THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 39: Câu cá

Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:12
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi mặt trời mọc, dân Khâu Từ vốn đang chịu đủ tin cuối cùng cũng nhận vài tin chấn động lòng .

Một là quân Tây Phiên liên quân Khâu Từ, An Tây, Bắc Đình đ.á.n.h lui, hiện tan tác, Khâu Từ hy vọng định lâu dài.

"Nghe liên quân là do cháu gái Xương Hóa Vương, vị Huyện chủ Đại Đường đầu liên lạc đấy, trong đó còn một bộ phận nhỏ là lính cũ của tổ phụ nàng năm xưa, thể là tận tâm tận lực, công lao to lớn."

"Ơ, nhớ hai hôm còn bảo vị Huyện chủ đó là hung thủ g.i.ế.c hại vương tộc Khâu Từ cơ mà..."

"Đây là tin thứ hai đấy. Nghe trong vụ hỏa hoạn Linh điện, Vương nữ may mắn sống sót, hơn nữa hôm đó nàng chứng kiến bộ quá trình hung thủ g.i.ế.c hại thành viên vương tộc và phóng hỏa! Chỉ là ngay lúc nàng định chứng minh Huyện chủ Đại Đường hung thủ, mở miệng vạch trần hung thủ thật sự thì hung thủ tay cho hôn mê. nhé, khi các ngự y dốc sức cứu chữa, ngón tay nàng cử động, lông mi cũng rung rung , chỉ đợi nàng mở mắt tỉnh , sự thật thì hung thủ khó mà trốn thoát!"

"Tạ ơn trời đất, quả nhiên liệt tổ liệt tông Khâu Từ linh thiêng, phù hộ nước !"

" thật, bước ngoặt sinh tử, Nữ vương Quy Thiện, Xương Hóa Vương, nay Huyện chủ Đại Đường ngàn dặm đến bảo vệ, đúng là phúc của Khâu Từ !"

"Phải đấy, vị Huyện chủ hổ danh chí hướng Xương Hóa Vương, tuy mới về nước nhưng quả thực là nhân vật kiệt xuất của vương tộc họ Bạch!"

Trong khu chợ ồn ào, những lời bàn tán bằng đủ thứ giọng Đông Tây cuối cùng đều tụ thành lời ca tụng Huyện chủ Linh Lăng.

Thiên Đăng mặc váy trám xanh lam thường thấy của phụ nữ Khâu Từ, khoác khăn voan xanh nhạt, bên đường càng càng thấy hổ, nhịn sang Thôi Phù Phong bên cạnh thì thầm: "Huynh tạo dư luận thế lố quá ?"

Thôi Phù Phong mỉm : "Đây đều là sự thật, Huyện chủ quả thực lập công lớn, cần gì khiêm tốn quá mức?"

"Ta chỉ những việc trong khả năng thôi, thực bản sức mạnh giúp Khâu Từ..."

" đối với Khâu Từ hiện tại, sức mạnh của nàng vô cùng quý giá ." Thôi Phù Phong khẽ : “Dù thì vương tộc Khâu Từ hiện giờ cũng chẳng còn ai khác."

Thiên Đăng nhớ đề nghị từng đưa về việc nàng tiếp quản Khâu Từ, trong lòng chỉ thấy nặng nề, thấp giọng : "Không , dù Quốc chủ Khâu Từ thương nặng, đủ sức chống đỡ, nhưng đợi Vương nữ Chiêu Tô tỉnh , chính quyền cũng thể chuyển giao êm thấm ."

Thôi Phù Phong , gì.

Thiên Đăng ngẩng đầu, thấy bên cạnh chợ là ngôi chùa, sực nhớ một chuyện, : "Ta nhớ lúc Tiết Tích Dương mua cá, vì sợ cá c.h.ế.t khô đường nên mượn chùa cái chậu để đựng cá?"

"Phải, trong Vương thành Khâu Từ tuy nhiều chùa chiền, nhưng chỗ chợ bán cá thì chỉ ngôi chùa thôi." Thôi Phù Phong , đăm chiêu quan sát ngôi chùa bình thường : “Sao thế, Huyện chủ hứng thú với chuyện ?"

"Lúc đến chỗ , thấy chậu cá của , đó vẽ cảnh săn b.ắ.n tiệc tùng, rõ ràng đồ dùng trong chùa. Hỏi thì bảo đúng là chỉ mượn tạm chậu của chùa trả ngay." Thiên Đăng phân tích: “Nếu đoán nhầm, cái chậu mượn từ chùa hôm đó, chắc chắn là cái chậu bình thường, đúng hơn, là cái chậu thật sự."

"Cái chậu mượn đựng cá mấy hôm ?"

Nghe họ hỏi thăm, tăng lữ trong chùa lập tức nhớ chuyện : "Có vị lang quân dung mạo khá hoa mỹ, tiếng Khâu Từ nhưng pha giọng Đại Đường ?"

"Là , mượn chậu để đựng một con cá vây hoa."

"Tiểu tăng nhớ ." Một chú tiểu bên cạnh xen : “Con cá đó thật, đựng trong chiếc khánh đồng đen sì, màu sắc cũng nổi bật lắm!"

"Khánh đồng?" Thôi Phù Phong liếc Thiên Đăng, thấy nàng tính như thần, quả nhiên lời chậu bình thường ứng nghiệm: “Sao đựng trong khánh đồng? Là cái nào?"

"Là cái ngay cửa đấy ạ." Chú tiểu chỉ tay chiếc chuông khánh mái hiên cửa , : "Chùa nhỏ chỉ mấy chúng , nên tụng kinh sáng tối đều ở đây. Hôm đó tụng kinh sáng xong, vị thí chủ họ Tiết thấy chiếc khánh đồng ở cửa. Hắn bưng một con cá sống tay, bảo sợ đường cá c.h.ế.t khô, chiếc khánh kích thước vặn, thành cao, sợ cá vây hoa nhảy ngoài nên mượn dùng gấp một lát."

Hòa thượng già là chuyện cứu sinh nên bảo chú tiểu giúp mang khánh đồng mương cửa múc nước, thả cá nuôi.

Hắn để ngọc bội tùy tin, mang khánh đồng , nhưng đến chiều mang khánh đồng đến trả, ngọc bội đương nhiên cũng châu về Hợp Phố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-39-cau-ca.html.]

Thiên Đăng xong, đến khánh đồng xem xét, thấy nó kích thước nhỏ, đường kính bằng cái chậu gỗ thông thường, nhưng thành khánh cao hơn chậu thường nhiều, miệng thu để tụ âm vang vọng, âm thanh to và rõ.

Nàng giơ tay thử gõ khánh, bưng lên ước lượng độ nặng nhẹ.

Chiếc khánh tuy trông nhỏ, nhưng đồng thau vốn quý, hơn nữa để phát tiếng vang thanh thoát nên thành khánh đúc mỏng, hề nặng, hèn gì dù đựng nước, Tiết Tích Dương vẫn thể bưng .

"Không chiếc khánh thể cho mượn dùng một lát ?" Thiên Đăng bưng khánh hỏi các tăng lữ trong chùa.

Chú tiểu tò mò hỏi: "Thí chủ cũng mua cá ?"

Thiên Đăng bí hiểm với bé: ", thể sắp câu một con cá lớn ."

...

Trong vương cung Khâu Từ, các thị nữ hầu hạ Bạch Chiêu Tô tất bật, nhưng dù mệt mỏi, Vương nữ giường dấu hiệu tỉnh , ai nấy đều khó giấu vẻ vui mừng.

đây Bạch Chiêu Tô ngó lơ, thậm chí ghét bỏ là điềm gở, nhưng nay Quốc chủ Khâu Từ thương thế trầm trọng, chỉ còn nàng là giọt m.á.u cuối cùng, nàng nghiễm nhiên trở thành quan trọng nhất Khâu Từ.

Vì Vương nữ gặp chuyện ngay lúc định vạch trần hung thủ Linh điện, nên Thiên Đăng đương nhiên càng quan tâm đến nàng đường . Khi đến thăm, nàng hỏi kỹ ngự y, vết thương Vương nữ đang hồi phục , hô hấp mạch đập cũng dần trở bình thường, theo lý thì lẽ tỉnh chứ?

Ngự y cũng lộ vẻ khó hiểu. Đang lúc suy tư, bỗng một cung nữ già bên cạnh : "Ta thấy bộ dạng Vương nữ thế , trông cứ như mất hồn trong đám cháy, về !"

"Mất hồn?" Mọi vốn dĩ coi thường cách mê tín dị đoan , nhưng ngự y bảo: "Biết cũng lý. Vương nữ kinh hãi ngất trong đám cháy Linh điện, đến nỗi thần trí tỉnh táo. Nếu đưa trở chỗ đó, trong cảnh tương tự, kích thích Vương nữ tỉnh !"

Có bệnh thì vái tứ phương, bàn bạc xong bèn bẩm báo Quốc chủ, chuẩn giường, cẩn thận khiêng Vương nữ lên, phủ lớp voan mỏng sạch sẽ, khiêng cửa vương cung, về phía Linh điện.

Thiên Đăng nghĩ ngợi một chút, dặn Đồi Mồi đến viện nhỏ của An Tây Đô hộ phủ tìm ngự y Đại Đường theo.

Đồi Mồi hớt hải chạy về, tìm chỗ ở của ngự y, đập cửa thình thịch: "Trần thái y, Trần thái y!"

Gõ mãi thấy trả lời, nàng đang cuống lên thì Tiết Tích Dương ở cùng viện kinh động, cửa hỏi: "Đồi Mồi cô nương tìm Trần thái y việc gấp gì ? Ông đêm qua bên gọi , vẫn thấy về."

Nói chỉ tay về phía viện chính của An Tây Đô hộ phủ, ý bảo là Thái t.ử gọi .

Đồi Mồi kêu "A" một tiếng, nhíu mày: "Thế thì bây giờ, Huyện chủ đang cần tìm ông gấp."

Tiết Tích Dương là việc của Thiên Đăng, lập tức quan tâm hỏi: "Sao , Huyện chủ thấy trong khỏe ?"

"Không , là trong cung định đưa Vương nữ đến Linh điện chiêu hồn, Huyện chủ thấy , nhờ Trần thái y qua xem, chậm thì sợ ngăn họ."

Nghe Huyện chủ , thần sắc Tiết Tích Dương giãn , mỉm : "Chiêu hồn gì cơ? Sao trong vương cung Khâu Từ cũng mấy trò hoang đường của dân gian thế ?"

"Thì đấy, mà Tiết Nhạc thừa bảo buồn , đến ngự y của họ cũng tán thành hùa theo, bảo là Vương nữ trở chỗ kinh hãi hiệu quả giúp tỉnh , Theo thấy ngón tay Vương nữ cử động , hôm nay thì ngày mai cũng tỉnh thôi, vội vàng trò mèo gì !"

Tiết Tích Dương thong thả hỏi: "Nàng thế lạ nhỉ, chẳng lẽ nàng nàng sớm tỉnh ?"

"Kể cũng , Vương nữ mau tỉnh ! Lần nếu nàng hại hôn mê, Huyện chủ sớm dựa manh mối nàng thấy để lôi cổ hung thủ , cần chịu oan ức lâu thế, tốn bao nhiêu công sức sinh t.ử chứ?"

Đồi Mồi , thấy còn sớm, tuyệt đối thể sang chỗ Thái t.ử gọi Trần thái y , đành bất lực cúi chào Tiết Tích Dương vội vã: "Ta về bẩm báo Huyện chủ ngay đây. Nếu Tiết Nhạc thừa thấy Trần thái y về, ơn nhắn ông một tiếng, mời ông qua chẩn đoán cho Vương nữ với nhé."

"Được, nhất định ."

 

Loading...