THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 4: Đế Hậu hồi cung

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:12
Lượt xem: 237

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có tiền mua tiên cũng , từ khi Kim Đường dọn , những bao trọn việc ở hậu viện, sửa sang xong những chỗ hư hại trong Vương phủ, mà ngay cả các cửa tiệm danh nghĩa Vương phủ cũng nhờ sự giúp đỡ của Kim gia mà xoay vòng vốn .

Cô cô Anh Lạc vui mừng khôn xiết, hào phóng chi một khoản tiền sắm cho Huyện chủ một bộ trâm vòng bằng ngọc mỡ cừu để phối với bộ đồ tang phục màu trắng.

Đế Hậu hồi cung, kinh thành Trường An vắng lặng bấy lâu cuối cùng cũng phồn hoa trở . Người dân các phố phường đổ xô về đường Chu Tước, đội mưa hai bên đường chào đón Hoàng đế dẫn đầu bá quan văn võ hồi cung.

Cả nước ăn mừng, Thiên Đăng tuy đang chịu tang nhưng cũng đến cửa cung, cùng các công chúa và mệnh phụ hành lang nghênh đón, chỉ là trang phục đơn giản, áo trắng váy mộc.

Tiếng hoan hô từ xa vọng gần, xe giá của Hoàng đế, Hoàng hậu và Thái t.ử lượt lướt qua mặt. Thiên Đăng dáo dác quanh nhưng thấy bóng dáng oai phong lẫm liệt quen thuộc .

Bên cạnh thì thầm to nhỏ: "Sao Lâm Hoài Vương theo xe giá về kinh nhỉ?"

Người khác đáp: "Nghe ngài thương nặng trong trận quyết chiến tiêu diệt loạn quân, giờ vẫn đang liệt giường dưỡng thương đấy."

Thiên Đăng thầm kinh hãi, chủ soái một quân mà thương nặng đến thế, xem chinh xông pha trận mạc .

Con tự phụ kiêu ngạo, hành sự lỗ mãng như chứ?

Xung quanh tiếng hô vạn tuế vang dậy đất trời. Thiên Đăng quỳ theo hành lang, dập đầu thật sâu, chợt nghĩ, đây cũng là chuyện .

Đế Hậu chật vật bỏ chạy, nay nếu Lâm Hoài Vương hộ tống họ về kinh, vinh quang lớn nhất của sự khải sẽ đổ dồn hết lên . Vị Lâm Hoài Vương nắm trọng binh trong tay, tính tình ngang tàng phóng khoáng , đến lúc đó hào quang quá lớn sẽ đặt hoàng gia vị trí nào?

Sau mấy tháng bôn ba, Hoàng hậu vốn đẫy đà nay gầy trông thấy, quần áo lộng lẫy trang điểm kỹ càng cũng che giấu vẻ mệt mỏi.

Các mệnh phụ dâng rượu chúc mừng, bà trò chuyện an ủi vài vị phu nhân lớn tuổi xong bèn gọi Thiên Đăng đến bên cạnh, nắm lấy tay nàng : "Linh Lăng, Thái t.ử chịu ơn con ."

Thiên Đăng vội đáp: "Không dám, Điện hạ thể ngàn vàng, hạ cố đến điền trang thô lậu vốn là vinh hạnh của phủ Xương Hóa Vương."

Hoàng hậu vỗ vỗ mu bàn tay nàng, bộ đồ tang trắng nàng, khẽ thở dài: "Chuyện của Kỷ Quốc phu nhân, Bản cung cũng vô cùng đau xót. con thông minh bản lĩnh, nhanh chóng tìm kẻ thù g.i.ế.c , cũng là hổ danh cha ông."

Mẹ qua đời hơn một tháng, nỗi bi thương Thiên Đăng cố tình chôn chặt đáy lòng nay trào dâng. Hơi thở nàng nghẹn , hồi lâu mới nghẹn ngào : "Đa tạ Hoàng hậu điện hạ quan tâm. Nay trong kinh đồn đại con lục vô duyên, ngày tuyển chọn mười vị phu quân xảy trắc trở như . Linh Lăng xin ân điển của Hoàng hậu điện hạ, cho phép con chịu tang ba năm."

Hoàng hậu : "Con chịu tang cũng là đạo con, triều đình đương nhiên khen ngợi."

"Chỉ là như các vị lang quân dù chọn cũng đều chờ đợi ba năm..."

"Triều đình chọn họ ứng cử viên phu quân của con vốn là ân điển, con lòng hiếu thảo như ba năm thôi mà, cứ để họ đợi!"

Hoàng hậu cai quản hậu cung nhiều năm, lời đương nhiên là một lời chắc nịch. Thiên Đăng cũng ý kéo dài thời gian để quan sát các lang quân, Hoàng hậu cho phép nên nàng bèn tạ ơn.

Đợi các mệnh phụ khác tản hết, Hoàng hậu vết sẹo lông mày của Thiên Đăng, : "Hồi Yến Bồng Lai ở Thái Bốc Thư vết thương mi mắt con hủy dung, nhưng Bản cung thấy nay con hồi phục, dường như chẳng khác gì ngày thường?"

Thiên Đăng kịp trả lời, Thái t.ử bên cạnh ngắm nghía khuôn mặt nàng, vui vẻ : "Lúc đó Linh Lăng mới thương, vết m.á.u đóng vảy, kéo mí mắt xếch lên nên mới đáng sợ. May mà giờ vết sẹo mờ dần, ảnh hưởng đến dung mạo, nếu Cô thực sự thấy với Linh Lăng."

"Cũng nhờ t.h.u.ố.c trong cung ban tặng mấy năm nay, trừ sẹo sinh da non nên mới như thường." Thiên Đăng đưa tay khẽ sờ vết sẹo lông mày, cúi cảm tạ.

"Nhắc mới nhớ, Yến Bồng Lai, năm xưa phán con khắc chồng cũng trong danh sách ứng cử viên?"

"Vâng, Thái Bốc Thư Thừa Yến Bồng Lai phong tư trác tuyệt, phẩm mạo đều xuất chúng nên vượt qua các vòng tuyển chọn, cũng trong mười vị lang quân cuối cùng phủ con."

"Là tự tin mệnh cách của , là năm xưa phán đoán sai về tướng mạo của Huyện chủ?" Hoàng hậu trầm ngâm một chút, sai nữ quan bên cạnh: "Gọi Thái Bốc Lệnh... , gọi Lạc Linh Đài của Tư Thiên Đài đến đây xem tướng mạo của Huyện chủ Linh Lăng xem đổi gì so với ba năm ."

Lạc Thương Ngô của Tư Thiên Đài nhanh chóng mặt. Sau khi gieo quẻ Lục Nhâm xong, ông thu đồng tiền, giải quẻ: "Nhìn quẻ tượng, Huyện chủ đang rơi thế Khảm, Kiển. Khảm là hiểm nạn, Kiển là khốn đốn. Mệnh Huyện chủ quý trọng, quẻ sẽ ứng nghiệm lên phu quân của Huyện chủ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-4-de-hau-hoi-cung.html.]

"Phu quân? Cụ thể ứng nghiệm thế nào?"

Lạc Thương Ngô do dự một lúc, cuối cùng mới nhả mấy chữ: "Huyết quang hung sát, c.h.ế.t cũng thương."

Hoàng hậu và Thái t.ử đều biến sắc, ánh mắt đổ dồn về phía Thiên Đăng.

Trong đại điện âm u mưa gió, ánh vàng son ảm đạm, hình Thiên Đăng trong bộ đồ trắng càng thêm mỏng manh.

Dù vết sẹo hủy dung mờ, nhưng những cơn ác mộng đáng sợ hàng đêm vẫn đeo bám lấy nàng.

Nàng chỗ nào để trốn, chỉ thể trơ mắt nó lao xuống, nuốt chửng cuộc đời .

"Hoang đường!" Hoàng hậu quát: “Xương Hóa Vương và Thế t.ử vì triều đình, vì thiên hạ mà bỏ , Huyện chủ Linh Lăng vì thế mà dung nhan tổn hại, tướng mạo khuyết thiếu. phủ Xương Hóa Vương cả nhà trung liệt, hậu nhân thể mệnh mỏng gặp tai ương ?"

Thấy Hoàng hậu nổi giận, Lạc Thương Ngô vội : "Đại diễn chi năm mươi, dùng bốn mươi chín, thiên đạo tất lưu một đường sống. Mệnh Huyện chủ tuy khuyết, nhưng trong các ứng cử viên phu quân thiếu mệnh cách cực kỳ vững vàng, chắc sẽ ."

Hoàng hậu bớt giận, hỏi: "Theo ông thấy thì mệnh ai , thể trấn áp tướng may ?"

"Không ai khác ngoài Vu Quảng Lăng." Lạc Linh Đài quả quyết : “Năm xưa lão hủ tiến cử là vì mệnh cách của thực sự quá , lẽ là duy nhất thế gian trấn áp tướng hung sát của Huyện chủ."

"Vu Quảng Lăng ư?" Hoàng hậu nhớ nổi như sang hỏi Thiên Đăng: “Là thế nào?"

Thiên Đăng chần chừ, đáp: "Là... một lang quân lớn hơn con tám tuổi, hiện đang theo học ở Quốc T.ử Giám."

"Ừm, Cô nhớ , cái nho nhã, lúc ai cũng cúi , trông vẻ trầm lặng hướng nội ?" Thái t.ử từng gặp Vu Quảng Lăng, nhớ : “Nghe nhà nghèo từ nhỏ, Kim gia chu cấp mới học , nếu cưới Huyện chủ thì đúng là một bước lên mây... Có điều khoản cưỡi ngựa b.ắ.n cung của hình như lắm."

Thiên Đăng đương nhiên nhớ rõ: "Vâng, chong đèn sách quanh năm nên mắt kém, xa ."

Hoàng hậu Thiên Đăng, thầm tính toán. Một đàn ông căn cơ nhưng sách, tính tình ôn hòa lẽ cũng tệ. Nếu gì bất trắc, đối phương sẽ cả đời dựa dẫm Vương phủ, điều chiều chuộng, ngoan ngoãn bao dung, sẽ nàng phật ý.

Và ưu điểm lớn nhất của là: .

Thái t.ử Thiên Đăng, im lặng một lát hỏi: "Vậy còn Linh Lăng, bản thì ? Trong mười vị lang quân , để ý ai ?"

Để ý...

Thiên Đăng mờ mịt, lướt qua mười khuôn mặt ứng cử viên trong đầu.

Có con nhà danh gia vọng tộc, quân t.ử dịu dàng, vui vẻ, thanh lạnh như ngọc. Mẹ nàng hài lòng với từng bọn họ, nàng cũng thấy họ đều ... cái gọi là "để ý" rốt cuộc là gì?

Nàng thực sự vẫn thể tưởng tượng cảnh sẽ sống chung cả đời với bất kỳ ai trong họ.

Thấy nàng do dự hoang mang, Thái t.ử đành thở dài, khẽ: "Không vội, còn ba năm nữa, cứ từ từ mà chọn. Tin rằng ở lâu sẽ ai là thương xót nhất đời , tìm lang quân như ý."

Hoàng hậu thì : "Cái Vu Quảng Lăng cũng đấy. Dù Linh Lăng cũng chịu tang ba năm, cứ xem xét , thì biểu hiện cũng sẽ khác."

"Vâng." Thiên Đăng dập đầu . Thấy Hoàng hậu vẻ mệt mỏi, nàng cùng Thái t.ử cáo lui.

Khi đến hành lang, nữ quan bên cạnh Hoàng hậu đuổi theo, : "Vừa Hoàng hậu điện hạ quên dặn, theo lệ trong cung, phu quân chọn của Công chúa, Quận chúa, Huyện chủ đều cung phái Nghi quan đến dạy dỗ lễ nghi. nay đang lúc rối ren, trong cung thực sự rút dạy từng một. Nghe dạo các ứng cử viên phu quân của Huyện chủ đa phần đều dọn Vương phủ , chi bằng cứ để họ ba ngày họp mặt một , tập trung tại Vương phủ để truyền dạy, Huyện chủ thấy thế nào?"

Chuyện thì đơn giản, chỉ cần tìm một gian phòng rộng rãi kê bàn ghế để tám vị lang quân cùng cung sứ dạy bảo là .

Thiên Đăng nhận lời: "Được, sẽ chuyển lời tới các vị lang quân, đợi cung sứ đến Vương phủ răn dạy."

 

Loading...