THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 37: Vải Trúc Ti
Cập nhật lúc: 2026-02-04 06:27:59
Lượt xem: 149
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về vương phủ, Thiên Đăng đích dẫn nhà họ Kim đến Kim Phong Các, nơi Kim Đường từng ở.
Phòng của các công t.ử khác thường bài trí đơn giản do chuyển vội vàng, duy chỉ Kim Đường... vị công t.ử phong lưu nức tiếng Trường An... là bày vẽ đủ thứ. Căn phòng quá lớn nhưng lấp đầy bằng những món đồ xa xỉ: tiểu kỷ bằng gỗ trầm, bình phong khảm bách bảo, khay chạm khắc tinh xảo, chén lưu ly lấp lánh...
Những món đồ quý giá đó vẫn tỏa sáng rạng ngời ánh mặt trời, chỉ tiếc là chủ nhân của chúng còn nữa.
Trên giá chim ngoài hành lang, con vẹt Kim Đoàn Đoàn đang nhảy nhót dáo dác. Thấy tới, nó vỗ cánh kêu váng lên: "Quận chúa tới ! Chúc Quận chúa vạn phúc! Sao Quận chúa nhỉ? Khi nào Quận chúa mới đến tìm đây..."
Cảnh còn mất. Con chim ngây ngô vẫn cất tiếng gọi Quận chúa chủ nhân, mà rằng chủ của nó sẽ bao giờ trở về nữa.
Người nhà họ Kim u sầu thu dọn đồ đạc. Khi quản sự định gỡ chiếc giá vẹt xuống, ông khựng một chút thỉnh ý Thiên Đăng: "Quận chúa, con vẹt theo chân lang quân nhà từ nhỏ. Nghe đây nó đ.á.n.h với mèo hoang, may nhờ Quận chúa cứu mạng mới sống sót. Nó ở vương phủ cũng quen bén tiếng ... bằng lòng để nó đây ?"
Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, hiệu cho thị nữ mang giá vẹt về viện của .
Sau khi tiễn Kim gia , Thiên Đăng tiền viện thì thấy cô cô Huyền Cơ đang con vẹt, nước mắt lưng tròng. Hai cùng đó, im lặng con chim nhỏ, lòng trĩu nặng nỗi buồn.
"Trong các vị công t.ử ở hậu viện, qua với Kim lang quân để bàn việc sửa sang phủ bấy nhiêu lâu... Đứa trẻ trông vẻ phù hoa, nhưng việc thành thực. Vương phủ binh biến, nếu tận lực giúp đỡ, e là giờ vẫn còn hoang tàn như mấy nhà khác ..."
Cô cô Huyền Cơ nghẹn ngào lau nước mắt, hỏi khẽ: "Quận chúa, thấy kẻ g.i.ế.c Kim lang quân... thực sự là Kỷ lục sự ?"
"Ta ." Thiên Đăng lắc đầu: “Vụ án vẫn còn nhiều điểm mơ hồ, tiếp tục điều tra mới rõ ."
Hiện tại, kẻ đáng nghi nhất là Kỷ Lân Du. Thế nhưng Thiên Đăng nhớ về ngày Kỷ Lân Du mới tới. Cả họ hàng nhà kéo đến "ép" nàng nhận phủ. Một gia đình những nam nhi nhiệt huyết như họ hậu viện của nàng giờ đây nguy hiểm chẳng kém gì chiến trường.
Mười lăm vị lang quân bước chân vương phủ, nay rụng rời hơn phân nửa. Nàng tin kẻ liên tiếp gây t.h.ả.m án là trai xuất từ một gia tộc trung liệt như thế?
Sau khi cho vẹt ăn thêm chút nước, thấy gió hành lang bắt đầu lạnh, cô cô Huyền Cơ khuyên Thiên Đăng phòng nghỉ ngơi. Bà lấy xấp vải mới mang tới, ướm thử lên nàng: "Trời sắp hạ , loại vải Trúc Ti mát thoáng, sắc trắng tinh khôi cũng hợp với . May cho Quận chúa vài bộ áo tay hẹp mặc hằng ngày là nhất."
Thiên Đăng bâng quơ chạm tay tấm vải. Nàng định gật đầu cho qua, nhưng sờ bề mặt vải, lòng bỗng dâng lên một sự kinh ngạc: "Đây là loại vải gì ?"
Nếu nàng nhớ lầm, cảm giác khi chạm loại vải giống với y phục t.h.i t.h.ể tìm thấy ở kênh đào. Chỉ điều, t.h.i t.h.ể mặc màu xanh trúc, còn nàng đang chịu tang nên dùng màu trắng.
Sau vụ án đó, họ hỏi khắp các tiệm vải nhưng kết quả, vì đây vẻ loại vải thông dụng.
Cô cô Huyền Cơ giải thích: "Đây gọi là Trúc Ti, Trường An , là loại vải đặc sản của vùng Tây Đạo Giang Nam. Bên đó mùa hè nóng ẩm, nên các thợ dệt vùng hồ Động Đình dùng sợi gai mịn pha với tơ tằm để dệt loại vải . Nó độ mềm của tơ, thoáng khí như vải gai, dù đổ mồ hôi cũng dính . Quận chúa đây mơ đổ mồ hôi trộm, nên phu nhân mới cố ý sai đến đó tìm vải về đồ lót cho ."
Thiên Đăng đăm chiêu: "Hồ Động Đình..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-37-vai-truc-ti.html.]
" đó là quê nhà của Mạnh lang quân. Tổ tịch của Mạnh gia là ở đó."
Trong lòng nàng bỗng dấy lên ngờ vực. Dựa tuổi tác, chiều cao và vết thương cũ ở chân, ban đầu họ định bụng để huyết thư là Tô Vân Trung. tại Tô Vân Trung mặc y phục đặc trưng của vùng hồ Động Đình, lén lút kinh thành để c.h.ế.t đuối ở kênh đào?
Vê nhẹ tấm vải Trúc Ti thêm nữa, Thiên Đăng khẽ chau mày: "Ta từng mặc loại vải ? Sao chẳng chút ấn tượng nào ?"
"Cảm giác thì Quận chúa thấy bao giờ là .” cô cô giải thích: “Vải vì pha sợi gai nên lúc mới mặc sẽ cảm giác thô ráp. Làn da Quận chúa nhạy cảm, chắc chắn sẽ chịu nổi. Vì thế khi may xong, đem xuống nước vò vò , đập cho sợi gai bên trong mềm , xốp lên thì mới mặc ."
"Hóa là . Những nhà khác thế ?"
"Chắc là ạ. Loại vải pha tơ tằm nên độ bóng , với dân thường thì là vải quý, họ chẳng nỡ đồ lót . Hơn nữa, dân gian thích đồ mới, đồ dày, vải vóc hồ cứng phẳng phiu mới gọi là tề chỉnh. Họ giống chúng , vì thoải mái mà đem giặt cho mềm, cho cũ mới mặc."
Khoảng cách giàu nghèo quả thực là trời vực. Chẳng trách mấy bọn họ đều nhận loại vải . Thôi Phù Phong dù kiến thức rộng rãi nhưng hiểu rõ đời sống bình dân; Lăng Thiên Thủy xuất từ quân ngũ phương Bắc, cách xa Giang Nam hàng vạn dặm; còn nàng, một Quận chúa từ nhỏ nâng niu, thấu hiểu nỗi khổ của dân đen.
nếu t.h.i t.h.ể kênh đào liệu là Tô Vân Trung ? Hắn là Cam Châu, khi gặp chuyện ở Trường An, gia đình đày Bột Hải. Kể từ binh biến, khắp nơi đều kiểm soát dân lưu vong gắt gao. Nếu thoát c.h.ế.t, tìm đường sang Đông Bắc tìm , hoặc trốn về Tây Bắc quê nhà, mà lặn lội tới tận Giang Nam, âm thầm về đây?
...
Đêm đó, mưa gió bão bùng, sấm chớp liên hồi. Trong màn mưa tầm tã, Mạnh Lan Khê che ô giấy dầu đến tiền viện, khẽ hỏi thị nữ trực đêm: "Ta thấy thời tiết hôm nay , Quận chúa ngủ yên giấc ?"
Lưu Ly là trực đêm nay. Nàng bên trong, thấp thoáng thấy Quận chúa đang trở , bèn hỏi Mạnh Lan Khê xem nên thêm chút hương huân .
Mạnh Lan Khê lắng động tĩnh bên trong : "Để phối thêm một ít hương cho Quận chúa ."
Suốt nửa năm qua, luôn chăm sóc Quận chúa tận tình như thế nên Lưu Ly cũng thấy bình thường. Nàng ngáp ngắn ngáp dài mời xuống ngoại thất, phòng trong bưng lư hương đặt lên bàn.
Mạnh Lan Khê tỉ mỉ pha thêm vài vị hương bột, nén cho thật đều, lấy từ trong ống tay áo một hộp nhỏ, gọt vài lát trầm hương cho .
Ánh đèn mờ ảo, tiếng mưa rơi khiến lòng dễ nảy sinh cơn buồn ngủ. Mạnh Lan Khê phối xong hương liệu, ngẩng đầu lên thì thấy loại hương an thần phát huy tác dụng: Lưu Ly tựa ghế ngủ gật từ lúc nào .
Phía tấm rèm, tiếng thở của Thiên Đăng phần bất . Trong đêm thanh vắng, rõ nên bước chân nơi an nghỉ của nàng, nhưng chung quanh đều tĩnh lặng, đám thị nữ ở phòng bên cũng nhận Quận chúa đang khẽ gọi lấy nước.
Hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn đ.á.n.h thức Lưu Ly. Với một chút tâm tư cầu may âm thầm vui sướng, bưng lư hương lẻn trong tẩm thất.
Đặt lư hương lên bàn, rót một chén từ bình vẫn còn ấm đến bên giường, quỳ một chân xuống bức màn che, đưa chén trong.
Thiên Đăng trong cơn mê ngủ , đưa một bàn tay khỏi tấm màn thêu đầy hoa cỏ. Những đóa hải đường, hoa đào rực rỡ rèm càng tôn lên nước da trắng ngần của nàng. Nàng khẽ cầm lấy chén , đầu ngón tay lạnh lướt qua mu bàn tay .