THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 41: Đêm yên tĩnh
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:49
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng và Thương Lạc về đến Vương phủ thì thấy Thời Cảnh Ninh đang xách hộp đồ ăn đợi.
Hắn giơ chiếc hộp lên mặt Thiên Đăng, nở nụ dịu dàng: "Huyện chủ, mấy hôm nay ăn uống ngon miệng, bôn ba vất vả. Ta xuống bếp chút đồ ăn, nếm thử xem hợp khẩu vị ?"
Thiên Đăng vì mải tìm Thương Lạc nên ăn trưa, lúc quả thực đang đói. Nàng dẫn hai thư phòng để Thương Lạc bài tập, còn thì rửa tay chuẩn dùng bữa.
Thời Cảnh Ninh mở hộp, bưng một bát canh cá viên nấu rau nhút tây còn nóng hổi ăn, ngó sen non xào củ ấu, cá chép hấp thì là, còn một hộp điểm tâm là món bánh sen ngàn lớp màu xanh nhạt hồng đào mắt.
Nhìn những món ăn thanh đạm tươi ngon, Thiên Đăng vốn đang chán ăn cũng cảm thấy đói bụng.
Thấy Thương Lạc bên cạnh thèm nhỏ dãi, Thiên Đăng đưa cho một cái bánh sen lót , nhận lấy đũa thìa từ tay Thời Cảnh Ninh, múc một viên cá trắng ngần trong bát canh ăn thử.
Viên cá giã nhuyễn bông xốp, đưa miệng tan ngay, nhân bên trong trào dòng nước thịt đậm đà. Hóa bên trong bọc thịt dê hầm nhừ, rõ ràng là nàng ăn chút thịt nên cố ý bỏ công sức món .
Cá và thịt dê kết hợp tạo nên hương vị tươi ngon ngọt ngào mà hề tanh hôi. Củ ấu ngó sen thanh ngọt giòn tan, cá chép mềm mại miệng, bánh sen thơm ngọt giòn rụm, món nào cũng khiến Thiên Đăng ăn ngon miệng.
Ngẩng đầu lên, thấy Thời Cảnh Ninh dịu dàng ăn, nụ môi nhẹ nhàng, vẫn là thiếu niên từng khắc thỏ gỗ cho nàng trong ký ức, dường như thời gian bao giờ trôi .
Cửa phòng vang lên hai tiếng gõ nhẹ. Thiên Đăng , thấy Thôi Phù Phong dáng cao ráo như ngọc, phong thái trác tuyệt, đang gật đầu chào nàng ở cửa: "Làm phiền Huyện chủ, Thương Lạc về, qua xem bài vở của thế nào."
Thiên Đăng chỉ Thương Lạc đang ăn bánh sen chữ bên cạnh. Thôi Phù Phong bèn lưng xem xét. Thấy đang cắm cúi , tiện tay lấy một cuốn sách giá dựa cửa sổ .
Trong thư phòng, bốn mỗi một việc, gian yên tĩnh lạ thường. Chỉ thi thoảng tiếng thìa va nhẹ thành bát sứ kêu "king" một tiếng, khiến lòng Thiên Đăng cảm thấy bình yên hiếm .
Ngước Thôi Phù Phong dựa bên cửa sổ, ánh trăng vằng vặc phủ lên , nhưng còn trong sáng hơn cả ánh trăng. Lại Thời Cảnh Ninh bên cạnh giúp nàng dọn bát đũa, ánh đèn dịu dàng bao phủ lấy , nhưng còn dịu dàng hơn cả ánh đèn.
Chong đèn trăng, hồng tụ thiêm hương*, khung cảnh thật sự quá đẽ. Chỉ tiếc cái giá trả là... các lang quân từ hậu viện đang dần dần xâm lấn tiền viện của nàng .
*Người châm hương, hầu bút nghiên.
Tình cảnh chút quá mức lãng mạn, Thiên Đăng thấy ngượng ngùng, vội vàng giúp Thời Cảnh Ninh thu dọn hộp đồ ăn, lời cảm ơn qua loa: "Đa tạ nhọc lòng vì ."
Thời Cảnh Ninh nàng thắm thiết, dịu dàng : "Không gì, chỉ mong Huyện chủ bảo trọng sức khỏe, việc thuận lợi an khang. Đó là mong mỏi sâu sắc nhất của ... và tất cả trong phủ."
Thiên Đăng đáp: "Yên tâm , sẽ phụ lòng ."
Tim Thời Cảnh Ninh đập nhanh hơn một nhịp, mặt đỏ lên. Sợ nàng nhận cảm xúc thể che giấu của , vội cúi đầu xách hộp đồ ăn cáo lui, vội vã rời .
Thôi Phù Phong lấy sách che mặt, chỉ để lộ đôi mắt đuôi xếch lên, Thiên Đăng như .
Tâm trí Thiên Đăng lúc bay xa vạn dặm. Thấy bên cạnh còn hai cái bánh sen, nàng tiện tay đưa cho Thôi Phù Phong một cái: "Thôi Thiếu khanh cũng bảo trọng sức khỏe đấy."
Thôi Phù Phong cụp mắt chiếc bánh sen, chỉ nhẹ một cái : "Nàng ăn , kẻo phụ lòng ."
Thiên Đăng chẳng nhận điều gì, cũng hiểu phụ lòng cái gì, suy nghĩ miên man ăn nốt cái bánh sen tay. Sau đó nàng hiệu cho Thôi Phù Phong ngoài gian hỏi thăm tiến triển vụ án ở Quốc T.ử Giám.
"Mảnh tre chúng tìm lúc đó, giờ kết luận ?"
Thôi Phù Phong đáp: "Đang định với nàng chuyện đây. Căn cứ hình dạng uốn cong và dấu vết buộc dây đó, thanh tre hẳn là rớt từ một cái cào cỏ."
"Cào cỏ?" Thiên Đăng động tác cào cào, vẻ mặt ngờ vực.
Thôi Phù Phong gật đầu, trầm ngâm: "Lối hẹp đó quanh năm suốt tháng chất đầy rác rưởi, tre gỗ nát vải rách vứt lung tung, một cái cào cỏ hỏng vứt ở đó dường như cũng chẳng gì lạ..."
Hai suy nghĩ hồi lâu vẫn kết luận gì. Cuối cùng Thôi Phù Phong : "Tóm , nếu hung thủ khả năng xuất hiện ở ký túc xá Mạnh Lan Khê thì tất cả những học trò mặt gần đó hôm đều hiềm nghi. Đại Lý Tự tăng cường nhân lực, điều tra những học trò từng xuất hiện gần phòng Trịnh Quân Sơn, chẳng mấy chốc sẽ tra rõ ràng thôi. Đến lúc đó sàng lọc từng một, kiểu gì cũng phát hiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-41-dem-yen-tinh.html.]
Thiên Đăng gật đầu: "Chúng cũng nên với Lăng Thiên Thủy một tiếng, giúp gì cho suy luận của ."
"Đương nhiên , đợi về sẽ sang bàn bạc."
Nhắc đến Lăng Thiên Thủy, Thiên Đăng im lặng suy tư một lúc, cuối cùng vẫn kìm hỏi: "Không Thôi Thiếu khanh thể liên lạc với Lâm Hoài Vương ? Hoặc là quân Sóc Phương cũng ."
Thôi Phù Phong nhướng mày, quan sát vẻ mặt nàng: "Huyện chủ tìm Vương gia việc gì ?"
"Ta hỏi thăm về chuyện của Lăng Thiên Thủy, về... biểu hiện thường ngày của trong quân, càng chi tiết càng ."
Trong mắt Thôi Phù Phong lộ vẻ thích thú: "Huyện chủ hứng thú với ?"
Thiên Đăng đương nhiên tiện cảm giác quái dị của đối với , chỉ : "Xét về khả năng nghiệm thi, điều tra và truy tìm manh mối, quả thực là bất phàm. ... vẫn cảm thấy và cái kẻ 'đáng thương' trong ký ức của Kỷ Lân Du khác biệt quá lớn. Chuyện dù cũng quan trọng, thấy cẩn thận một chút vẫn hơn."
"Chẳng Kỷ Lân Du mười mấy năm gặp biểu ca ? Từ trẻ con lớn lên thành lớn, ai mà chẳng đổi nhiều?" Thôi Phù Phong Thiên Đăng mặt, nhớ cô thiếu nữ hoang mang lo sợ khi mất ba năm .
Vật đổi dời, giờ đây nàng cũng đổi nhiều, sớm từ biệt dáng vẻ thiếu nữ non nớt ngây thơ ngày nào, đủ sức gánh vác cả phủ Xương Hóa Vương vai.
Thiên Đăng tránh ánh mắt soi xét của , vuốt tóc mai: "Nếu Thôi Thiếu khanh thấy khó xử thì thôi tự tìm cách khác là ."
Thôi Phù Phong thấy nàng như bèn lấy giấy thư bàn, : "Chỉ là hỏi thăm Lâm Hoài Vương về một tiểu trướng thôi mà, cần phiền khác để thư hỏi giúp nàng."
Nét bút phóng khoáng, hạ bút thành văn, xong bỏ phong bì.
Thiên Đăng sai mời tùy tùng của Thôi Phù Phong , châm nến nghiêng, giúp nhỏ sáp niêm phong phong thư.
Bấc nến bỗng nổ "tách" một tiếng, khiến tay nàng giật run lên. Ngón tay sáp nến nóng nhỏ bấm mạnh lên góc phong bì.
Thôi Phù Phong vội đỡ lấy cây nến, cầm lấy đầu ngón tay nàng xem xét: "Huyện chủ, chứ?"
"Nóng quá." Thiên Đăng cạy lớp sáp mu bàn tay , xuýt xoa thổi chỗ bỏng.
Cổ tay nàng như ngọc, mười ngón tay trắng muốt, chỗ bỏng ửng lên một vệt đỏ hồng ánh đèn, trông rõ ràng.
Thôi Phù Phong định xem kỹ hơn thì Thiên Đăng ngước mắt .
Ánh nến lung linh nhảy múa, hai đều thấy ánh mắt sáng rực của đối phương, trong đó phản chiếu rõ nét khuôn mặt của chính .
Quá gần , hợp lễ tiết.
Thôi Phù Phong buông tay nàng . Thiên Đăng cũng rụt tay trong tay áo, ngượng ngùng hắng giọng một cái, bức thư tay tìm chuyện để : "Chữ đó bẩn chứ?"
Thôi Phù Phong qua, phong thư nhàu, chỗ niêm phong sáp móng tay nàng bấm thành một vết hình trăng khuyết, chỉ thế thôi.
"Không , vẫn nguyên vẹn." Hắn giao thư cho tùy tùng bước , dặn dò đây là thư gửi cho Lâm Hoài Vương.
Tùy tùng nhận lấy thư cất kỹ, hỏi: "Giao cho Trương Đô úy của quân Sóc Phương đang lưu kinh thành việc ạ?"
Thôi Phù Phong đáp: "Trương Đô úy việc xưa nay vẫn thỏa, ."
Thư gửi , bài tập của Thương Lạc cũng xong. Thôi Phù Phong cầm lên xem xét kỹ lưỡng, giúp sửa chữa những chỗ thiếu sót. Thiên Đăng bèn men theo tường viện về phòng.
Suốt dọc đường , nàng chỉ cảm thấy chỗ sáp nến nóng nhỏ tay cứ nóng rát âm ỉ.