THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 38: Đồng lõa

Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:11
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu của khiến tâm trạng vốn đang chắc chắn của Thiên Đăng bỗng chuyển sang kinh hãi.

Nàng ngẩng phắt lên , giọng mang theo chút dám tin: "Vậy là thực sự hạ cổ cá đỏ ?"

"Không . quyền lực và tham d.ụ.c vốn dĩ thể đổi bản tính một con ."

Trong lòng Thiên Đăng lướt qua dự cảm chẳng lành, nàng thấp giọng hỏi: "Nếu bình an vô sự trở về Trường An, những từng hại..."

Chưa đến những khác, chỉ riêng nàng, vạch trần âm mưu của , dù thể trốn ở Khâu Từ mãi mãi về Đại Đường, nhưng lăng mộ cha ông nàng vẫn ở Trường An, kẻ trong vương phủ đều ở Đế kinh, thậm chí ngay cả Khâu Từ e rằng cũng khó tránh khỏi tai bay vạ gió.

Huống hồ các em của Thời Cảnh Ninh mà liều c.h.ế.t bảo vệ, cả nhà họ Kỷ đều trong quân ngũ, càng nguy ngập...

Thôi Phù Phong thấy sắc mặt nàng đổi kịch liệt, đương nhiên nàng đang lo lắng điều gì.

Trước Thiên Phật Động vắng lặng về đêm, nơi , hạ thấp chiếc đèn lồng trong tay, ghé sát tai nàng, khẽ : "Yên tâm , dù cá đỏ , cũng cơ hội trở về ."

" chẳng bảo..." Nói đến đây, một sự sáng trắng lóe lên trong đầu Thiên Đăng, nàng hiểu ý .

Nàng ngẩn ngơ Thôi Phù Phong, một cảm giác khó tả khiến cổ họng nàng nghẹn , thốt nên lời nào.

Nàng Thái t.ử hết đường sống, nhưng hóa chặt đứt con đường sống Xương Ấp Quận chúa Cáo Quốc công chúa như nàng tưởng, mà là...

"Chuyện Xương Ấp Quận chúa hạ cổ cá đỏ sẽ nhanh chóng truyền về Trường An; cuối cùng, cũng sẽ chỉ đến đường cùng điên loạn theo đúng dấu hiệu phát độc của cá đỏ mà thôi." Giọng Thôi Phù Phong còn nhẹ hơn gió đêm, giọng điệu bình thản nhưng chắc chắn: “Đại Đường sẽ một Trữ quân như lên ngôi."

Gió đêm thổi ngang khiến chiếc đèn lồng trong tay đung đưa ngớt.

Dưới ánh đèn mờ ảo, vẫn giữ nguyên phong thái lang quân danh gia vọng tộc lừng lẫy Trường An, gương mặt sáng ngời, phong thái thanh nhã cao quý, con cháu Bác Lăng, cây ngọc nhà họ Thôi.

Thiên Đăng há miệng định gì đó, nhưng trong khoảnh khắc mắt bỗng hiện lên cảnh tượng trong Linh điện.

Sau khi nàng rời , ở đó, lặng lẽ chép kinh suốt một canh giờ, chép những nội dung Cưu Ma La Thập dịch năm xưa.

Khoảnh khắc đó, hẳn thiết lập xong xuôi thứ, chuẩn tiến tới mục tiêu cuối cùng .

Cổ họng như tắc nghẹn, nàng thốt nổi một chữ.

Chỉ giọng của Thôi Phù Phong vang bên tai nàng như lời thề ước, nhẹ nhàng lặp nữa: "Huyện chủ, từng hứa với nàng, chúng đồng hành, đồng mưu, đồng quy."

Cho nên khi giúp nàng vạch trần sự thật, lo liệu xong nỗi lo về .

Dù đối phương phận như thế nào, dù và gia tộc gánh chịu rủi ro to lớn , vẫn bất chấp tất cả để đôi tay nhuốm m.á.u tanh nhơ bẩn.

Thấy nàng với ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi, khẽ mỉm , giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc mai nàng, thì thầm: "Sao ngạc nhiên? Chẳng lẽ Huyện chủ quên những lời đồn đại về ?"

Nàng đương nhiên quên. Ai thể quên chứ, vị lang quân mắt từng diệt môn nhiều , là sát tinh nổi tiếng nhất trong chốn khuê các Trường An.

Chỉ vì suốt chặng đường qua, luôn âm thầm một phò tá tận tâm tận lực lưng nàng, sự dìu dắt dịu dàng ân cần của khiến nàng dần lơ là điều , quên mất bản tính của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-38-dong-loa.html.]

Giờ đây giúp nàng báo thù, nàng cũng chỉ đành trở thành đồng lõa của . Con đường , họ định sẵn thể tách rời, chỉ thể buộc chặt bởi âm mưu của tiếp.

Bàn tay vuốt ve tay nàng thật dịu dàng, vén lọn tóc gió đêm thổi rối của nàng tai.

Ánh đèn chập chờn trong gió lay động giữa hai . Trước vách đá hang Phật hoang lương nơi Tây Bắc , những vì vĩnh hằng đầu mờ ảo xa xăm, cũng giống như đôi mắt đang nàng, khiến hoảng hốt.

Hắn cúi đầu, ghé sát nàng, kéo tình cảm mờ ám giữa hai gần thêm một chút.

Trong lúc thở quấn quýt, nàng bỗng hiểu định gì, theo bản năng đầu , tránh ánh mắt đang nàng chằm chằm, cũng vội vã tránh nụ hôn sắp rơi xuống.

Ánh mắt càng thêm sâu thẳm ánh , nhưng cuối cùng chỉ lẳng lặng thẳng dậy, : "Đi thôi, Huyện chủ về nghỉ sớm ."

Thiên Đăng lặng lẽ cùng ngoài, chút quanh quất, hỏi: "Lăng Thiên Thủy ?"

Thực họ đều đối phương Lăng Thiên Thủy, nhưng nhắc đến lúc , dường như chỉ cái tên là thích hợp nhất.

"Cuộc vây quét đó tuy sắp xếp chặt chẽ nhưng cuối cùng vẫn xảy sơ suất, nếu cũng đến mức vì hành động của quân Hồi Hột mà khiến Kỷ Lân Du gặp chuyện. Từ đó chúng nghi ngờ quân Tây Phiên điều phối mục tiêu quá chính xác, thể là do nội bộ lộ bí mật." Thôi Phù Phong giải thích đơn giản: “Vừa nhận tin báo, thể là vấn đề trong quân Khâu Từ, nên qua đó giám sát động tĩnh quân Tây Phiên ."

Thiên Đăng gật đầu: "Phải, nội dung bức thư Thái t.ử hủy năm xưa, trong quân Khâu Từ quả thực phản quân cấu kết với Tây Phiên, âm mưu lật đổ chính quyền, thậm chí cũng vì thế mà kẻ vùng bên cạnh để thực hiện ý đồ của chúng."

"Nói là Huyện chủ hết chân tướng ?"

"Ừ, giờ cái thiếu chỉ là một cơ hội dụ rắn khỏi hang, còn nghĩ kỹ ..." Nàng kìm về phía Tây: “Không bên tìm manh mối gì chính xác hơn , bao giờ thì về?"

"Huyện chủ đang nóng lòng chia sẻ kết quả với ?" Thôi Phù Phong hờ hững mở miệng để lộ một sự khuyên răn : “Có những chuyện, trời đất , nàng ."

"Không, tìm liên quan đến việc , càng để cuốn ." Thiên Đăng khẽ nhưng trịnh trọng như lời thề: “Có những bí mật, nên thối rữa trong lòng kẻ đồng lõa."

"Thực cũng thể coi là đồng lõa, dù Huyện chủ dọc đường cơ hội tiếp xúc với Thái tử, thậm chí đến giây phút đó, nàng vẫn gì.” Hắn , nhấn mạnh một cách chắc chắn: “Đây đều là vận mệnh và ý trời. Ai bảo Cáo Quốc công chúa để vật trấn yểm; ai bảo tính tình Thái t.ử đổi dọc đường ; ai bảo Hoàng hậu chịu tha cho Xương Ấp Quận chúa; ai bảo Hoàng đế giữ giọt m.á.u cuối cùng cho phủ Cáo Quốc công chúa; ai bảo Thái t.ử đích tiễn nàng đoạn đường cuối cùng chứ... Nhân quả tuần , đây là lựa chọn của chính họ, cuối cùng diễn biến thành thế , liên quan gì đến bất kỳ ai khác ?"

Dù Đế hậu tin , hối hận thì c.h.ế.t trong điên loạn sẽ là kết cục sắp tới của Thái tử, thể truy cứu lên đầu bất cứ ai.

Trong gió đêm gào thét hoang lương của Khâu Từ, Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, đưa tay khẽ vuốt vết sẹo lông mày, trăm ngàn cảm xúc phức tạp ùa lồng ngực.

Nàng nhớ khoảnh khắc cung biến năm mười ba tuổi. Nàng và Thái t.ử đổi quần áo cho , từ đó vận mệnh cũng gắn liền với hoàng gia.

Nàng và gia đình nàng đón nhận bước ngoặt của phận. Đêm đó dung nhan nàng hủy hoại, nàng vĩnh biệt tổ phụ trong ngõ cung đình rực lửa; tin dữ cha c.h.é.m thành tro bụi; đỡ nổi hình ngã xuống của tổ mẫu; cũng vĩnh viễn chia xa những tháng ngày hạnh phúc của .

ai ngờ , thiếu niên mà cả nhà nàng hy sinh tính mạng để bảo vệ xứng chủ nhân Đại Đường, xứng nắm giữ thiên hạ , xứng quyết định hướng của triều chính, sự sống c.h.ế.t của vạn dân.

Cho nên, ngài sắp sửa đến hồi kết của phận ngay mắt nàng.

Tất cả những chuyện xảy trong bốn năm qua thật giống một giấc mơ, giờ cũng đến lúc tan vỡ .

Tất cả những gì Bạch gia bỏ , đều hóa thành hư .

 

Loading...