THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 40: Thuở Thiếu Thời

Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:56:01
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời khỏi phủ Cáo Quốc Công chúa, Thiên Đăng lệnh cho xe ngựa đến phường Vụ Bản, tìm đến nhà họ Thương gặp Thương Nam Lưu.

Thương gia là vọng tộc ở Nhữ Nam, nhưng giữa chốn rừng thế gia ở Trường An thì coi là hiển hách. Trong nhà chỉ dinh thự ba gian, gác cổng cũng mấy lanh lợi, mời Huyện chủ thư phòng xong chỉ Thương Nam Lưu ngoài xin chờ một lát, dâng xong bèn lui xuống.

Thiên Đăng nhấp một ngụm , ngẩng đầu tranh chữ treo tường.

Gu thẩm mỹ của Thương Nam Lưu tồi, bức tranh giữa nhà là "Võng Xuyên Thắng Tích Đồ" của Vương Duy, núi xa nước gần xanh tươi rậm rạp, khí tượng bất phàm. Trên tường trái là những bức thư pháp dọc của Ngu Thế Nam và Âu Dương Tuân, nét bút tròn trịa cứng cáp.

bên cạnh những bức thư họa của danh gia đó, gần cửa sổ treo hai bức thư pháp nét bút còn non nớt, nhất là bức gần bàn nhất, xiêu xiêu vẹo vẹo, nét bút trẻ con.

Nàng đang xem thì ngoài sân vang lên tiếng bước chân vội vã, ngay đó Thương Nam Lưu sải bước , thấy nàng bèn hỏi gấp: "Huyện chủ, tin tức của Tiểu Lạc ?"

Thiên Đăng lắc đầu: "Vẫn tìm thấy. Ta đến là để báo với Thương Biệt giá một tiếng, xin Thái t.ử điện hạ một bản thủ dụ, yêu cầu các nha môn phối hợp điều tra hành tung của Thương Lạc. Lát nữa ngài thể đến Đông Cung lấy, tiện cho việc tìm kiếm."

Vốn dĩ nàng tự lấy cũng , nhưng vì chuyện ở phủ Công chúa , trong lòng nàng cảm thấy thoải mái, cảm thấy nên giữ cách thích hợp với Thái tử, nên thiết nữa.

Thương Nam Lưu tuy lo lắng thất vọng, nhưng cũng nàng đang cố gắng tìm kiếm, vội vàng cảm tạ nàng.

Nhìn thần sắc Thiên Đăng, ông ngập ngừng: "Huyện chủ, hiện nay kinh thành đồn đại xôn xao, đều chuyện Cáo Quốc Công chúa liên quan đến Vương phủ các . Người xem Tiểu Lạc bỗng nhiên mất tích lúc , liệu ..."

Thiên Đăng cau mày. Vì Xương Ấp Quận chúa loạn ở phường, khiến phủ Xương Hóa Vương hiện nay chịu nhiều tai tiếng.

Cả Trường An đều đang đồn đại, cho rằng kẻ g.i.ế.c Cáo Quốc Công chúa Vương t.ử Hồi Hột thì là Thương Lạc đang mất tích, Kỷ Lân Du đối đầu gay gắt với Công chúa thì là Tiết Tích Dương năm xưa quan hệ mờ ám với bà ... Tóm , hung thủ chắc chắn trong hậu viện của Huyện chủ Linh Lăng.

"Dù thế nào nữa, việc cấp bách là tìm thấy Thương Lạc . Hiện giờ bặt vô âm tín, thời gian kéo dài tuyệt đối chuyện ."

"Haizz, khắp họ hàng thích và những nơi Tiểu Lạc thích đến hồi nhỏ, những chỗ quen thuộc, nhưng đều kết quả..." Thương Nam Lưu thở dài: “May mà giờ Huyện chủ xin thủ dụ của Thái tử, sẽ lập tức hỏi thăm lính gác các phường quanh đây, thì lục tung cả Trường An lên, kiểu gì cũng manh mối."

Trong tình cảnh đầu mối nào, cũng chỉ còn cách tung lưới khắp nơi thôi.

Thiên Đăng gật đầu, dậy định cáo từ thì bức thư pháp non nớt bên cạnh bàn , ánh mắt dừng ở ký tên, nhận hai chữ "Thương Lạc".

Thương Nam Lưu thấy nàng ngắm bức thư pháp đó bèn khổ: "Đây là bức 'Khuyến Học' của Nhan Lỗ Công mà Tiểu Lạc chép năm bảy tuổi. Khi đó mới đỗ Thám hoa, gió xuân đắc ý, tràn đầy hy vọng về con cái và tương lai, nên mới bồi bức chữ của nó treo ở thư phòng để thường xuyên ngắm ... Để Huyện chủ chê ."

"Đây là tấm lòng yêu con tha thiết của Thương Biệt giá đối với Tiểu Lạc, hiểu." Thiên Đăng , sang bức thư pháp bên cạnh.

Thương Nam Lưu bèn : "Bức , là khi đỗ Thám hoa một chuyến đến Mẫn Trì. Huyện lệnh địa phương cùng danh sư đại nho cùng thăm thú di tích xưa, theo một thiếu niên mới mười ba tuổi, đúng bằng tuổi Tiểu Lạc bây giờ, là thần đồng nổi tiếng nhất trong huyện, thầy giáo dẫn theo.

Lúc đó trộm cướp nổi lên bốn phía, khi chúng qua, ở Mẫn Trì đang vớt xác , hóa là năm mất mùa loạn lạc, trộm cướp hoành hành g.i.ế.c , dân chúng khổ sở vô cùng. Chúng ngẫm nay nhớ xưa, tưởng nhớ Lan Tương Như là một thư sinh mà định thiên hạ, loạn lạc mắt bao giờ mới kết thúc. Khi đó đích rút thăm, rút vần Giang Dương, một nhóm thơ ở Mẫn Trì, bài là do đứa bé đó ."

Thiên Đăng lạc khoản của bài thơ, nhất thời chút hoảng hốt: "Yến... đứa bé đó là Yến Bồng Lai?"

"Ồ, Huyện chủ hai chữ Bồng Lai?" Thương Nam Lưu chút ngạc nhiên: “Quả thực, khi đó Thánh thượng ban tên, nhưng bây giờ, là Thái Bốc Thử Thừa Yến Bồng Lai."

Thiên Đăng từng chữ cuộn giấy, Yến Bồng Lai mười ba tuổi nét chữ ngay ngắn, khung chữ còn non nớt nhưng ẩn chứa vẻ bay bổng, một bài thất luật.

Tạm gạt mây trôi ngắm núi xanh,

Mắt xơ xác luống đoạn trường.

Đi khắp ngàn non xương trắng xóa,

Vượt qua vạn nước m.á.u ngưng sương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-40-thuo-thieu-thoi.html.]

Yên Triệu bi ca còn cảnh cũ,

Tam Tần tráng chí gửi ngõ hoang.

Ngậm ngùi thư sinh nào ích,

Thái bình lê dân cậy Bình Chương.

Nàng vô thức lẩm bẩm: "Thật ..."

Yến Bồng Lai mười ba tuổi tài tình nhường , ý khí thiếu niên hào sảng, hướng về non sông hoài bão, lòng mang chí lớn tận mây xanh.

Vậy mà Yến Bồng Lai hai mươi tuổi của ngày hôm nay, màng thế sự chúng sinh, vùi đầu kinh Phật sách cổ, sống như ngoài thế tục.

Đương nhiên, cũng chẳng . Dù chức quan cung phụng thanh quý siêu thoát thế tục ở Thái Bốc Thử, cần bất cứ việc thực tế nào, một đời an lạc vô lo, quả thực là cuộc đời nhất đối với đại đa trong thiên hạ.

... Dù thì, chí hướng từng lập thuở thiếu thời, con đường từng hướng tới mấy ai giữ trọn vẹn ?

Thương Nam Lưu thấy vẻ mặt nàng, hỏi: "Huyện chủ cũng quen ?"

Thiên Đăng sững sờ, đó mới nhớ Thương Nam Lưu rời kinh nhiều năm, rõ ràng Yến Bồng Lai cũng ở trong hậu viện của nàng.

Nàng cũng ý định giấu giếm: "Huynh là một trong những ứng viên phu quân của ."

Thương Nam Lưu ngẩn hồi lâu, mặt hiện lên biểu cảm "thằng nghịch t.ử xong đời , chẳng chút hy vọng thắng nào".

"Kể cũng thật trùng hợp. Lúc đó xem bài thơ của thấy thích, đặc biệt mang về kinh, bồi xong treo bên cạnh bức thư pháp của Tiểu Lạc, dạy nó rằng đây là mục tiêu của con. Nếu năm mười ba tuổi nó thể đạt trình độ ngang bằng thế thì cũng mãn nguyện lắm ."

Ai ngờ vận mệnh xoay vần sắp đặt, Thương Lạc mười ba tuổi và Yến Bồng Lai mười chín tuổi cùng mặt Thiên Đăng, đạt sự ngang bằng theo một ý nghĩa khác.

Thiên Đăng bài thơ năm mười ba tuổi của Yến Bồng Lai thêm nữa, cáo từ Thương Nam Lưu.

Ông vẻ chần chừ, thôi.

Thiên Đăng nhận ông điều , bèn hỏi chuyện gì.

"Không gì, chỉ là cảm thấy Yến Bồng Lai chút thiếu cẩn trọng... Hắn là ứng viên phu quân của thì nên dây dưa với bên phía Cáo Quốc Công chúa."

Thiên Đăng suy nghĩ một chút, hỏi: "Trịnh Nhiêu An?"

Thương Nam Lưu thấy nàng chuyện mới yên tâm, : " . Vừa tìm đến gần phủ Cáo Quốc Công chúa, lúc mua nước uống ở quán giải khát, thấy họ gặp uống trong đó. Huyện chủ đấy, bệnh sạch sẽ của Yến Bồng Lai cả Trường An đều , nên thấy hẹn ở quán ven đường, uống thứ nước do phàm tục đun bằng nước thường thế , mới thêm vài , Kết quả phát hiện cổ tay áo dính tro bụi. Thần tiên lang quân ngày ngày mặc áo trắng, quả nhiên nên xuống trần."

Thiên Đăng : "Việc Yến Bồng Lai nhắc với , Trịnh Nhiêu An đây là Huyện lệnh Mẫn Trì, từng giúp đỡ nhiều."

Thương Nam Lưu gật đầu: "Lúc đến Mẫn Trì, Trịnh Nhiêu An khen ngợi Yến Bồng Lai hết lời. Có điều ông đưa Yến Bồng Lai kinh, cũng nhờ đó mới bám phủ Công chúa."

Thiên Đăng để ý những chuyện , chỉ hỏi: "Thương Biệt giá vẻ hiểu Yến Bốc thừa?"

"Cũng hẳn, chỉ cảm thấy, một mầm cây vốn thể trở thành cây đại thụ chọc trời, vì dáng vẻ lả lướt mà đưa chậu cảnh, trở thành đối tượng để thưởng ngoạn, chút đáng tiếc thôi."

Ánh mắt Thiên Đăng dừng bài thơ treo tường, ngắm hồi lâu, cũng kìm khẽ thở dài một tiếng.

 

Loading...