THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 39: Tâm sự thiếu niên

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:51
Lượt xem: 151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai vị tin quỷ thần, nhưng nhỏ tuổi nhất hậu viện là Thương Lạc thì sợ .

Nghe động tĩnh bên Cổ Đằng Trai, bóng quế loang lổ ngoài Mộc Tê Sảnh, nghĩ đến dấu tay m.á.u và hồn ma xuất hiện giữa ban ngày, bé sợ run cầm cập.

Đầu đội cuốn "Luận Ngữ", miệng lẩm bẩm "T.ử bất ngữ quái lực loạn thần, bé suy tính chạy đến Chiếu Ảnh Hiên nơi Yến Bồng Lai ở.

*Khổng T.ử chuyện quái dị, bạo lực, bạo loạn, quỷ thần.

Mặt hồ mùa đông đóng lớp băng mỏng, bờ nước tuyết tan loang lổ, cỏ lau thưa thớt, càng cho hành lang bên hồ thêm phần lạnh lẽo.

Thương Lạc tim đập thình thịch, chạy bình bịch lên hành lang gỗ, gọi to: "Bồng Lai ca, ở đó ?"

Bóng in cửa sổ từ từ dậy, kéo cửa bước .

Ánh nắng phản chiếu tuyết trắng soi rọi lên mờ ảo trong trẻo, phủ lên khuôn mặt vốn thoát tục một lớp hào quang mê ly, càng thêm hút hồn khác.

Thương Lạc bất giác bước chậm , sợ kinh động đến vị lang quân như cõi , ấp úng : "Bồng Lai ca, ... xin chút đồ."

Yến Bồng Lai mời trong, rót chén nóng, nghĩ ngợi một chút thêm hai thìa mật ong , đưa cho hỏi: "Muốn gì?"

"Thì là, Bồng Lai ca là Thái Bốc Thự thừa mà, bùa chú hộ bảo bối trừ tà gì , ..." Thương Lạc bưng chén , sợ hãi về phía Cổ Đằng Trai: “Đệ sợ..."

Yến Bồng Lai xòa: "Oan đầu nợ chủ, chỉ cần chuyện thẹn với lòng thì ma quỷ nào tìm đến ."

Thương Lạc nước mắt chực trào: "Đệ... đưa t.h.u.ố.c đó cho Cảnh Ninh ca, ... với ..."

Yến Bồng Lai xoay chén trong tay, từ tốn : "Đừng sợ, đó chỉ là mắt xích quan trọng nhất trong hai vụ t.h.ả.m án ở vương phủ thôi."

"Thật ạ? Cảnh Ninh ca... sẽ trách chứ?"

"C.h.ế.t một , chắc chắn hiểu rõ sống c.h.ế.t , trách ai cũng vô dụng." Yến Bồng Lai bình thản : “Hơn nữa, việc vô ích đến ma quỷ cũng chẳng , hại chẳng lợi lộc gì, cũng chẳng đổi cục diện, oan hồn tội gì tốn công tìm tay?"

Nghe Thương Lạc mới thở phào nhẹ nhõm đôi chút, nhưng vẫn run rẩy chìa tay : "Dù thì Bồng Lai ca cũng cho cái gì hộ mà!"

"Nếu sợ thật thì về nhà chẳng hơn ?"

Thương Lạc nghĩ đến dáng vẻ đồ ăn ngon cho và các em của Thời Cảnh Ninh , nghĩ đến bộ dạng đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t của tổ phụ, c.ắ.n răng : "So thì ... vẫn thấy Cảnh Ninh ca hơn tổ phụ ."

Hết cách, Yến Bồng Lai đành dậy lục trong ngăn kéo một cuốn "Nam Hoa Kinh" đưa cho : "Đây là cuốn kinh do Thái Hòa Chân nhân ở Huyền Đô Quán đích chép, khá pháp lực, văn phong của Trang T.ử cũng đáng , tặng cho đấy."

Thương Lạc ôm sách cảm ơn, nhưng trong thâm tâm vẫn dám tin Trang T.ử thể giúp trừ tà. Do dự hồi lâu, vẫn dám rời .

Yến Bồng Lai : "Đi , thế sự hư ảo, nghĩ nhiều vô ích."

Thương Lạc lết đến cửa, cuối cùng vẫn nhịn , giọng khàn khàn hỏi: "Bồng Lai ca, bảo Cảnh Ninh ca ... tìm Dương Hòe Giang báo thù ?"

Yến Bồng Lai trả lời lấp lửng: "Có lẽ ."

"Thế, nếu báo thù , Huyện chủ... giúp đòi công bằng ?"

Nghe thấy hai chữ "Huyện chủ", ánh mắt lãng đãng của Yến Bồng Lai mới chuyển sang bé, trầm ngâm hỏi: "Sao hung thủ là Dương Hòe Giang?"

"Chắc chắn là ! Hắn xa thế, đến Huyện chủ tức giận buồn bã! Hơn nữa oan hồn Cảnh Ninh ca tìm ai khác mà tìm ? Chẳng rõ ràng quá ?" Thương Lạc tức tối đ.ấ.m khung cửa một cái: “Chúng ở hậu viện gần ba tháng trời vẫn êm , Dương Hòe Giang đến là xảy chuyện, thì còn ai đây nữa?"

"Rốt cuộc là do đến nên mới nổi sóng gió, là vì sóng gió sắp nổi lên nên mới đến, chuyện còn ." Giọng Yến Bồng Lai trầm thấp phiêu lãng, mơ hồ như tiếng mớ lúc nửa đêm: “Chưa đến lúc Huyện chủ quyết định tâm ý thì đến mức đổ máu. Tiếc là sự hòa hợp giả tạo cuối cùng cũng sẽ sụp đổ, chỉ là sụp đổ theo cách nào, khi nào thì chúng đều khó mà đoán ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-39-tam-su-thieu-nien.html.]

Những lời , hình như Kim Đường ca cũng từng ...

Thương Lạc ôm cuốn Nam Hoa Kinh, thấp thỏm lo âu bước khỏi cửa.

Ngay tại cửa Chiếu Ảnh Hiên, thấy Huyện chủ đang về phía .

Ánh nắng và ánh tuyết đan xen chiếu lên dáng mảnh mai như khói sương của nàng, như phủ lên nàng một lớp hào quang hờ hững. Giống như ngày hôm đó gò Lạc Du, Huyện chủ kéo tay tránh khỏi đao kiếm loạn quân, rực rỡ chói lòa ánh mặt trời khiến gần như dám thẳng.

Chẳng hiểu bên tai bỗng văng vẳng lời nhẹ như gió thoảng của Yến Bồng Lai...

Chưa đến lúc Huyện chủ quyết định tâm ý thì đến mức đổ máu.

Cơn gió nóng bỏng gò Lạc Du ùa về trong mùa đông lạnh giá , đ.á.n.h mạnh lồng n.g.ự.c thiếu niên.

Vừa vẫn hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong đó, nhưng chỉ trong khoảnh khắc , tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực, bỗng nhiên hiểu tất cả.

Cậu ôm chặt cuốn "Nam Hoa Kinh" trong lòng, dám chạm mặt Huyện chủ, giẫm lên cỏ hoang bỏ chạy thục mạng.

hành động của kỳ quặc nhưng chẳng còn quan tâm nữa.

"Đó là Thương Lạc ? Đệ thế?"

Thiên Đăng bước Chiếu Ảnh Hiên, theo hướng Thương Lạc chạy trốn, ngạc nhiên hỏi.

Yến Bồng Lai lắc đầu : "Tâm sự thiếu niên ai mà ?"

Hắn xuất thế thích tĩnh lặng, vẫn một bộ áo trắng nhiễm bụi trần, tôn lên dung nhan trong trẻo như băng tuyết trong hồ, toát lên vẻ siêu phàm thoát tục khó hòa nhập với thế giới trần tục .

Là Thái Bốc Thự thừa, ngày thường tiếp xúc chuyện thần quỷ hư ảo, đối với chuyện dấu tay m.á.u và bóng ma hỏa hoạn ầm ĩ bên Cổ Đằng Trai, đương nhiên là kinh nghiệm nhất.

Thiên Đăng đối diện hành lang. Gió tuyết mặt lạnh buốt, may mà đang sôi, nàng cầm chén nóng trong tay cũng xua phần nào cái lạnh.

"Không Yến lang quân chuyện xảy ở Cổ Đằng Trai ?"

Yến Bồng Lai vuốt nhẹ lớp tuyết mỏng lan can, vẻ mặt nhạt nhòa: "Chuyện oan hồn đòi mạng tất nguyên do."

"Vậy theo ý Yến lang quân, dấu tay m.á.u và bóng ma từ ?"

"Ác quỷ hung sát lúc sống thường cũng là kẻ ác. Thời lang quân ôn hòa lương thiện, xưa nay tướng hung dữ, nếu khi c.h.ế.t hóa thành quỷ về đòi mạng thì tin lắm."

" cũng tin chuyện Thời Cảnh Ninh hóa thành lệ quỷ đòi mạng, chỉ là..." Thiên Đăng xoay chén trong tay, trầm ngâm : “Dì Định Tương phu nhân của chuyện lạ ở Cổ Đằng Trai dọa sợ, cho rằng trong phủ tà ma, nên bảo tìm tăng ni về siêu độ. Không Yến lang quân cao kiến gì ?"

"Chuyện cần thiết. phủ Xương Hóa Vương linh của Quận vương và Thế t.ử trấn giữ, ma quỷ nào dám lộng hành giữa ban ngày ban mặt?"

Đến cả Thái Bốc Thự thừa như cũng thì Thiên Đăng yên tâm , sẽ thu hoạch gì đó từ .

trận hỏa hoạn ở nhà bếp, hiềm khích giữa Dương Hòe Giang và Thời Cảnh Ninh lộ rõ, ngay cả vị Yến lang quân vốn màng thế sự cũng chỉ điểm đáng ngờ trong đó.

Vì thế nàng hỏi: "Nói là hậu viện vương phủ đang gây sóng gió?"

Yến Bồng Lai dùng đôi mắt trong trẻo hơn thường nàng chăm chú, khẽ gật đầu: "Thần quỷ vô căn cứ, chỉ tại lòng sinh ma."

Ý tứ của vị lang quân tu đạo thật khó đoán, Thiên Đăng thẳng luôn: "Ý là, oan hồn đòi mạng, chi bằng Dương Hòe Giang tật giật , phát điên phát cuồng?"

 

Loading...