THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 40: Bí mật riêng tư

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:48
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Thương Lạc kéo ngoài, phụ nữ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thuận nước đẩy thuyền: "An Đình vẫn học về. Nếu việc thì lát nữa nhé. Hôm nay ... khỏe trong , sợ lây bệnh cho hai vị nên mời nhà ."

Thiên Đăng định kéo Thương Lạc , ai ngờ tên nhóc mắt chỉ tay trong, lớn tiếng thắc mắc: "Bá mẫu dối! Rõ ràng Giản đại ca đang ở trong nhà mà, nếu thì đàn ông là ai?"

Tiếng hét của lập tức thu hút sự chú ý của hàng xóm láng giềng vốn đang tò mò, đám rảnh rỗi ngoài đường cũng xúm xem.

Thiên Đăng bất lực với Thương Lạc: "Đệ nhầm , thấy ai ?"

Thương Lạc chớp chớp mắt nàng, cuối cùng cũng im lặng.

Người phụ nữ thẹn cuống, đóng sầm cửa cài then.

Thiên Đăng giữ chặt mũ màn mặt, kéo Thương Lạc len qua đám đông đang họ với ánh mắt kỳ lạ, rảo bước rời khỏi con hẻm vắng vẻ.

Đám rảnh rỗi phía vẫn xì xào bàn tán, đoán già đoán non xem rốt cuộc trong nhà họ Giản đàn ông . Mãi đến khi bóng dáng Giản An Đình xuất hiện ở đầu hẻm, họ mới thôi b.ắ.n nước bọt, vội vàng giải tán.

Giản An Đình như thấy gì, gõ cửa nhà, liếc cửa đóng chặt, hỏi : "Hôm nay cha về ? Con cần mang cơm tối cho cha ?"

"Ừ, cơm nước xong xuôi ." Mẹ Giản đưa hộp cơm cũ cho , ngập ngừng một chút : “Vừa nãy một cô nương đội mũ màn và một tiểu lang quân mười ba mười bốn tuổi đến tìm con, bảo là bạn học cùng lớp đến xin ."

Giản An Đình khẽ cau mày: "Thương Lạc ? Cô nương cùng ... đội mũ màn ?"

Mẹ Giản buồn bực : "Phải, cô nương đó mặc đồ trắng, cũng hiểu lễ nghĩa. cái tên tiểu lang quân thật đáng ghét, rằng cứ xông nhà, may mà cô nương kéo ."

Giản An Đình thông minh nhạy bén, liếc một cái là hiểu ngay tình hình lúc đó.

Nghĩ đến việc Huyện chủ chắc chắn phát hiện chuyện trong nhà nên mới vội vàng kéo Thương Lạc , trong lòng dâng lên nỗi tủi hổ và hoang mang khó tả.

Cổ họng đắng ngắt, xách hộp cơm lên khỏi nhà, nhưng về phía đê ngoài thành mà sải bước đuổi theo hướng phường Khai Hóa.

Hắn nhanh, gần như chạy, nhưng trong đầu rối bời, đuổi kịp Huyện chủ Linh Lăng thì nên gì, giải thích thế nào với nàng.

Mãi đến khi thấy bóng dáng mảnh mai mặc đồ trắng phía , mới bước chậm . đầu óc trống rỗng, chỉ thẫn thờ theo , .

Đến gần hơn chút nữa, thấy giọng bất mãn của Thương Lạc: " rõ ràng trong nhà đàn ông mà! Lúc theo đến cửa, đ.á.n.h xong lưng luôn, về nhà. Chắc chắn thừa ở nhà tằng tịu với trai ! Người như thế mà Huyện chủ còn khen là quân t.ử thanh cao, xứng đáng chỗ nào chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-40-bi-mat-rieng-tu.html.]

Bầu trời âm u đầu như sụp xuống, Giản An Đình cảm thấy bóng tối đều đè nặng lên lưng , khiến lồng n.g.ự.c đau nhói, khó thở.

giữa lúc tuyệt vọng , thấy tiếng thở dài khe khẽ của Huyện chủ: "Thương Lạc, còn nhỏ, hiểu sự đời gian nan? Ai sống đời cũng chẳng dễ dàng gì. Vết thương của lưng, còn vết thương của trong tim. Hắn giấu kín trong lòng để lộ, cần gì x.é to.ạc nó cho thiên hạ xem?"

Thương Lạc phục: " ngoại tình thật mà! Huyện chủ còn bênh ... Hắn cái cốt cách quân t.ử gì chứ! Hừ, mai sẽ loan tin cho cả Quốc T.ử Giám là loại gì. Đệ tin còn tâm trạng tranh ngôi đầu bảng với !"

Giản An Đình siết chặt quai hộp cơm trong tay, c.ắ.n chặt môi đến trắng bệch. Hắn chằm chằm khuôn mặt ngây thơ nhưng độc ác vì thiếu hiểu của Thương Lạc, cảm thấy m.á.u nóng dồn lên não.

ngay khi cơn giận thiêu đốt suýt cướp lý trí, thấy giọng của Huyện chủ Linh Lăng trong trẻo như ngọc chạm băng, khiến ngọn lửa giận dữ dần nguội lạnh.

"Mẹ xuất bình dân, bà thường với rằng cuộc đời vốn dĩ gian nan, sự lựa chọn của mỗi đều lý do riêng. Đệ đàn ông xuất hiện trong nhà là ai ? Việc đó sẽ ảnh hưởng thế nào đến gia đình ?"

Tuy chỉ liếc qua khe cửa, nhưng trí nhớ của Thiên Đăng , nhận đó là tên tiểu Tôn Lục sự từng xách váy cho nàng ở cổng Vương phủ, đó bờ đê còn ỷ thế đ.á.n.h cha của Giản An Đình.

Lục sự của Đô Thủy Giám, quan tép riu lưu ngoại bậc nhất, đối với Huyện chủ Vương phủ chỉ là con kiến hôi.

đối với Giản Thái Bình, Chưởng cố Bộ Thủy lưu ngoại bậc bảy - thì đó là cấp nắm giữ quyền sinh sát, là vị quan lớn thể tước đoạt tiền đồ và kế sinh nhai của cả gia đình ông.

nàng thở dài, những điều với Thương Lạc, chỉ bảo: "Nếu vì tranh ngôi đầu bảng mà rêu rao chuyện , nghĩ đến việc sống thế nào đời, tương lai cả nhà sẽ ?"

Thương Lạc ấp úng: "... nếu bài vở đầu thì sẽ rời khỏi Vương phủ, rời xa Huyện chủ, thua ..."

"Vì trốn tránh sự trừng phạt của bản mà kéo khác xuống nước, đó là ác, ?" Thiên Đăng dứt khoát : “Đệ nên dồn tâm sức việc học, chứ giở trò ở những chỗ !"

Thấy rưng rưng nước mắt đáng thương , mắng xong Thiên Đăng thấy mềm lòng, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của , thở dài: "Nếu thực sự thì nhờ Thôi Thiếu khanh giúp đỡ nhiều hơn, sẽ tìm thêm vài vị thầy giỏi cho , ? Đệ là thần đồng mười ba tuổi Quốc T.ử Giám, chỉ cần chăm chỉ học tập, thể thua kém khác ? nhưng chuyện của Giản An Đình, nhớ coi như thấy gì hết."

"Xin ... Huyện chủ, ." Khuôn mặt nhăn nhúm của Thương Lạc cuối cùng cũng giãn đôi chút, móc tay với Thiên Đăng như thề thốt: “Huyện chủ yên tâm, nhất định sẽ chôn chặt chuyện trong lòng, vĩnh viễn tiết lộ nửa lời với ai!"

"Vậy thì ." Thiên Đăng gật đầu hài lòng, dẫn xuống gốc cây: “Chúng đợi thị vệ ở đây , tranh thủ xem sách một chút."

Giản An Đình nắm chặt hộp cơm trong tay, bất động trong góc tối con hẻm bóng lưng Thiên Đăng ánh sáng mờ nhạt.

Bầu trời u ám khiến bóng dáng nàng tàn cây càng thêm mỏng manh, hư ảo.

Hắn chỉ thấy mắt nhòe , lồng n.g.ự.c dâng lên nỗi bi thương và xúc động nghẹn ngào, khiến hồi lâu thể bình tĩnh .

 

Loading...