THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 42: Một Mũi Tên Trúng Hai Đích

Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:15
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chùa Hộ Quốc là ngôi chùa trấn quốc của Khâu Từ, cách Vương cung và Linh điện xa. Chỉ lát , hai tăng nhân cùng phối hợp với thủ kho mang một bọc vải lụa đến.

Thủ kho cho xem dấu niêm phong bằng đất sét còn nguyên vẹn bọc vải buộc chặt, chứng minh lồng vàng từ khi gói cất kho từng mở . Đợi hòa thượng già gật đầu, ông mới rạch dấu niêm phong, mở bọc vải để lộ chiếc lồng vàng sáng lấp lánh bên trong.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn lồng vàng, nhưng đóa Thanh liên lưu ly bên trong biến mất từ lâu, chỉ còn trống rỗng.

"Huyện chủ Đại Đường, lồng vàng đưa đến, bằng chứng ?"

Thiên Đăng chút do dự, xách lồng vàng bước đến nơi ánh sáng mạnh nhất, nghiêng lồng vỗ mạnh đáy.

Ánh mặt trời chiếu xiên từ xuống, soi rõ ánh vàng rực rỡ của chiếc lồng và cả những đốm sáng li ti rơi lả tả khi vỗ.

Những đốm sáng rơi xuống nền gạch đen cháy sém, ánh mặt trời tỏa ánh sáng lấp lánh rõ rệt, là bụi lưu ly.

Vẻ bình tĩnh cố giữ mặt Tiết Tích Dương cuối cùng cũng biến mất, ánh mắt cũng mất vẻ tự tin bay bổng.

Thiên Đăng chỉ những hạt bụi lưu ly lấp lánh nắng, : "Xem suy đoán của là đúng. Đóa Thanh liên vỡ trong lồng mới lấy . Điều cũng rửa sạch hiềm nghi cho , nếu thực sự như suy đoán đó, trong lúc cầu phúc cấu kết với ngoài chuyển Tam thánh khí qua cửa sổ phía , thì chắc chắn sẽ cẩn thận giữ cho thánh khí nguyên vẹn. Dẫu lấy một nắm mảnh vỡ lưu ly qua cửa sổ còn khó hơn lấy cả đóa Thanh liên nhiều."

Trong khi gật gù, nàng hỏi: "Vậy Tiết lang quân, nếu , ở gần Thanh liên lưu ly nhất trong điện lúc đó, giở trò như , lưu ly vỡ, thì trong chiếc lồng vàng niêm phong kỹ lưỡng còn sót bụi lưu ly?"

Câu hỏi bất ngờ khiến Tiết Tích Dương sững sờ. Trong lúc đang cố tìm lời lấp liếm, Thiên Đăng tiếp: "Trong Linh điện đông phức tạp, đương nhiên thể như , vỗ sạch sẽ bụi lưu ly kẹt trong khe hở lồng vàng, chỉ thể thu nhặt những mảnh vỡ mắt thường thấy . Đêm đó, nội ứng của các trong cung cả đêm để dùng keo da cá gắn các mảnh vỡ Thanh liên, tránh để khác thủ pháp trộm Thanh liên lưu ly. Đợi đến giờ hẹn giữa và Bắc Vương, các dùng nó hành thích Bắc Vương trong đình, đổ vạ cho ."

Giọng Tiết Tích Dương còn êm ái, trở nên trầm lạnh, cứng nhắc: "Huyện chủ cho rằng lưu ly gắn tạm bằng keo da cá cũng thể đ.â.m c.h.ế.t ?"

"Bởi vì thứ vỡ vốn là những cánh hoa Thanh liên lưu ly, chứ cuống hoa Bích liên lưu ly đ.â.m ngực." Thiên Đăng thẳng mắt , rành rọt từng chữ: “Cánh hoa Thanh liên mỏng manh dễ vỡ, nhưng cuống hoa đặc ruột, chắc chắn hơn nhiều. Hơn nữa cuống hoa nhọn và dài, khi gãy rời khỏi hoa thì dễ dàng lấy khỏi lồng vàng, càng dễ trở thành hung khí sắc bén đ.â.m xuyên tim!"

Thị vệ trưởng vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, bừng tỉnh đại ngộ: "Thảo nào! Lúc đó thấy tình trạng Bắc Vương, vội dẫn lên xem xét, nhưng động thi thể, động tác cũng chẳng mạnh lắm mà đóa sen rơi vỡ tan tành, hóa là vốn dĩ gắn chắc chắn!"

"Mà lúc đó, t.h.i t.h.ể Bắc Vương đặt dựa cột đình sát mép nước cũng là tính toán kỹ lưỡng. Như khi Thanh liên lưu ly rơi xuống sẽ rơi thẳng xuống nước. Keo da cá mảnh vỡ gặp nước là tan, vớt lên sẽ sạch bong để dấu vết. Còn nữa, đó dù ghép đóa sen, nhưng lưu ly rơi xuống nước khó tìm hết mảnh nhỏ, thiếu vài mảnh cũng là chuyện thường tình. Như thủ đoạn các sẽ biến mất, còn dấu vết."

Nói , nàng vỗ vỗ lồng vàng: "Chỉ tiếc là các tính trăm đường vẫn sơ hở một li, quá tự tin thủ pháp của nên để bằng chứng nhỏ kịp dọn sạch."

Mặt Tiết Tích Dương trắng bệch, nhưng chịu bó tay chịu trói, cãi cố: "Huyện chủ lời vô căn cứ . Hôm đó trong Linh điện hỗn loạn, từng đến gần, khác cũng từng đến gần. Mà đến gần nhất, ở lâu nhất là bản Huyện chủ. Cho nên ai cũng cơ hội đập vỡ nó mang , giao cho kẻ ám sát Bắc Vương, chứ bày cái trò tiếng sáo vỡ lưu ly kiểm chứng để đổ vạ cho ."

"Nói vẫn chịu nhận?"

"Sao thể nhận ? Huyện chủ chỉ vì khúc nhạc biên soạn, tiếng sáo thổi hôm đó, cùng mấy lời đồn đại hoang đường về thủy tinh chấn vỡ mà vu cho dùng thủ đoạn đó trộm thánh khí, quả thực quá oan uổng cho !" Tiết Tích Dương , vẻ mặt trắng bệch tan biến, đó là nét oan ức: “Chưa cái khác, Trấn quốc Tam thánh khí cùng biến mất trong Linh điện, nếu thì hai món thánh khí còn trộm mang kiểu gì? Dẫu Pháp Luân và Chùy Kim Cương đồ mỏng manh dễ vỡ, thể dùng thủ pháp Huyện chủ suy đoán đúng ?"

"Chùy Kim Cương là món nhỏ nhất trong các thánh khí, mang trộm ngoài đương nhiên khó. Còn chiếc Pháp Luân nặng nề trộm thế nào quả thực khiến khó hiểu. Mãi cho đến khi lời chứng của Vương nữ khiến cuối cùng cũng hiểu bọn chúng dùng thủ đoạn gì."

Bạch Chiêu Tô nãy giờ vẫn nàng bằng ánh mắt ngưỡng mộ khi nàng bóc tách sự thật, Thiên Đăng nhắc đến thì ngơ ngác nhớ , rõ ràng chính cô bé cũng lời chỗ nào liên quan đến chuyện .

"Vương nữ , khi thích khách rút lui, trong đám cháy thấy tiếng kêu ngắn ngủi của Vương t.ử Bạch Chiêu Giác, rõ ràng đó là lúc ngài hại."

Bạch Chiêu Tô gật đầu thật mạnh: " chính tai thấy... Giọng cuối cùng của Vương , ... c.h.ế.t cũng quên!"

"Từ đó nghĩ, khi Nhị Vương thúc hại, hung thủ cố tình thiết kế để Thanh liên lưu ly vỡ trong nước, là vì những mảnh vỡ nhỏ sẽ lẫn trong nước, thể vớt hết , từ đó ảnh hưởng đến phán đoán. Cho nên nghĩ đến phương pháp giấu Pháp Luân, thực cũng thể tương tự như ."

Nói , nàng như vô tình liếc Thôi Phù Phong bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-42-mot-mui-ten-trung-hai-dich.html.]

Thôi Phù Phong chỉ mỉm , im lặng chờ nàng tiếp.

Nàng nhiều nữa, bước về phía tế đàn, chỉ lên phía bậc thềm.

"Pháp Luân to như cho dù các nhạc công mặt lúc đó phối hợp thế nào, đàn Không hầu, đàn Tỳ bà, đàn Sắt đều thể giấu nó mang ngoài . đến khi thích khách hành hung phóng hỏa trong Linh điện, nó đột ngột xuất hiện, vết thương đầu Vương t.ử Bạch Chiêu Giác là do nó gây . Vương nữ lúc đó để ý thấy trong đám thích khách ai mang vật nặng, mà là cõng cái Pháp Luân nổi bật như thế g.i.ế.c ?"

Bạch Chiêu Tô cố nhớ , lắc đầu quầy quậy: "Không ... Pháp Luân to và nổi bật, lúc bọn chúng cháy, nếu thì chắc chắn thấy."

"Đã mang , cũng ai mang , thì chỉ một cách giải thích: Thực Kim Lưu Ly Pháp Luân từ đầu đến cuối vẫn luôn ở trong Thần điện, từng lấy . Chỉ là nhóm Tiết lang quân giấu nó , đợi đến khi g.i.ế.c phóng hỏa mới khiến nó xuất hiện trở , tạo hiện trường giả là Tam thánh khí cùng mất tích."

Hòa thượng già khó hiểu : " lúc phát hiện Tam thánh khí mất tích, chúng lục soát kỹ Linh điện, ngóc ngách đều tìm cả thấy tăm ..."

"Không thể lục tung ngóc ngách , bởi vì một thứ các vị tuyệt đối sẽ động ." Thiên Đăng bước lên hai bậc thềm, chỉ hai chiếc đèn Hải Cương bằng đá đặt ngay ngắn hai bên: “Đèn Hải Cương bao giờ tắt Phật, khi các vị lục soát, ngọn lửa của nó vẫn đang cháy, các vị dập tắt nó để kiểm tra bên trong ?"

Các tăng nhân , lắc đầu: "Đèn Hải Cương thờ phụng trường minh, thể dập tắt?"

Còn Đại Đô Úy Thừa bừng tỉnh, buột miệng: "Nói chẳng lẽ Kim Lưu Ly Pháp Luân dìm trong đèn Hải Cương?"

"Không sai. Không ai dập tắt ngọn đèn trường minh đang cháy, đổ dầu bên trong để kiểm tra cả. Cho dù qua lớp dầu bên trong, nhưng cũng giống như mảnh vỡ Thanh liên lưu ly ẩn trong nước biếc, dầu thơm vàng óng và lưu ly vàng rực trong suốt vốn hòa lẫn , cộng thêm ánh đèn phản chiếu mặt dầu, cả hai hòa thành một khối vàng óng trong suốt, trong lúc vội vàng tuyệt đối ai phát hiện ."

Lăng Thiên Thủy "ồ" lên một tiếng, : "Hèn chi, khi Vương tộc Khâu Từ tàn sát, thích khách cố tình lật đổ đèn Hải Cương để châm lửa, keo da cá gắn Thanh liên lưu ly thể tan trong nước biến mất, còn vết dầu Pháp Luân thì chỉ qua lửa nung mới sạch , Nước và lửa chỉ là thủ đoạn g.i.ế.c , mà còn là cách chúng tiêu hủy dấu vết."

Thiên Đăng gật đầu: "Còn việc Vương t.ử Bạch Chiêu Giác c.h.ế.t Pháp Luân, là trùng hợp cũng là bất hạnh. Bởi vì lúc đó đài cao là dầu đèn, khi ngài chạy xuống bậc thềm trong khói lửa mịt mù trượt chân ngã, gáy đập chiếc Pháp Luân thích khách đổ từ trong đèn, dẫn đến vỡ hộp sọ. Chỉ là dù ngài va đập thì khả năng thoát khỏi ngôi điện đang cháy cũng cực kỳ mong manh. Vì đối phương sắp đặt thủ đoạn để Vương tộc đều bỏ mạng trong biển lửa. Thậm chí…"

Nàng chỉ tay hốc tường cháy đen: “Rõ ràng các sắp đặt thiêu rụi Linh điện, nhưng khi Thế t.ử Bạch Chiêu Thông trốn , các vẫn quyết bồi thêm một nhát d.a.o để tránh lọt lưới. Chính vì mới nhận đặc điểm của hung thủ qua lời kể của Vương nữ! Dù trong điện hỗn loạn, dù Bạch Chiêu Thông ở góc c.h.ế.t tầm của bọn chúng, nhưng hung thủ vẫn tìm và sát hại chính xác, đương nhiên là vì trong nhóm đó kẻ thính giác hơn , nhạy bén tìm kẻ lọt lưới giữa tiếng ồn ào của đám cháy!"

"Hóa ." Thôi Phù Phong trầm ngâm: “Người khúc nhạc chỗ sai, Chu Lang liền ngoảnh (Khúc hữu ngộ, Chu Lang cố), tinh thông nhạc lý đương nhiên cực kỳ nhạy cảm với các loại âm thanh. Chỉ ngờ, năng lực phong nhã như Tiết lang quân dùng để tàn sát trẻ nhỏ dã man!"

"Trên đời kẻ tai thính mắt tinh thiếu, chỉ vì thính giác nhạy bén mà quy kết là hung thủ, lời Thôi Thiếu khanh e là quá võ đoán ." Tiết Tích Dương vẫn mặt đổi sắc, thậm chí còn chút cợt: “Lời e là còn khó tin hơn cả việc Huyện chủ bảo vì lưu ly vỡ mà suy thổi sáo bên cạnh đấy."

"Phải , tự sẽ đưa bằng chứng quyết định." Thiên Đăng tranh cãi chi tiết vụn vặt với , sang Bạch Chiêu Tô, ánh mắt đầy phẫn nộ: “Ngoài Thế t.ử Bạch Chiêu Thông, ngay cả Vương nữ, dù liều c.h.ế.t cứu khỏi Linh điện, nhưng vẫn tránh khỏi sự truy sát. Dù nắm bao nhiêu thông tin, nhưng các sớm quyết tâm dồn chỗ c.h.ế.t, vì thế mới lợi dụng tiếng chuông tang để thu hút sự chú ý của , cũng thể, tiếng chuông tang và món thánh khí cuối cùng là Chùy Kim Cương ban đầu chuẩn để ám sát Quốc chủ. Chỉ là lúc đó Vương nữ những sống sót mà còn chứng rửa sạch oan khuất cho , lo sợ tiết lộ thông tin quan trọng nên các mới tạm thời dùng lên !"

Nghe chuyện tiếng chuông tang hôm đó, Uất Trì Ất Diệu phẫn nộ và ngờ vực nhất: "Nhắc đến chuyện , đến giờ vẫn hiểu nổi! Hôm đó khi tiếng chuông dứt, dẫn bao vây lầu chuông, thể là kín như bưng, mà đối phương vẫn biến mất tăm tích, thật thể tưởng tượng nổi! Giờ Huyện chủ chẳng lẽ chuyện cũng là do ?"

"Không sai, và thủ pháp dùng cũng nét tương đồng với thủ pháp trộm Thanh liên lưu ly mà vạch trần."

Thiên Đăng sang Thôi Phù Phong, hỏi: "Thôi Thiếu khanh, còn nhớ Thiên Phật động, từng giải thích cho về nguyên lý cộng hưởng chấn động, ứng thanh tương hòa của nhạc cụ ?"

Thôi Phù Phong trong bóng tối, nhưng ánh mắt nàng sáng ngời và dịu dàng: "Phải, nhớ hôm đó với Huyện chủ lời trong sách Trang Tử, thiên 'Từ Vô Quỷ': Lỗ Cự điều chỉnh đàn sắt, đặt một cái ở nhà lớn, một cái ở phòng trong, gảy cung thì cung động, gảy giốc thì giốc động, vì âm luật giống . Có thể thấy nếu âm điệu tương hợp, tiếng nhạc sẽ hiện tượng cùng phát tiếng."

"'Từ Vô Quỷ' về hai cây đàn sắt thể ứng hòa , mà Thôi Thiếu khanh còn nhắc đến chuyện ở Lạc Dương ngôi chùa nọ chiếc khánh ai gõ cũng tự kêu hàng ngày, cho đến khi nhạc sư mài vài vết khuyết khánh thì khánh mới ngừng tự kêu. Mọi hỏi nguyên do, hóa là chiếc khánh đó âm luật tương hợp với chuông đồng trong chùa, nên khi đ.á.n.h chuông sẽ hô ứng với , dẫn đến hiện tượng cộng hưởng."

Nghe lời giải thích , Uất Trì Ất Diệu vỗ đùi đ.á.n.h đét, hét lên: "Chẳng lẽ tiếng chuông hôm đó cũng là dùng cách để kích động? Thảo nào chúng đuổi theo thấy bóng , hóa vốn chẳng hề ở lầu chuông!"

Thiên Đăng liếc Tiết Tích Dương, thấy mím chặt môi , bèn bảo: "Tiết lang quân, cứ thú nhận hết . Ta điều tra ngôi chùa mượn chậu cá hôm đó, thứ mượn hôm đó chậu gỗ để đựng cá, mà là chiếc khánh đồng trong chùa! Hơn nữa, ngay cạnh Vương cung, cầm chiếc khánh thể kích động tiếng chuông, chuông lớn trong Vương cung đột nhiên tự kêu đánh, Trên đời chuyện trùng hợp đến thế?"

"Huyện chủ, nàng từng nghĩ, chuyện lý thuyết thể , nhưng thực tế thì ?" Tiết Tích Dương vẫn cố trấn tĩnh, : “Chuyện cũng giống như chuyện nàng đó, thổi sáo vỡ lưu ly, lẽ trùng hợp thì , nhưng cũng chỉ là suy đoán vô căn cứ của Huyện chủ mà thôi. Ta xin hỏi, Huyện chủ tìm ai thổi sáo vỡ lưu ly, gõ khánh chuông kêu ?"

"Chuyện thổi sáo e là khó kiểm chứng, dẫu đời hiếm công lực thâm hậu như Tiết lang quân. Còn chuyện gõ khánh chuông kêu , chúng đến lầu chuông trong cung thử một ngay." Thiên Đăng nêu quan điểm đương nhiên nắm chắc phần thắng, : “Ta mượn chiếc khánh đồng từ ngôi chùa về, xin Đại Đô Úy Thừa giúp tìm hai nhạc sư để chúng thử xem thể tái hiện tình cảnh hôm đó ."

 

Loading...