúc Viên, phía sóng nước lăn tăn, đến Chiếu Ảnh Trì.
Mặt hồ phản chiếu ánh nắng, xung quanh sáng rực trong trẻo. Họ bước giữa ánh sáng chan hòa, Thiên Đăng kìm sang Lăng Thiên Thủy bên cạnh, trong lòng dấy lên cảm giác kỳ lạ.
Lăng Thiên Thủy nhướng mày nàng: "Sao thế?"
Thiên Đăng hạ giọng hỏi: "Thứ lấy từ cuốn sách đó là gì ?"
Lăng Thiên Thủy ngờ nàng thấy động tác nhỏ của , bèn đáp bừa: "Còn cần xác nhận , kết quả sẽ cho nàng ."
Thiên Đăng gật đầu, đăm chiêu : "Lăng Tư giai, võ nghệ cao cường tinh thông binh pháp, nhân tài lợi hại thế , Lâm Hoài Vương nỡ thả đến đây?"
Thôi Phù Phong như liếc Lăng Thiên Thủy.
Còn vẫn tỉnh bơ: "Dưới trướng Lâm Hoài Vương nhân tài đông đúc, như nhiều vô kể, gì mà nỡ."
Mũi chân giẫm lên sàn gỗ vang tiếng lộc cộc, họ bước lên hành lang dẫn đến Chiếu Ảnh Hiên.
Sóng nước lăn tăn, ánh nắng và ánh nước đan xen, chiếu rọi hành lang và tiểu hiên bên nước, khiến nơi đây như vương chút tiên khí.
Trên mặt nước trong veo là hành lang gỗ lau chùi sạch bong một hạt bụi. Hành lang sát mặt nước khuếch đại tiếng bước chân. Yến Bồng Lai trong nhà dậy xem, thấy nhóm Thiên Đăng tới, ngạc nhiên.
Biết là đến tìm Thương Lạc, Yến Bồng Lai cụp mắt gật đầu, dẫn họ trong.
Chiếu Ảnh Hiên soi bóng xuống nước, dựng ngay mặt hồ. Cuối hành lang gỗ là một phòng khách nhỏ cửa, phòng khách là gian phòng nhỏ cửa chạm hoa dùng để nghỉ ngơi, bên trong kê giường tháp. Bên cạnh giường là tủ nhỏ, lò , bồ đoàn. Chiếc bồ đoàn đó cũng khâu từ những mảnh áo cà sa.
Hóa món quà tặng Huyện chủ và chiếc dùng hàng ngày là một đôi.
Cảm giác mập mờ rõ ràng nhưng hiện hữu rành rành khiến Thôi Phù Phong tự chủ liếc Thiên Đăng.
Thiên Đăng để ý, chỉ quan sát căn phòng đơn sơ của , thầm nghĩ nơi quá đơn giản lạnh lẽo, đừng Thương Lạc là một sống sờ sờ, ngay cả con muỗi con ruồi e là cũng trốn nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-37-hoa-tren-nuoc.html.]
Nàng khẽ : "Sao Yến lang quân bảo ma ma đến nhà kho lấy thêm ít đồ dùng thường ngày? Sống thế quả thực chút bất tiện."
Yến Bồng Lai lắc đầu, ngón tay trắng như ngọc từ từ tràng hạt Kỳ Nam tay, nhẹ nhàng đáp: "Tất cả đều là vật ngoài , cần thiết gì ? Nay ở chỗ Huyện chủ cơm áo đủ đầy, lo đói rét, những vật trần tục khác đối với đều vô nghĩa."
Thiên Đăng im lặng gật đầu. Dù chắc Thương Lạc ở đây nhưng nàng vẫn hỏi theo lệ: "Không cuối cùng Yến lang quân gặp Thương Lạc là khi nào?"
Yến Bồng Lai ngẫm nghĩ một chút: "Tối hôm qua, cuối giờ Dậu, qua chỗ một lát."
"Không tối qua Thương Lạc tìm ngài việc gì?"
"Cậu còn nhỏ, chắc là t.h.i t.h.ể Cáo Quốc Công chúa dọa sợ, bảo là đêm hôm thức trắng, cứ nhắm mắt là thấy Cáo Quốc Công chúa c.h.ế.t thảm. Năm ngoái khi Thời Cảnh Ninh và Dương Hòe Giang xảy chuyện, cũng từng cầu cứu , lúc đó tặng một cuốn Nam Hoa Kinh, nhưng Thương tiểu lang quân còn nhỏ quá, hiểu sự huyền diệu trong kinh sách. Lần nài nỉ cho cái bùa hộ mệnh, nên vẽ tạm cho một lá bùa An Thần chú, cầm lấy ngay."
Nói đoạn, chỉ cái tủ nhỏ: "Nếu Huyện chủ cần, cũng vẽ cho nàng một lá."
Trong tủ nhỏ giấy bùa, túi gấm, rõ ràng Yến Bồng Lai rành rẽ đạo .
Thiên Đăng lắc đầu : "Không cần phiền phức , còn kiểm tra những chỗ khác trong hậu viện, sớm tìm Thương Lạc."
Yến Bồng Lai . Trong phòng bàn ghế, cũng chẳng thể đãi khách, cũng nán thêm, cáo từ về.
Yến Bồng Lai tiễn họ khỏi tiểu hiên. Thiên Đăng cúi đầu bước lên hành lang dài, ánh nước trong vắt phản chiếu bóng dáng nàng và Yến Bồng Lai phía .
Ở nơi khác thấy, Yến Bồng Lai đang chăm chú nàng, ánh mắt rời.
Cảm giác khác lạ trong lòng khiến nàng cúi xuống mặt nước, trong vô thức rõ ánh mắt của vị lang quân .
Gỗ ngấm nước mùa xuân trở nên trơn trượt, khi nàng cúi về phía , chân bỗng trượt một cái. May mà nàng kịp thời bám cây cột bên cạnh nên ngã khỏi hành lang.
đóa hoa cung cài tóc nàng vì thế mà rơi xuống nước.
Mẹ nàng tuy đưa tang, nhưng đang trong thời gian chịu tang, Thiên Đăng đeo vàng ngọc, mặc đồ sặc sỡ, đầu cũng chỉ cài một đóa hoa cung bằng lụa trắng.
Thấy hoa cung rơi xuống nước, Lưu Ly kêu lên một tiếng "Ái chà", vội một tay ôm cột, với tay định vớt đóa hoa lên.
sóng nước dập dềnh cuốn đóa hoa trôi , nửa chìm nửa nổi ngày càng xa hành lang.
Thiên Đăng đang định bảo thôi bỏ thì Yến Bồng Lai phía đặt tràng hạt xuống, vén vạt áo bào xanh nhạt, bước xuống nước.
Nước Chiếu Ảnh Trì sâu, chỉ ngập đến đầu gối. Hắn lội nước về phía đóa hoa, nhặt nó lên, kẹp giữa ba ngón tay khẽ vẩy cho ráo nước, lội nước về phía Thiên Đăng, giơ tay đưa đóa hoa lụa trắng đến mặt nàng đang hành lang.
Ánh mặt trời và ánh nước hòa quyện, sóng nước lăn tăn quanh vị lang quân tựa thần tiên. Vòng sóng lan tỏa, cô độc giữa làn nước lấp lánh, dáng vẻ thanh cao như đóa sen xanh. Khuôn mặt đời ca tụng bao phủ bởi quầng sáng rực rỡ, quá chói lòa khiến rõ.
Thiên Đăng từ từ đón lấy đóa hoa cung tay . Đóa hoa ướt sũng nhỏ nước tong tong lên vạt áo Yến Bồng Lai.
Vị lang quân ghét ngày mưa, ghét môi trường ẩm ướt, năm xưa vì đội mưa về nhà ướt mà thà ở hậu viện của nàng, nay chút do dự lội xuống nước, giúp nàng nhặt đóa hoa cung tầm thường .
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, bờ nước, chỉ họ lặng lẽ .
Muôn vàn sắc xuân cũng sánh bằng ánh sáng trong mắt khi nàng lúc .
Thôi Phù Phong lặng bên cạnh mím chặt môi, im lặng mặt , âm thầm siết chặt mười ngón tay.
Hắn thấy Lăng Thiên Thủy bên cạnh khẽ "hừ" một tiếng hờ hững, như nhạt, nhưng mặt vẫn vô cảm chút ý như thường lệ, chỉ ánh mắt để lộ vẻ khó chịu thể kìm nén.
Thôi Phù Phong chợt tự hỏi trong lòng, liệu mặt và trong mắt , cũng đang hiện lên vẻ mặt khó thành lời như thế ?