THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 4: Ân Trạch
Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:45:15
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử Đại Đường ghé thăm, linh Xương Hóa Vương trở , hai sự kiện trọng đại khiến cả nước Khâu Từ hân hoan.
Dù tiệc đón tiếp tan, nhưng khi màn đêm buông xuống, tiếng nhạc huyên náo như biển trào vẫn vang vọng mãi bên ngoài Vương cung.
Vương cung Khâu Từ lớn, mái hiên gần cổng cung thể rõ mồn một tiếng reo hò đợt nối đợt khác vọng .
Các nhân vật quan trọng của Khâu Từ đang nghị sự trong điện thu hút sự chú ý. Quốc chủ, Vương tử, Quốc sư và các trọng thần lắng tai tiếng vạn cùng hô vang, trong điện nhất thời rơi trầm mặc.
Hồi lâu , Quốc chủ Khâu Từ sang vị tăng lữ râu tóc bạc phơ bên cạnh, hỏi: “Theo ý kiến sáng suốt của Quốc sư, con cháu Xương Hóa Vương trở về Khâu Từ , là hung cát?"
Khâu Từ mệnh danh là Phật quốc Tây Vực. Kể từ khi Cưu Ma La Thập dịch kinh điển Đại thừa truyền Tây Vực và Trung thổ, ngài tôn Quốc sư, về vị trí thiết lập thường trực, dùng trí tuệ minh thấu suốt của xuất gia để phò tá Quốc chủ.
Vị Quốc sư hiện tại cũng là Phật pháp thâm sâu, ông trầm ngâm hồi lâu mới : “Mấy hôm , thiền trong đêm, tâm cảm ứng, dường như thấy thiên âm rằng: Khách từ phương Đông mang theo mưa gió mà đến."
Lời thốt , những khác còn đang suy ngẫm thì Vương t.ử kìm , hỏi: “Khách phương Đông, ý chỉ vị Huyện chủ Đại Đường ? Mưa gió ám chỉ điều gì?"
"Khó lắm, hiện tại e là khó định hung cát. Nàng là hậu duệ duy nhất của Xương Hóa Vương, cùng Thái t.ử Đại Đường, đối với nước là một trận mưa gió lớn.” Quốc sư khép hờ đôi mắt, : “Chỉ là sẽ là mưa thuận gió hòa tưới mát ốc đảo của , là mưa m.á.u gió tanh mang đến điềm chẳng lành."
Đại tướng quân Uất Trì Ất Diệu, đang nắm giữ phần lớn binh mã Khâu Từ thì : “Thái t.ử Đại Đường cùng linh vị Xương Hóa Vương đến đây, hẳn là sự coi trọng đối với Khâu Từ chứ?"
" Tướng quân đừng quên, năm xưa Xương Hóa Vương sang Đại Đường như thế nào."
Vừa câu , chìm im lặng.
Năm mươi năm cũng chẳng quá xa xôi, ai nấy đều nhớ chuyện xưa. Xương Hóa Vương thuở thiếu thời vì ủng hộ Đại Đường mà bắt, sắp giao cho loạn quân xử quyết thì mẫu phi xả cứu thoát, đưa ông lên đường trốn chạy.
Mẫu phi của ông gieo từ cung thành rực lửa chiến tranh, bất đồng chính kiến với ông kế thừa vương vị, truyền đến tay Quốc chủ Khâu Từ hiện tại. Còn Xương Hóa Vương ở nơi đất khách quê , lập nên công trạng cái thế, hóa thành một nắm đất vàng, chỉ còn linh về cố hương.
Và hậu nhân của Xương Hóa Vương từ Đại Đường xa xôi đến đây, huyết thống với họ nhạt, như dưng đầu gặp mặt, rốt cuộc trong lòng nàng mang theo suy nghĩ gì, Khâu Từ ai .
Bạch Chiêu Giác nhớ cuộc gặp ngắn ngủi với Thiên Đăng hôm nay, ngập ngừng : “Ta thấy vị đường cũng , giống như mang theo oán hận gì. Hơn nữa, Đại Đường sớm xây dựng lăng mộ hoành tráng cho Xương Hóa Vương, nếu nàng còn bất bình chuyện năm xưa, cần gì cất công hộ tống linh vị cha ông về đây?"
"Tóm , dù cũng cùng dòng m.á.u Vương tộc, chúng cứ đối đãi t.ử tế .” Quốc chủ Khâu Từ suy tính, bàn với Quốc sư: “Đón tiếp linh Xương Hóa Vương là đại sự, Quốc sư thấy thế nào, nên dùng quốc lễ ?"
Quốc sư gật đầu ưng thuận: “Tất nhiên. Ta sẽ lập tức tắm gội thắp hương, thỉnh Trấn quốc Tam Thánh khí. Lần nghênh linh tế điển nhất định long trọng, phụ sự kỳ vọng của Đại Đường và thần dân Khâu Từ ."
...
Những toan tính của Vương thất Khâu Từ phía hậu trường, Thiên Đăng mới chân ướt chân ráo đến nơi, .
Dưới sự sắp xếp của các tỳ nữ, nàng tắm gội y phục, khoác lên trang phục Khâu Từ.
Khâu Từ chuộng màu xanh lam. Giữa gió cát con đường tơ lụa, sắc xanh thẫm minh tịnh là thứ ánh sáng rực rỡ nhất.
Y phục trong cung chuẩn cho nàng đương nhiên là màu xanh lam. Vì đang chịu tang nên phối váy hoa sặc sỡ như những cô nương khác, chỉ dùng chỉ bạc thêu hoa văn liên châu. Bạc và xanh tương phản, khiến dung nhan thanh tú của nàng càng thêm tỏa sáng.
Trong tiếng trầm trồ của các tỳ nữ, Thiên Đăng trong gương với bộ trang phục Khâu Từ , trong lòng khẽ động, bỗng cảm giác quen thuộc.
Nghĩ một lúc nàng mới nhớ , khi Thương Lạc gặp chuyện mất tích, nàng từng dẫn lục soát nơi ở của tất cả các lang quân.
Lúc đó, nàng tìm thấy trong phòng Tiết Tích Dương một bức tranh, vẽ là hình dáng nàng mặc y phục Khâu Từ múa hồ nước núi tuyết.
Nàng trong tưởng tượng ngòi bút của , và nàng của ngày hôm nay, ngờ giống đến thế.
Cười thầm , nàng ngắm trong gương, nghĩ nếu ông tổ mẫu và cha còn sống, thấy nàng hôm nay, dân Khâu Từ nhiệt thành đến thế, chắc chắn sẽ an ủi bội phần.
Nàng lấy linh vị của họ lau chùi, chỉnh trang mũ áo, đang tính toán xem nên bàn bạc chuyện tế điển với Vương tộc thế nào thì bên ngoài tiếng thông báo, Bắc Vương phi đến.
Vương hậu và Tam Vương phi đều qua đời, Bắc Vương phi là nhị thẩm của nàng, cũng là phụ nữ quan hệ gần gũi nhất với nàng ở đây.
Thiên Đăng dậy đón tiếp, thấy bà dắt theo Bạch Chiêu Tô cùng . Vừa thấy nàng, mặt bà tuy vẫn , nhưng ánh mắt đ.á.n.h giá dường như xen lẫn chút cảm xúc kỳ lạ.
Các tỳ nữ theo cũng lén nàng. Thiên Đăng chỉnh váy áo đang định hỏi thì Bạch Chiêu Tô ngẩng đầu nàng đầy ngạc nhiên: “Huyện chủ, tỷ giống cao tổ mẫu của chúng quá!"
Câu phá tan bầu khí phức tạp trong điện, cũng khiến Thiên Đăng chợt hiểu vì thần sắc lạ lùng đến thế.
Bắc Vương phi hồn, nắm lấy tay Thiên Đăng, với Bạch Chiêu Tô: “Đã về đến nhà , các con xưng hô tỷ mới đúng."
Thiên Đăng gật đầu mỉm với Bạch Chiêu Tô. Cô bé chút ngượng ngùng, khẽ đổi giọng: “Huyện chủ... tỷ tỷ."
Thiên Đăng xoa đầu cô bé, sang Bắc Vương phi: “Cháu từng chiêm ngưỡng phong thái của cao tổ mẫu. Vừa cháu đang thu dọn linh vị cha ông, trong nước định sắp xếp thế nào ạ?"
"Ta qua đây là để bàn với con việc . Ngày mai là ngày lành, Quốc chủ và Quốc sư sẽ đích đón linh vị Xương Hóa Vương và Thế t.ử tông miếu. Để thể hiện sự long trọng, khi đó trong nước sẽ thỉnh Tam Thánh khí cùng tế lễ."
Bắc Vương phi vỗ nhẹ tay Thiên Đăng, cảm thán: “Tam Thánh khí là bảo vật trấn quốc của Khâu Từ , vì thời cuộc bất nên nhiều năm từng lấy dùng. Lần đón linh cha ông con, chúng cũng coi như hưởng lây ánh sáng của Thánh khí."
Thiên Đăng tuy Trấn quốc Tam Thánh khí của Khâu Từ là gì, nhưng thấy bà trịnh trọng như cũng đây là lễ ngộ vô thượng đối với cha ông, bèn nghiêm túc bái vọng cảm tạ Quốc chủ và Vương tộc. Nàng hỏi thăm Bắc Vương phi quy trình ngày mai, ghi nhớ kỹ càng mới hỏi đến chuyện mấy quan trọng: “Không Nhị Vương thúc bao giờ về ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-4-an-trach.html.]
"Ta nhận thư của ông mấy hôm , chắc tối nay hoặc mai là về tới, nhất định sẽ kịp dự tế điển của cha ông con."
Thiên Đăng gật đầu, nghĩ đến bức thư nàng tìm thấy trong thủy các ở trang viên.
Tuy khả năng bức thư đó là giả mạo lớn, thậm chí nàng cũng nắm chắc kẻ nào giả, nhưng đến đây thì xác minh với Nhị Vương thúc.
Khi Bắc Vương phi về, sực nhớ điều gì, bà đẩy nhẹ Bạch Chiêu Tô về phía nàng, bảo: “Con bé cứ tò mò về con mãi đấy. Giờ Huyện chủ qua đây , cứ để nó ở trò chuyện với con một lát, chuyện gì trong ngoài Khâu Từ quen, cứ hỏi nó là ."
Bạch Chiêu Tô mặt đỏ bừng, căng thẳng Thiên Đăng, dường như sợ nàng đuổi .
Thiên Đăng tiễn Vương phi xong, hỏi: “Thật ? Sao tò mò về thế?"
"Vì ma ma bảo , Huyện... tỷ tỷ giúp cả nhà bà sống sót."
Bạch Chiêu Tô mở to đôi mắt vì gầy mà trông to lạ thường, lấy hết can đảm, kể .
Cô bé ít giao tiếp, kể chuyện trôi chảy lắm, nhưng cũng đủ để Thiên Đăng chắp nối sự việc.
Hóa Vương hậu khó sinh qua đời, trong cung chê tiểu Vương nữ bất tường, giao cho Vương tộc chăm sóc mà tìm đại một nhũ mẫu từ bên ngoài , nuôi nấng ở một góc hẻo lánh trong Vương cung.
Người nhũ mẫu gọi đó là ma ma của Bạch Chiêu Tô. Bà thế đáng thương, cha ốm yếu, ca ca c.h.ế.t trong loạn lạc, lấy chồng sinh con gái xong thì chồng bệnh mất, hai con nhà chồng đuổi .
Bà về nhà đẻ, cả nhà túng quẫn gần như sống nổi. May bà con việc trong Vương cung giới thiệu bà nhũ mẫu cho Vương nữ bất tường .
Mười mấy năm qua, bà nuôi nấng tiểu Vương nữ, dùng tiền lương ít ỏi nuôi sống cha già và con gái. Cha già yếu, lo nghĩ chuyện hậu sự, nghĩ con trai nối dõi mới lo hương hỏa.
" mà... mà họ tiền, thể nuôi thêm con trai, nên định tìm con cái nhà họ hàng giúp họ hạ huyệt. Nhà ma ma là Hán, họ bảo cái gọi là quá... quá..."
Thấy cô bé mãi nhớ , Thiên Đăng nhắc: “Quá kế?" (Con thừa tự)
" , là đ.á.n.h hồn bạch hạ huyệt cho họ, bộ đồ đạc nhà họ sẽ thuộc về quá kế.” Bạch Chiêu Tô gật đầu lia lịa: “Ma ma cứ mãi, nhưng cũng chẳng cách nào. đúng lúc , chuyện tỷ tỷ chủ tế cho truyền đến đây. Sau đó Bắc Đình, An Tây đều cáo thị, nhiều nhiều cô nương đều đến quân doanh nhận hài cốt , thể nhà xây mộ xuất binh. Cha ma ma cũng bảo bà , tìm đàn ông nữa, cả nhà nuôi nấng cháu gái cho , còn hơn là tương lai cả lẫn nhà đều khác nuốt mất..."
Thiên Đăng những lời kể lắp bắp của cô bé, trong lòng cũng thấy ấm áp: “Vậy ma ma của giờ ?"
"Ma ma về nhà ạ, vì con gái bà mười lăm tuổi, sắp lấy chồng. Lấy hàng xóm cùng phố, họ chơi với từ nhỏ, lắm.” Nhắc đến chuyện vui, Bạch Chiêu Tô năng cũng lưu loát hẳn lên: “Bây giờ con gái xuất giá cũng thể cha chủ tế, nếu như con trai."
Thiên Đăng mỉm , khẽ : “Ma ma và con gái bà sẽ sống ."
Bạch Chiêu Tô dang rộng hai tay: “Ma ma bảo họ còn cùng nhiều khác, thêu tặng tỷ tỷ một lá cờ Xương Hóa Vương thật lớn. Mỗi họ đều thêu một cánh hoa mã lan lên góc cờ, cả lá cờ chi chít là những đóa hoa màu xanh!"
" nhận lá cờ Vương đó ."
Đó là món quà Kỷ Lân Du chuyển đến, một trong những món quà tuyệt vời nhất trong sinh nhật mười bảy tuổi của nàng.
Hóa trong những phụ nữ từng đường kim mũi chỉ thêu nên lá cờ Vương đó, một là nhũ mẫu của Bạch Chiêu Tô.
"Thực những gì cũng chỉ là nhỏ bé, nếu khả năng, cũng giống như cha ông, giống như cao tổ mẫu, mưu cầu nhiều phúc lợi hơn cho thiên hạ..."
Bạch Chiêu Tô ngước nàng, ánh mắt dừng vết sẹo giữa hai hàng lông mày, giơ tay chạm nhưng chút rụt rè.
Thiên Đăng , cúi đầu xuống để bàn tay đang giơ lên của cô bé chạm vết sẹo của : “Không , vết thương lành lâu ."
"Đây là vết thương tỷ trong cung biến ? Muội lúc đó tỷ tỷ cũng mười ba tuổi, bằng bây giờ."
Thiên Đăng gật đầu.
Đó là bước ngoặt của cuộc đời nàng. Từ đó về , nàng mất tổ phụ tổ mẫu và cha, cũng vì thế mà phán là tướng mạo lành, lục vô duyên.
Và cô bé mặt cũng đang bao phủ bởi bóng đen định mệnh giống như nàng, khiến nàng như thấy một bản khác. Họ đều cần những hành trình gian nan mới thể thoát khỏi lưới trời của phận.
Thiên Đăng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé, khẽ: “Đừng lo, chỉ cần sợ hãi, chùn bước thì dù chúng mang bao nhiêu vết thương, cũng sẽ lành thôi."
Bạch Chiêu Tô ngơ ngác vết sẹo mày nàng, lẩm bẩm: “Thật ạ? nhưng đều ... hại c.h.ế.t Mẫu hậu, đều ghét ... Muội... cũng thế..."
"Đừng những đó bậy!" Thiên Đăng kiên quyết bác bỏ: “Mẫu hậu gặp bất hạnh, nhưng đó chẳng cũng là kiếp nạn lớn nhất đời ? Đó là t.a.i n.ạ.n ai mong , ở , mà là phận bất công, là nó quá tàn nhẫn với và . Nếu kẻ vì thế mà lên án thì kẻ đó chắc chắn tâm địa hiểm độc thể cho ai !"
Bạch Chiêu Tô sững sờ nàng, nước mắt từng giọt lớn trào , cuối cùng kìm nhào lòng nàng, òa nức nở.
Thiên Đăng vỗ nhẹ lưng an ủi cô bé, giống như vỗ về chính mỗi khi giật tỉnh giấc từ cơn ác mộng.
Và đứa trẻ bẩm sinh yếu ớt ôm chặt lấy nàng, giống như nàng mỗi đêm ôm chặt con hổ vải do chính tay may cho, món bảo bối mà dù đến tận đây nàng vẫn mang theo nỡ rời xa.
Trong khoảnh khắc , phận tương đồng khiến hai xa lạ dựa , nhất thời khó phân biệt với .