THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 4: Thúy Vũ Phù Yếp
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:44
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" , nàng tên là Tiên Châu mà... Hả? Phủ Xương Hóa Vương?" Minh Thứu vỗ trán ngẫm nghĩ một hồi vỡ lẽ: “Hóa nàng là cháu gái Xương Hóa Vương?"
"Phải, nàng là hậu nhân duy nhất của Xương Hóa Vương."
Minh Thứu mừng rỡ khôn xiết, vứt luôn cây cung nhỏ trong tay, ha hả: "Thế mà còn định lừa ! Đợi cưới nàng về tay, xem mặt nàng thế nào!"
Hoàng đế chần chừ sang Hoàng hậu: "Sao là Huyện chủ Linh Lăng?"
Dù thì trong hậu viện của Huyện chủ Linh Lăng còn cả chục gã đàn ông triều đình gửi đến, vũng nước đục ngầu nay ném thêm một tảng đá lớn, e là sắp dậy sóng ngất trời.
Quan Đại Đường đều im lặng. Tay Thái t.ử siết chặt siết, cuối cùng nghiến răng mở miệng: "Huyện chủ Linh Lăng thể hòa ."
"Tại ?" Minh Thứu chỉ tay về phía Thê Phượng Các, hỏi thẳng Hoàng đế: “Bệ hạ hứa cho kết trong đêm tiệc, tự chọn cô dâu. Ngài miệng ngậm vàng ngọc, chắc sẽ nuốt lời chứ?"
Viên thông sự vội vàng sửa lời bên cạnh: "Là kim khẩu ngọc ngôn, kim khẩu ngọc ngôn ạ."
Thái t.ử trầm giọng cắt ngang: "Linh Lăng sớm phu quân chọn !"
"Làm gì ? Cái bà Công chúa Cáo Cuốc bảo là, bên cạnh nàng đàn ông nhiều quá, chọn hoa cả mắt nên chốt ai. Thế nên nàng hòa thì nhanh tay cướp lấy!"
"Không Công chúa Cáo Cuốc, là Đại Trưởng Công Chúa." Viên thông sự méo mặt sửa lưng .
Mọi đến Đại Trưởng Công Chúa thì đều hiểu ngay là Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa đang giở trò, bởi ân oán giữa bà và Huyện chủ Linh Lăng thì cả kinh thành ai cũng .
Mặt Thái t.ử xanh mét, chằm chằm về phía Cáo Quốc Công chúa đang kéo Tiêu Phù Ngọc xem pháo hoa Thê Phượng Các, thốt nên lời nào.
Bên sóng ngầm cuộn trào, bên Thê Phượng Các cũng một phen náo loạn.
Mọi chỉ thấy một vệt sáng màu như băng xuyên qua đám đông, lao thẳng n.g.ự.c Thiên Đăng, ngay đó tim nàng in hằn một vết đỏ, ai nấy đều giật thon thót.
Thôi phu nhân vội vàng chạy đỡ lấy nàng, liên tục hỏi: "Có con?"
Thiên Đăng lắc đầu, ôm lấy n.g.ự.c đau, tay nắm chặt mũi tên nhỏ rơi lòng.
Thôi phu nhân thấy đó là mũi tên gỗ đàn dùng để ném thẻ, đầu còn bọc lụa kỹ càng, gây thương tích, vết đỏ áo Thiên Đăng cũng chỉ là vết son, lúc mới yên tâm.
Cáo Quốc Công chúa liếc nàng một cái, sang điện Hàm Nguyên. Bên hành lang điện, đám Hồi Hột quả nhiên đang loạn.
Trong bóng tối, bà khẩy một tiếng, kéo tay Tiêu Phù Ngọc bỏ sang bên xem pháo hoa.
Thiên Đăng nắm chặt mũi tên nhỏ, kinh nghi về hướng nó bay tới.
Gã đàn ông từng quấy nhiễu nàng bên đường Long Vĩ đang ngẩng đầu nàng. Dưới ánh đèn, nhướng mày toét miệng, lộ hàm răng trắng bóng, hệt như một con sư t.ử mãn nguyện sắp thu hoạch con mồi.
Trong lòng Thiên Đăng dâng lên một dự cảm chẳng lành, vội vàng ném mũi tên lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.
Lúc tiếng hồ cầm vang lên, đêm sang canh hai. Pháo hoa tàn, náo nhiệt ồn ào cũng đến lúc kết thúc, đến giờ về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-4-thuy-vu-phu-yep.html.]
Mọi xuống khỏi Thê Phượng Các, xếp hàng điện Hàm Nguyên bái biệt Đế Hậu, cửa cung lên xe.
Gió lạnh rít gào, đêm về lác đác vài bông tuyết rơi. Cô cô Huyền Cơ vội giũ chiếc áo choàng lông thúy vũ khoác lên cho Thiên Đăng để tránh gió tuyết.
Thiên Đăng khép chặt chiếc áo lông thúy vũ , nhận thấy ánh mắt kỳ quặc của xung quanh, cô cô Huyền Cơ dường như cũng chút lúng túng.
Nàng ngẩng đầu lên, hóa chiếc áo lông thúy vũ nàng, tuy kiểu dáng khác với chiếc áo choàng Tiêu Phù Ngọc đang mặc cách đó xa, nhưng hoa văn màu sắc thì y hệt. Cả hai đều là nền xanh lục, ánh đèn ánh lên sắc biếc mê ly, rực rỡ chói mắt.
Cháu gái Đào Lạc Già của Kinh Quốc Công mới sáu tuổi, chẳng hiểu gì về sự ngượng ngùng của lớn, tò mò sờ sờ áo choàng của Thiên Đăng, sờ áo của Tiêu Phù Ngọc, ngạc nhiên : "Oa, thì giống hệt , mà sờ khác ghê!"
Tiêu Phù Ngọc bực bội đảo mắt, giật áo choàng của .
Thị nữ phủ Công chúa đời nào chịu để Quận chúa nhà chịu thiệt, xúm phủi những bông tuyết nửa tan áo choàng, nhạt : "Chỉ là một cái áo lông thúy vũ tầm thường, dính chút mưa tuyết là phai màu, lông lá bết bát cả. Còn của Quận chúa nhà là từ lông phù yếp hiếm , hoa quý vô song đấy!"
Một chiếc áo choàng lông phù yếp g.i.ế.c cả ngàn con vịt đầu xanh, lấy lớp lông tơ xanh biếc má chúng, từng sợi từng sợi dệt thành chùm, lộng lẫy bắt mắt, mưa tuyết thấm. Theo ngón tay thị nữ phủi , từng hạt nước lăn xuống tròn vo, chiếc áo choàng xanh biếc hề thấm ướt chút nào.
Còn Thiên Đăng tuy là Huyện chủ nhị phẩm, nhưng khi cha và ông qua đời, một nàng gồng gánh cả vương phủ. Điền trang cửa tiệm binh loạn tàn phá, tu sửa phủ , lo tang ma cho , cô cô Anh Lạc hàng tháng tính toán tiền nong trong phủ đều giật gấu vá vai. Thế nên chiếc áo choàng lông thúy vũ nàng dùng hôm nay chỉ là dùng lông chim thường nhuộm màu se sợi dệt thành, đó cắt tỉa cho mịn màng. Màu xanh biếc nhuộm lông tuy cũng rực rỡ, nhưng gặp mưa tuyết sẽ phai màu lem luốc.
Đào Lạc Già trẻ con vô tư, sờ xong áo lông phù yếp về nắm tay áo Thiên Đăng, hì hì: "Áo Quận chúa , nhưng Huyện chủ tỷ hơn!"
Nhũ mẫu sợ mất mật, sắc mặt Cáo Quốc Công chúa, vội vàng bế thốc cô bé về, nhét vội miếng bánh ngọt miệng nó.
"Đồ đời , giả là giả ? Chẳng qua chỉ lòe cái đầu tiên, chứ kỹ thì lộ hết." Cáo Quốc Công chúa kéo Tiêu Phù Ngọc mặt mày khó coi lên xe ngựa, buông một câu hậm hực bỏ .
Các vị lang quân đợi Thiên Đăng ngoài cửa cung thấy phủ Công chúa kẻ tung hứng hạ nhục Huyện chủ, ai nấy đều bất bình.
Thương Lạc "hừ" một tiếng, bảo Thiên Đăng: "Huyện chủ đừng để ý bà , trẻ con còn , cùng một bộ áo, nàng mặc vẫn hơn cô !"
Kim Đường thì : "Chẳng chỉ là áo lông phù yếp thôi ? Huyện chủ đợi đấy, mấy hôm nữa kiếm cho nàng một cái!"
"Không cần , vì một cái áo mà g.i.ế.c cả ngàn con vịt, loại áo mặc nổi." Thiên Đăng hiệu cho họ đừng chấp nhặt với loại , đường hoàng khép chiếc áo lông thúy vũ , mỉm định lên xe.
"Huyện chủ Linh Lăng, xin dừng bước."
Nữ quan bên cạnh Hoàng hậu bước tới chặn đường nàng: "Hoàng hậu điện hạ mời Huyện chủ điện việc cần bàn."
Thiên Đăng vội , thấy gió tuyết lớn dần bèn vội vàng dặn cô cô Huyền Cơ bảo các vị lang quân về , cùng nữ quan thẳng đến tiểu các phía điện Hàm Nguyên, cởi bỏ áo choàng, trong bái kiến.
Trong các đèn đuốc sáng trưng, chỉ Hoàng hậu đang đợi nàng, mà còn cả Hoàng đế, Thái t.ử và sứ thần Hồi Hột.
Ánh mắt Minh Thứu rơi nàng, nở nụ đắc ý như nắm chắc phần thắng.
Dự cảm chẳng lành trong lòng Thiên Đăng càng lúc càng lớn. Nàng cung kính hành lễ với Đế Hậu, dậy lẳng lặng giữa điện, chờ đợi phân phó.
Đèn cung đình rực rỡ chiếu lên khuôn mặt đang cúi thấp của nàng một lớp ánh sáng hờ hững, tựa như châu ngọc phát sáng, khiến dám thẳng.