THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 37: Lẩu cá giăm bông

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:44
Lượt xem: 195

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chạy ngược chạy xuôi, điều tra khắp nơi, từ Nghĩa trang đến Quốc T.ử Giám, Thiên Đăng cảm thấy kiệt sức.

Về đến Vương phủ với thể rã rời, nàng lao ngay bồn tắm kỳ cọ thật kỹ mới cảm thấy bớt cái mùi khó chịu ám .

tóc còn khô hẳn thì rắc rối tìm đến tận cửa.

"Làm đây Huyện chủ ơi..." Thương Lạc mếu máo chạy theo nàng, tay cầm một bức thư, trông như sắp đến nơi: “Cứu với! Cha gửi thư đến !"

Thiên Đăng cầm lấy xem, thư là những lời mắng mỏ bất hiếu, bắt về nhà ngay lập tức, tránh để cả nhà thành trò cho thiên hạ.

"Vết thương của lành , theo lý thì cũng nên về nhà..."

"Đệ về!" Mắt Thương Lạc đỏ hoe, chỉ tay lưng dọa ăn vạ: “Vết thương lưng vẫn còn đau lắm, quyết về !"

"Vậy định ăn với cha thế nào?" Thiên Đăng những lời trách mắng trốn tránh sự dạy bảo trong thư, chợt nhớ đến chuyện ở Quốc T.ử Giám hôm nay, trong lòng nảy một ý: “Nếu thực sự đây, một chắc chắn thể giúp ."

"Thật á? Ai thế ai thế?"

Thiên Đăng kịp trả lời thì ngửi thấy một mùi thơm lạ. Ngẩng lên , thấy cô cô Huyền Cơ đang dẫn đầu đoàn tỳ nữ , bày biện bữa tối ở thiên sảnh, mùi thơm tỏa từ chính bàn ăn đó.

"Huyện chủ, đây là giăm bông hun khói Kỷ Lão tướng quân gửi tặng hôm . Đầu bếp trong phủ từng chế biến món , may mà Thời lang quân đích xuống bếp, dùng phương pháp trong cung nấu, thơm nức mũi luôn." cô cô Huyền Cơ bước tới, xót xa nàng: “Từ khi phu nhân mất, Huyện chủ ăn mặc giản dị, kiêng khem tôm cá thịt thà, gầy cả một vòng lớn . Cứ thế mãi ? Hôm nay ngoài vất vả cả ngày, bàn thức ăn là tâm ý của Thời lang quân, nhất định dùng nhiều một chút nhé?"

Thiên Đăng bàn đầy thức ăn ở thiên sảnh, : "Tay nghề Thời lang quân chắc chắn là , nhưng cũng ăn hết. Chi bằng mời Thôi... mời các vị lang quân đến cùng dùng bữa , tiện thể chút chuyện với họ."

Huyện chủ mời, chẳng mấy chốc tề tựu đông đủ.

Thêm hai mới là Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy, tám quanh chiếc bàn thấp ở thiên sảnh. Ngoài cửa sổ hoa lá xào xạc, lan quế tùng trúc, trong sảnh các vị lang quân phong lưu tuấn tú, mỗi một vẻ, khiến phủ Xương Hóa Vương vắng lặng bấy lâu cuối cùng cũng chút sinh khí náo nhiệt.

Thiên Đăng ở vị trí chủ tọa, bảy vị lang quân như tranh vẽ trong tiệc, mắt bỗng hiện lên cảnh tượng buổi tiệc tiễn biệt mùa hè ở điền trang. Người cũ khi đó vơi một ít, mới nhanh chóng bổ sung , dường như cũng chẳng gì khác biệt...

Nhân thế hợp tan tụ tán, ngỡ như qua mấy kiếp ngỡ như một giấc mộng, thật hư ảo ...

Nàng đang thẫn thờ thì Thương Lạc bên cạnh huých nhẹ tay, ân cần hỏi: "Huyện chủ, bảo ai giúp thế?"

Thiên Đăng sang Thôi Phù Phong, : "Thôi Thiếu khanh, khi còn ở Quốc T.ử Giám, việc học của xuất sắc nhất. Không thể chỉ điểm cho Thương Lạc đôi chút ? Ta nghĩ nếu Thương Lạc rời nhà mà việc học tiến bộ, gia đình chắc cũng sẽ ép uổng quá đáng ."

Thương Lạc bừng tỉnh, reo lên: " ! Thôi Thiếu khanh dạy với! Đệ cũng giống , mười lăm tuổi đỗ Tiến sĩ, quan trong triều ngay lập tức, bao giờ đ.á.n.h mắng, bài tập đến nửa đêm, quỳ ở hành lang học thuộc lòng nữa!"

Thôi Phù Phong bật , kịp gì thì Kỷ Lân Du bên cạnh vỗ nhẹ lên đầu Thương Lạc, : "Thần đồng là trời sinh, học thế nào ? Nói thật nhé, cứ cầm sách lên là đau đầu, nhưng cha thấy cũng chả , vì ngày xưa ông còn dốt hơn nữa hahaha... Cho nên cái cần đổi cha và tổ phụ , chứ đổi bản !"

"Thương Lạc mười ba tuổi Quốc T.ử Giám là giỏi lắm ." Yến Bồng Lai hiếm khi đỡ cho khác: “Chỉ là đời , tài hoa cũng như phúc phận, đều định cả, thể cưỡng cầu."

"Tổ phụ tin mệnh , ông cứ thích cưỡng cầu, lúc nào cũng bảo cha là do ông dùng gậy gộc đ.á.n.h nên đấy!" Thương Lạc ủ rũ cúi đầu: “Làm bây giờ, còn đợi cha về để cha đưa Ký Châu, giờ tổ phụ ép về nhà, đây?"

Thôi Phù Phong , buông một câu nhẹ tênh: "Thế thì cố gắng lên, trong mấy kỳ thi nhỏ sắp tới giành lấy vị trí đầu bảng cho họ xem."

"Phù Phong ca, thì thi đậu đấy !" Thương Lạc nhăn nhó đau khổ: “ mà... những khác còn nắm chắc phần thắng, chứ vượt qua Giản An Đình . Huynh và Quảng Lăng ca học hành đều giỏi, giờ thua họ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-37-lau-ca-giam-bong.html.]

Thôi Phù Phong : "Đừng lo, cứ từ từ. Ta giờ ở trong phủ , thắc mắc gì cứ đến tìm . Ta cũng sẽ giúp với các phu t.ử để họ khen ngợi vài câu trong thư gửi về nhà, tin rằng Thương Biệt giá sẽ yên tâm thôi."

Thương Lạc reo hò ầm ĩ, ôm lấy cánh tay mừng đến phát : "Phù Phong ca, quá! Đại ơn đại đức suốt đời quên!"

Trong tiếng của , Thời Cảnh Ninh bưng món cuối cùng lên. Thấy đông đủ cả , tự tay mở nắp nồi ở giữa bàn để lộ nồi lẩu cá giăm bông thơm lừng.

Giăm bông hầm với cá chép, nước dùng trắng sữa, mùi thơm nức mũi, ai nấy đều thèm rỏ dãi.

Thương Lạc tạm quên phiền não, chọc đũa bụng cá, gắp một miếng lẫn cả sợi giăm bông đỏ au và thịt cá trắng ngần, thổi phù phù nhai ngấu nghiến ăn ngon lành.

Thời Cảnh Ninh múc một bát đặt mặt Thiên Đăng, mỉm : "Huyện chủ nếm thử xem hợp khẩu vị ?"

Thiên Đăng cảm ơn , cầm đũa lên. Nhìn thịt cá nát vụn và những sợi giăm bông đỏ như máu, giữa khí ồn ào náo nhiệt , mắt nàng bỗng hiện lên t.h.i t.h.ể của Vu Quảng Lăng.

Vị lang quân thanh tú mấy ngày còn e lệ, trong nháy mắt biến thành đống thịt thối rữa, vết thương rỉ nước mô, thớ thịt rạch hiện màu sắc kỳ dị, gân cốt chằng chịt...

Cơn buồn nôn kìm nén dâng lên trong lồng ngực, Thiên Đăng đột ngột đẩy bát đũa , lảo đảo dậy, bước nhanh khỏi bàn đến mái hiên, cây ngô đồng và chuối tây bên ngoài hít thở thật sâu, ép buộc bản xua đuổi những hình ảnh m.á.u me khỏi đầu.

Cô cô Huyền Cơ giật , vội chạy tới vuốt lưng giúp nàng thuận khí, hỏi han dồn dập.

Thiên Đăng lắc đầu, lấy khăn tay lau mồ hôi lạnh trán, lắc đầu với cô cô Huyền Cơ: "Ta ăn, để các lang quân ăn ."

"Dạ... món hợp khẩu vị Huyện chủ ?" Thời Cảnh Ninh theo , hành lang, vẻ mặt thoáng chút buồn bã: “Vậy Huyện chủ đợi một lát, món khác cho ."

Thiên Đăng ngăn , lắc đầu: "Không cần , chỉ là mấy hôm nay ăn đồ tanh, chỉ cần món thanh đạm là ."

Cô cô Huyền Cơ lo lắng: "Huyện chủ, lòng hiếu thảo của chúng đều thấy cả, nhưng cần ép ăn chay khổ hạnh thế . Người vốn gầy, nếu ăn chút thịt thà nào, chẳng lẽ định hành hạ đến mức da bọc xương ? Hôm nay ngoài vất vả cả ngày, bàn ăn là tâm ý của Thời lang quân, nhất định dùng một chút, ?"

"Không , chỉ là cái món giăm bông ..." Thiên Đăng lắc đầu định giải thích, nhưng mở miệng thì cơn buồn nôn ập tới, suýt thì nôn .

"Giăm bông tổ phụ gửi đến vấn đề gì ?" Kỷ Lân Du vội đặt đũa xuống, chạy hỏi.

Tiết Tích Dương chu đáo bưng tới cho nàng súc miệng.

Thiên Đăng ngờ chút khó chịu của gây chú ý đến thế, thấy tình cảnh càng thêm khó xử, nàng đành ấp úng giải thích: "Thật sự , chỉ là hôm nay ... ăn đồ mặn."

Mọi vẫn hiểu ý, lúc Thôi Phù Phong bỗng sực tỉnh, nồi canh cá giăm bông bàn, cổ họng nghẹn , vội vàng cũng giống nàng cố nén thở để thất thố.

Chỉ Lăng Thiên Thủy là thần sắc như thường, đến bên bàn múc bát canh cá giăm bông ăn ngon lành, giơ bát lên với Thời Cảnh Ninh: "Ngon lắm! Huyện chủ , ai mới Nghĩa trang về cũng thế cả, sẽ quen thôi."

Sau ...

Nghe thái độ dửng dưng và câu nhẹ tênh của , Thiên Đăng khỏi lườm một cái. Thầm nghĩ: Vu Quảng Lăng hại còn đủ t.h.ả.m ? Nếu còn nữa thì loạn mất!

Giận quá hóa đỡ buồn nôn hơn. Còn Thời Cảnh Ninh thấy hai chữ "Nghĩa trang", sực nhớ cảm giác đầu Quang Lộc Tự g.i.ế.c mổ trâu bò, cuối cùng cũng hiểu vấn đề. Hắn vội về phía nhà bếp: "Là sơ suất, ngay vài món thanh đạm cho Huyện chủ đây."

 

Loading...