THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 41: Lửa cháy
Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:53
Lượt xem: 160
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng và Thôi Phù Phong , nàng dậy bước cửa, hỏi: "Huynh nữa?"
"Biểu công t.ử phát điên ạ! Hắn cứ kêu gào là oan hồn Thời Cảnh Ninh bám theo, chạy loạn khắp nơi như điên, giẫm nát cả một mảng hoa cỏ trong phủ!" Lưu Ly hả hê mặt, chẳng thèm quan tâm đến tình trạng của Dương Hòe Giang mà chỉ thấy thương cho ông lão vườn: “Lão Ngụy tức đến nhảy cẫng lên, ông mới dọn tuyết, buộc rơm che chắn cho hoa cỏ xong, giờ từ đầu."
Thiên Đăng hỏi : "Dương Hòe Giang oan hồn Thời Cảnh Ninh xuất hiện ?"
"Vâng ạ, bắt đầu loạn từ Tây viện, cứ thế chạy thục mạng, cổ họng phát tiếng khò khè đáng sợ lắm, bọn em sợ c.h.ế.t khiếp! Định Tương phu nhân gọi với theo 'Con ơi con nhầm , gì Thời Cảnh Ninh, nó c.h.ế.t mà!', bà cố đuổi theo nhưng mà kịp. Biểu công t.ử chạy lung tung khắp nơi, giờ trời tối , chẳng chạy nữa!"
Thiên Đăng ngờ chuyển Dương Hòe Giang tiền viện mà vẫn xảy chuyện , nàng sang Thôi Phù Phong.
Thôi Phù Phong nhanh chóng thu dọn đồ đạc: "Đi, chúng qua Tây viện xem tình hình thế nào ."
Trời tối, Thiên Đăng sai thắp đèn, cả nhóm cùng đến Tây viện.
Trong viện bừa bộn như bãi chiến trường, hoa cỏ vốn chăm chút gọn gàng giờ giẫm đạp tan nát. Bước trong nhà, rương hòm chuyển từ Cổ Đằng Trai về xô đổ ngổn ngang, đồ đạc vương vãi khắp nơi, bẩn thỉu lộn xộn, Cát ma ma dọn dẹp thở dài sườn sượt.
"Chuyện gì thế ?" Thiên Đăng giả vờ ngạc nhiên hỏi, hiệu cho tỳ nữ giúp một tay.
Phía vang lên tiếng thở dốc mệt nhọc, Định Tương phu nhân tóc tai rối bời, bám tường mới lết từ ngoài .
Vừa thấy Thiên Đăng và Thôi Phù Phong, bà lao tới: "Đăng Đăng, Phù Phong, Hòe Giang nguy to ! Nó... nó bảo mắt là bóng ma của Thời Cảnh Ninh đòi mạng! Hai đứa xem chuyện ... chuyện đây?"
Thiên Đăng đỡ bà xuống. Thấy bà lấm lem bùn đất, chắc là ngã trong lúc hoảng loạn, nàng sai tỳ nữ bưng nước, vắt khăn lau mặt mũi chân tay cho bà , : "Sao thế ? Phủ Xương Hóa Vương xưa nay thanh tịnh, gì chuyện ác quỷ đòi mạng? Hay là biểu ca bệnh nên hoa mắt nhầm thôi?"
Định Tương phu nhân mặt cắt còn giọt máu, lau vội mặt mũi cuống quýt : "Đừng chuyện đó vội, con mau cho tìm biểu ca con về đây !"
"Cô cô Huyền Cơ, cô tập hợp tất cả trong phủ, thắp đèn lồng chia tìm biểu công tử, nhớ tìm kỹ từng ngóc ngách." Thiên Đăng lập tức lệnh. Đợi Huyền Cơ khỏi, nàng sang Định Tương phu nhân: "Dì , biểu ca nông nỗi , xem chúng mau chóng tìm pháp sư về phép giải oán thôi!"
Định Tương phu nhân gật đầu lia lịa: "Phải đấy, mời nhiều pháp sư , giải hết oán thù cho Hòe Giang!"
Thấy bà sốt sắng như Thiên Đăng bèn hỏi: "Tại biểu ca và Thời Cảnh Ninh nông nỗi ? Chẳng dì hôm đó là Thời Cảnh Ninh hãm hại biểu ca ? Giờ Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t , về ám hại là biểu ca chứ?"
"Chuyện ... Oan hồn ma quỷ thì gì đạo lý, cứ tìm pháp sư trấn áp !" Định Tương phu nhân vẫn cứng miệng chịu thật, chỉ hoảng hốt : "Cháu gái , giờ đến nước , việc quan trọng nhất là tìm biểu ca con về ! Hòe Giang là độc đinh của nhà họ Dương, nếu nó mệnh hệ gì thì nửa đời của dì dựa ai?"
Thôi Phù Phong lên tiếng: "Mợ , mời đại sư về siêu độ cũng rõ nguồn cơn ân oán thì mới đường mà phép chứ, cứ mơ hồ thế thì ?"
"Chuyện ..." Sắc mặt Định Tương phu nhân biến đổi liên tục, c.ắ.n răng chịu tiết lộ chi tiết đêm đó: “Hòe Giang với dì như thế, chẳng lẽ dì tin con trai ?"
Thiên Đăng và Thôi Phù Phong trao đổi ánh mắt, đang định tiếp thì thấy mắt bỗng sáng rực lên. Nàng đầu về hướng ánh lửa bốc lên.
Là hướng nhà kho. Ngọn lửa hung tàn bốc lên ngùn ngụt, khói đen cuồn cuộn hòa cùng ánh lửa đỏ rực x.é to.ạc màn đêm đang buông xuống, cảnh tượng kinh hoàng.
"Làm đây! Nhà kho mới dựng xong cái khung, ván gỗ còn đang chất đống đó!"
Khi Thiên Đăng chạy tới, cô cô Anh Lạc đang dậm chân bình bịch, cuống cuồng thế nào.
Mọi trong phủ đang vây quanh nhà kho bốc cháy dữ dội, tạt nước trong vô vọng. Tiếc là lửa quá lớn, nước tạt chẳng khác nào muối bỏ biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-41-lua-chay.html.]
Kim Đường, vất vả ngược xuôi mấy ngày nay ngây đống đổ nát tâm huyết của biến thành tro bụi, tức giận bất lực.
Thiên Đăng cố trấn tĩnh, hỏi : "Chuyện gì xảy ?"
Kim Đường nàng, uất ức : "Huyện chủ, là tên Dương Hòe Giang! Chắc chắn ghen ghét việc cho vương phủ nên cố tình phá đám!"
Thiên Đăng quanh một lượt, cau mày hỏi: "Dương Hòe Giang? Hắn gì?"
"Ai mà ! Trời tối , khung gỗ và ván trong sân mới dựng xong, sơn dễ cháy nên các bác thợ nghĩ tiến độ cũng nhanh , mạo hiểm thắp đèn đêm nữa nên thu dọn về. Lúc chúng đến cổng viện thì thấy Dương Hòe Giang chạy tới như điên, chúng cũng chẳng để ý, ai ngờ bao lâu thì..."
Một đàn ông vạm vỡ bên cạnh tiếp lời: "Vừa mới tuyết, đất còn ướt, bình thường cháy dễ thế ? Huyện chủ xem, thùng sơn chúng chở đến đổ hết , tên khốn đó chắc chắn đạp đổ thùng sơn châm lửa đốt!"
Sơn sống bắt lửa, cộng thêm gỗ chất đống trong sân nên cháy nổ lép bép, ngọn lửa hung hãn chẳng kém gì vụ cháy bếp hôm nọ.
Cô cô Anh Lạc đau lòng khôn xiết, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tuy nhà họ Kim cử thợ đến giúp sửa chữa, nhưng gỗ, sơn, gạch ngói đều là vương phủ bỏ tiền thật mua. Vương phủ giờ lo đại tang, lo tu sửa, tiền nong vốn eo hẹp, nay càng thêm túng quẫn.
Thiên Đăng vỗ vai cô cô an ủi, sực nhớ chuyện quan trọng, đầu quanh hỏi: "Nếu là Dương Hòe Giang phóng hỏa, giờ chạy ?"
Kim Đường nghiến răng ken két: ", tìm cho một trận..."
Lời dứt nghẹn trong cổ họng. Hắn trố mắt , run rẩy chỉ tay một bóng đen trong biển lửa: "Kia... ..."
Mọi theo hướng tay chỉ. Trong biển lửa mịt mù khói đặc, một bóng vặn vẹo đang giãy giụa, dường như thoát khỏi hỏa ngục.
bốn bề lửa vây kín, khói mù mịt khiến trong đó mất phương hướng, chỉ thấy tiếng gào thét khản đặc tuyệt vọng, quái dị: "Thời Cảnh Ninh, Thời Cảnh Ninh!"
Cái giàn giáo dựng tạm bợ thiêu rụi chân, theo tiếng thét quái dị , những thanh gỗ lớn chất bên cùng gạch đá ầm ầm đổ sập xuống, đè nghiến lên bóng bên .
Tiếng la hét vang lên, đồng loạt đầu bỏ chạy xa.
Lần kinh nghiệm hơn, ai nấy đều núp đống vật liệu cháy để tránh tàn lửa b.ắ.n .
Trong tiếng nổ lớn, nhà kho mà Kim Đường cùng đám thợ vất vả bao ngày mới dựng hình hài giờ trở về thành đống đổ nát.
Đống gỗ đổ sập vẫn cháy rừng rực, sức nóng khủng khiếp tỏa khiến cách xa hai ba trượng cũng cảm thấy rát mặt, thể gần tạt nước .
Kim Đường và đám thợ chán nản, chỉ cứu vớt vật liệu còn sót trong sân cháy lan tới. Còn đống gỗ đè bên thì chắc chắn c.h.ế.t còn nghi ngờ gì nữa, sớm muộn một chút cũng chẳng khác gì .
Cô cô Anh Lạc sợ đến mức quên cả , bà nép Thiên Đăng, cố nén sợ hãi hỏi: "Huyện chủ, ... biểu công t.ử c.h.ế.t cháy ?"
Thiên Đăng im lặng một lát khẽ: "Không , đợi lửa tắt, tìm thấy t.h.i t.h.ể tính."
ai cũng thấy tiếng gào thét khản đặc tuyệt vọng của trong biển lửa khi c.h.ế.t. Cái giọng t.h.u.ố.c hỏng, méo mó gọi tên "Thời Cảnh Ninh" , là tên điên Dương Hòe Giang thì còn ai đây nữa?
Thấy ngọn lửa thể cứu vãn, Thiên Đăng lệnh kiểm tra bộ trong phủ, suy nghĩ một chút cố lấy tinh thần, đến Tây viện nơi Định Tương phu nhân ở .