THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 39: Di thư
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:47
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến phường Vĩnh Dương, nàng dẫn một vòng nhưng thấy bóng dáng Thương Lạc .
thị vệ tản tìm, Thiên Đăng đang suy đoán xem Thương Lạc trốn ở thì ngẩng đầu thấy đến nhà Vu Quảng Lăng .
Nhìn túp lều rách nát, trong lòng nàng chợt động, bước tới đẩy cửa gỗ .
Nhà họ Vu đổ nát, nhưng cái lều tạm bợ trong sân vẫn còn. Thiên Đăng thấy trong lều hình như động tĩnh bèn vòng xem.
Quả nhiên là Thương Lạc. Cậu đang quẹt nước mắt, chắp tay vái lạy một cái bàn, miệng lầm bầm khấn vái.
Thiên Đăng lắng tai kỹ, chỉ thấy vái cái bàn lẩm bẩm: "Quảng Lăng ca, hôm nay là thất đầu của , đến Quỷ Môn Quan, đường Hoàng Tuyền cầu Nại Hà ? Nếu ở suối vàng linh thiêng thì nhắn giúp một câu với Giản An Đình ? Huynh với nhất, chắc chắn sẽ lời ..."
Thiên Đăng nhịn lên tiếng hỏi: "Các đều học ở Quốc T.ử Giám, chuyện gì thể tự với Giản An Đình mà nhờ c.h.ế.t nhắn hộ?"
Thương Lạc giật b.ắ.n , vội vàng che khóe mắt , lắp bắp gọi: "Huyện chủ... ... ở đây?"
"Nghe gây chuyện ở đây trốn mất, qua xem thử." Thiên Đăng trong lều một cái, hỏi: “Đệ vái cái bàn gì?"
Thương Lạc che mắt, ấp úng: "Đệ thấy cái bàn chắc là Quảng Lăng ca dùng để học bài, nếu linh thiêng, hồn phách thể sẽ bám đó..."
Bản c.h.ế.t t.h.ả.m còn siêu thoát, phù hộ cho ?
Thiên Đăng thầm nghĩ nhưng vẫn cái bàn một chút. Chiếc bàn cũ gãy một chân, kê lên hòn đá phía mới vững, mặt bàn vẫn còn vệt mực loang lổ, đúng là bàn học của Vu Quảng Lăng.
Nàng bước tới sờ thử, tiện tay kéo ngăn kéo xem, thấy bên trong là một xấp bài vở chép tay của Vu Quảng Lăng. Từng trang ngay ngắn, chữ nhỏ li ti, kín mít cả hai mặt giấy và lề giấy, lãng phí một chút gian nào.
Nàng khẽ thở dài, lật xem vài tờ thì phát hiện một phong thư cùng. Vốn dĩ nàng nên xem, nhưng liếc qua thấy phong bì dòng chữ "Huyện chủ khải".
Thương Lạc cũng thấy, kinh ngạc kêu lên: "Huyện chủ Huyện chủ! Là thư Quảng Lăng ca cho kìa!"
Thiên Đăng do dự một chút cầm phong thư lên, rút lá thư bên trong xem, thần sắc ảm đạm.
Thương Lạc che mắt tò mò hỏi: "Huyện chủ, trong thư gì thế?"
"Là một chuyện định với . Chắc vì mời Vương phủ ở, thể trực tiếp nên mang thư theo..."
ai ngờ kịp chuyện kỹ càng thì vĩnh viễn ngã xuống trong vũng m.á.u ở lối hẹp .
Thiên Đăng cất thư , ánh mắt dừng mặt Thương Lạc: "Đệ thế, cứ che mắt mãi?"
Thương Lạc định tránh né nhưng Thiên Đăng nhanh tay kéo , gạt tay xem. Khóe mắt sưng vù đỏ ửng, may mà rách da.
"Huyện chủ! Giản An Đình đ.á.n.h !" Thấy nàng thấy , Thương Lạc bi phẫn cáo trạng: “Chỉ xíu nữa thôi là trúng mắt ! Nếu mù một mắt thì phu quân của Huyện chủ nữa !"
Thiên Đăng tuy thấy quá lên, nhưng Thương Lạc dù cũng là ứng cử viên phu quân, mới mười ba tuổi, nàng khỏi cau mày: "Ta thấy ở bên cạnh Vu Quảng Lăng lễ nghĩa, lưng là như ?"
" đấy, ! Huyện chủ giúp với..." Thương Lạc rõ ràng tật giật , ấp úng kể lể, chỉ chọn những điều lợi cho mà . Thiên Đăng dễ lừa, qua là đoán đại khái sự tình.
Dù Thôi Phù Phong sẽ giúp, nhưng Thương Lạc tin thể vượt qua Giản An Đình để đầu Quốc T.ử Giám. Gặp đúng hôm nay bài kiểm tra nhỏ, bèn lén cầu xin Giản An Đình, nhờ nương tay một chút trong bài thi để nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-39-di-thu.html.]
Ai ngờ Giản An Đình những đồng ý mà con tuôn một tràng đạo lý lớn lao, nào là "Thiên hành kiện, quân t.ử dĩ tự cường bất tức" (Trời đất vận động mạnh mẽ, quân t.ử nên tự cường ngừng nghỉ), nào là "Tuổi còn nhỏ càng phấn đấu, gian lận", mà Thương Lạc đau cả đầu.
Vừa tức cuống, Thương Lạc đương nhiên bài . Lần đừng tranh hạng với Giản An Đình, e là chen tốp đầu cũng khó.
Tức giận đến mức sắp phát điên, giờ thi bám theo Giản An Đình suốt dọc đường, nài nỉ giơ cao đ.á.n.h khẽ. suốt quãng đường về đến phường Vĩnh Dương, Giản An Đình từng ngoái một .
Thương Lạc cuối cùng cũng nổi điên c.h.ử.i bới, tức quá còn cầm sách ném . Ai ngờ Giản An Đình phản xạ nhanh, vung tay đập một cái, cuốn sách bay ngược trở đập trúng mắt Thương Lạc để vết thương .
Nghe Thương Lạc lóc kể lể, Thiên Đăng cạn lời trời, trong lòng chỉ hiện lên hai chữ: Đáng đời!
"Huyện chủ, xem cái tên Giản An Đình mà tính thế, t.h.ả.m thế mà cũng chịu giúp..."
"Chuyện đúng là do sai. Đệ nên theo lời Giản An Đình, dồn tâm tư việc học hành chứ nghĩ mấy trò gian lận." Thiên Đăng đời nào bênh : “Hắn lập ngay thẳng, phong thái kiên trinh của quân tử, nên lấy tấm gương mà học tập, tự giải quyết vấn đề của ."
"Ngay thẳng cái gì, kiên trinh cái gì! Hắn quân tử! Huyện chủ , nhà , cha ... đều chẳng lành gì!"
Thấy thẹn quá hóa giận, Thiên Đăng cũng lười tiếp, : "Theo về ôn tập bài vở cho kỹ . Lần kiểm tra nắm bắt cơ hội, nhất định đạt thành tích , ?"
Thương Lạc ỉu xìu theo nàng: "Dạ..."
"Đừng lưng bạn học nữa, ?"
"Đệ , tận mắt thấy mà..." Cậu lầm bầm tủi , theo Thiên Đăng qua ngõ hẻm, ánh mắt liếc về phía cánh cửa đóng kín của nhà Giản An Đình.
Thấy cửa nẻo vẫn y nguyên như lúc nãy qua, đảo mắt, kéo tay áo Thiên Đăng, vẻ mặt tội nghiệp nàng: "Vậy... Huyện chủ, . Đệ ... xin An Đình ca. Chỉ là một ngại, cùng ?"
Thiên Đăng thấy vẻ mặt ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm đáng thương của , lòng mềm nhũn, : "Đệ đúng là nên xin . Đi thôi."
"Giản đại ca! Giản đại ca! Huynh nhà ? Đệ là Thương Lạc đây, đến xin !"
Thương Lạc chạy đầu phố mua ít táo đỏ, đập cửa rầm rầm, hét lớn trong.
Hàng xóm xung quanh đều kinh động, thò đầu xem.
Thiên Đăng ngạc nhiên , kịp ngăn cản thì trong nhà tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng.
Nhà họ Giản nghèo khó, sân vườn tường bao, chỗ họ là cửa chính, bên trong là nơi ở. gian chật hẹp thế mà mãi một lúc mới phụ nữ vẻ mặt hoảng hốt chạy , hé cửa ngoài.
Thấy Thiên Đăng và Thương Lạc là hai thiếu niên lạ mặt, bà cố vuốt mái tóc rối, gượng gạo: "Hai vị là...? Tìm An Đình ?"
Thiên Đăng kịp trả lời, Thương Lạc giơ túi táo đỏ gói giấy hồng lên, đẩy cửa chen : "Vâng, bọn tìm Giản đại ca. Hôm nay mạo phạm , giờ nên đến xin ..."
Người phụ nữ đang chặn cửa, ngờ Thương Lạc tuy nhỏ nhưng sức lớn hơn bà nhiều, đẩy cửa xông .
Bà hoảng hốt, ngăn cản vô thức phía .
Thiên Đăng theo ánh mắt bà, thoáng thấy bóng động đậy nhà chính, lờ mờ một đàn ông đang co ro ở đó.
Thiên Đăng lẳng lặng túm lấy tay áo Thương Lạc kéo : "Không vô lễ! Đệ đến nhà xin , hỏi xem nhà ?"