THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 42: Mưa Đêm

Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:56:03
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng cụp mắt, lặng lẽ nhấp .

Lưu Ly mưa gió tơi bời bên ngoài, hỏi: "Không chỗ Yến lang quân ô ? Huyện chủ về , kẻo lát nữa trời tối hẳn khó ."

Yến Bồng Lai lắc đầu: "Ta chẳng gì dư dả, ngoài những vật dụng cần thiết thì trong phòng gì khác."

Lưu Ly nghĩ cũng , vị lang quân sống cứ như tu tiên, ngày mưa đến nha môn còn xin nghỉ , cũng dầm mưa về, lấy đồ cho họ mượn.

Nàng đành dậy nhanh ngoài theo hành lang, : "Vậy Huyện chủ đợi một lát, em về lấy hai cái ô, lát nữa đón Huyện chủ."

Trong phòng chỉ còn hai , gió mưa gào thét, trời sẩm tối, trong phòng tối om. Hai quanh lò , đối phương ánh lửa soi sáng lờ mờ, chút tự nhiên.

"Ta còn tưởng thời tiết thế , Yến lang quân sẽ ở Thái Bốc Thử đợi mưa tạnh."

Đôi môi đẽ của Yến Bồng Lai mím nhẹ, chần chừ giây lát mới cụp mắt khẽ : "Ở đây... và việc khiến bận lòng."

Hắn là ai, cũng là việc gì, nhưng ánh mắt cụp xuống của dường như lên tất cả.

Trong lòng Thiên Đăng khẽ động, cảm thấy vì câu của mà tình cảnh hiện tại chút mập mờ kỳ quái.

Bên ngoài mưa lúc to lúc nhỏ, một tràng sấm rền vang lên, tiếng mưa dày đặc, đ.á.n.h mặt hồ rào rào ồn ã.

Lưu Ly mãi về, Thiên Đăng cảm thấy mệt mỏi. Nàng ôm gối mặt ao gợn sóng lăn tăn, trò chuyện bâng quơ với Yến Bồng Lai: "Nghe Yến lang quân là Mẫn Trì, phong cảnh nơi đó thế nào? Đó là nơi Lan Tương Như tỏa sáng trong hội thề Mẫn Trì ?"

Nghe nhắc đến Mẫn Trì, Yến Bồng Lai lộ vẻ hoang mang, đáp: "Phải. Nhà ở ngay bên bờ Mẫn Trì, cách đó xa còn đài hội minh nơi quân Tần và Triệu chôn vũ khí, cũng hành cung bỏ hoang nhiều năm."

"Vậy tại gọi là Mẫn Trì?"

"Bởi vì trong ao mọc đầy cỏ mẫn, muỗi nhiều vô kể. Mùa hè dẫn các em bờ ao chơi, lúc nào cũng đốt đầy ."

Thiên Đăng thuận miệng hỏi: "Yến lang quân ?"

Yến Bồng Lai gật đầu, giọng khàn: "Phải, em trai kém năm tuổi, em gái kém bảy tuổi, đều ngoan."

Thiên Đăng định hỏi tình hình của họ, nhưng chợt nhớ trong hồ sơ ứng viên phu quân, phần chỉ ghi mỗi cha . Không ghi, là qua đời .

Thảo nào tính thanh lãnh như suốt ngày tu hành hỏi đạo, chắc là do mồ côi mất từ nhỏ nên mới dưỡng thành tính cách .

Đối mặt với vị lang quân cũng giống mất hết , nàng dịu dàng an ủi: "Người c.h.ế.t xa, tin rằng và các em của ở thế giới bên sẽ sống yên bình thanh thản."

Yến Bồng Lai với nàng, khẽ : "Vâng, nhất định là ."

Vị lang quân thanh lãnh đầu tiên nở nụ mặt nàng, Thiên Đăng chỉ thấy mắt bừng sáng, tâm thần xao động nhất thời chút ngẩn ngơ.

Hắn cũng nhanh thu nụ thoáng qua như chim nhạn lướt mặt nước , hai mưa gió bên ngoài, rơi trầm mặc.

Có lẽ sự im lặng mang đến cảm giác mệt mỏi, lẽ tiếng mưa gió mang cảm giác an , Thiên Đăng chỉ thấy bao cơn buồn ngủ ập đến, khiến nàng kìm che miệng ngáp một cái.

Bên cạnh là gương mặt cả Trường An, thậm chí cả Đại Đường ca tụng, đang hiện diện xa xỉ ngay trong gang tấc, chỉ là vì buồn ngủ nên trong mắt nàng chút mơ hồ.

"Hôm nay..." Thiên Đăng cố nén cơn buồn ngủ, chuyện khác với : “Ta thấy một tác phẩm cũ của Yến lang quân. Lang quân lòng giải cứu dân chúng khỏi cảnh lầm than, tài năng như T.ử Kiến, Giang Yêm, tại ẩn danh giấu họ, lánh đời độc lập?"

Yến Bồng Lai sững sờ, chút do dự: "Huyện chủ ? Nàng xưa nay thông minh sáng , chắc chắn giấu nàng, nhưng... chuyện nếu để khác , đối với Kim Đường tuyệt đối chuyện , mong Huyện chủ cân nhắc."

Thiên Đăng thoáng ngạc nhiên, chuyện thì liên quan gì đến Kim Đường?

"Yến lang quân tài hoa như còn Kim Đường tuy bản tính , nhưng Quốc T.ử Giám..."

Nói đến đây, đầu óc mơ màng của nàng lóe lên một sự sáng, bỗng nhớ Kim Đường Quốc T.ử Giám bằng cách nào...

Là Cáo Quốc Công chúa tìm thi hộ giúp trót lọt.

Chẳng lẽ bài văn cả Thôi Phù Phong khen ngợi hết lời đó, do chính tay Yến Bồng Lai ?

Thiên Đăng im lặng giây lát, nhả từng chữ: "Sát nhân dĩ tự sinh, vong nhân dĩ tự tồn, quân t.ử bất vi dã."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-42-mua-dem.html.]

"Phải... đó là bài văn cuối cùng , đó bao giờ động bút nữa."

"Hóa ..." Giọng Thiên Đăng bình thản như thể chỉ đang tùy ý trò chuyện với .

Hóa , chuyện quyết liệt ở chùa Đại Từ Ân xảy , Kim Đường thi Quốc T.ử Giám xảy .

Và khi Cáo Quốc Công chúa giúp Kim Đường gian lận, tìm đến là Yến Bồng Lai, cho là cắt đứt quan hệ với bà .

Trong lòng dấy lên chút tức giận, nhưng mí mắt nặng trĩu.

Đêm qua, thậm chí đêm hôm nàng đều ngủ ngon giấc, tinh thần ngày nào cũng uể oải, nhưng ngờ lúc giữa mưa to gió lớn buồn ngủ đến thế.

Lưu Ly lâu như tiền viện hậu viện cũng xa, lẽ về chứ, mãi thấy động tĩnh gì...

Bên tai là tiếng nước róc rách, xung quanh trời đất tối tăm, mặt là ánh lửa ấm áp. Thiên Đăng chỉ thấy cơn mưa ngập trời đất mờ thế giới mắt, khiến mắt nàng thể mở nổi nữa, chìm giấc ngủ.

Giấc ngủ khiến thể nàng vô thức mềm nhũn . Yến Bồng Lai trơ mắt nàng nhắm mắt, ý thức mơ màng, từ từ nghiêng xuống, sắp ngã xuống nền gạch xanh.

Yến Bồng Lai do dự giơ tay lên, nhẹ nhàng đỡ lấy vai nàng, giữ thăng bằng cho nàng.

Thiên Đăng cảm nhận sự bất thường, nhưng cơ thể mềm nhũn theo sự điều khiển, khi lầm bầm một câu vô nghĩa, cuối cùng tỉnh .

Nghe tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài, cảm nhận ấm từ làn da nàng truyền qua lớp áo xuân mềm mại, Yến Bồng Lai quỳ cứng đờ bên cạnh nàng, im lặng đỡ lấy nàng dám động đậy.

Hồi lâu , nàng mở mắt, cũng thẳng dậy, dấu hiệu tỉnh .

Cuối cùng cũng cử động tê mỏi, từ từ xếp bằng xuống bên cạnh nàng.

Bóng đêm u ám bao trùm lấy họ, chỉ những sợi mưa bạc thỉnh thoảng x.é to.ạc màn đêm, lóe lên chút ánh sáng yếu ớt.

Họ trong Chiếu Ảnh Hiên mở toang cửa, nàng dựa vai , ngủ say sưa.

Còn hồ nhỏ trong mưa dần chìm bóng tối mặt, tay tràng hạt Kỳ Nam, từng hạt từng hạt đếm, cố gắng trấn áp những rung động khó thành lời trong lồng ngực.

"Yến lang quân..."

"Huyện chủ?"

Nghe thấy tiếng gọi nhỏ như muỗi kêu, ngơ ngác đáp một tiếng.

Cúi đầu xuống thì thấy nàng vẫn tỉnh.

Ngọn lửa mặt khẽ nhảy múa, hắt ánh sáng chập chờn lên khuôn mặt nàng.

Họ thực sự quá gần , đến nỗi tóc mai, hàng mi, khóe môi, vết sẹo lông mày của nàng đều ánh lửa phản chiếu mắt , lay động những sắc màu mê hoặc.

Yến Bồng Lai, tự cho rằng cắt đứt trần duyên, vương chút bụi trần, trong khoảnh khắc ngừng tụng niệm kinh Phật, quên sự huyền diệu hư từng mặc niệm ngàn vạn , chỉ đăm đăm dung nhan đang nở rộ trong gang tấc .

Hắn thấy tiếng mớ của Thiên Đăng, mơ hồ và nhỏ bé, nhưng từng chữ như khắc tim , đau đớn vô cùng...

"Bốn năm , linh cữu cha ông , tại phán cho mệnh như ..."

Hơi ấm từ má nàng xuyên qua lớp áo còn ẩm ướt, men theo vai lan tỏa trong huyết mạch, cho đến khi chạm đến nơi sâu nhất trong tim, nơi tối tăm nhất trong tâm trí.

Phải, vận mệnh của nàng là do phán khi mới Thái Bốc Thử.

Hắn đóng đinh tướng "lục vô duyên, hình khắc phu tế" lên nàng, kể từ đó, đóng khung phận nàng.

Dòng m.á.u nóng hổi khuấy động lồng n.g.ự.c , cũng giống như hồ nước mặt, dấy lên những vòng sóng ngày càng dày đặc, chao đảo dữ dội, thể kìm nén.

Hắn căng cứng , nhắm nghiền mắt, chuỗi tràng hạt Kỳ Nam trong tay rơi xuống.

Thần Phật tiên đạo, chẳng thể cứu rỗi . Sợi dây đỏ năm xưa đứt đoạn, những hạt Phật châu tròn trịa lăn nền gạch xanh, lao về phía những góc khuất ai , rơi tõm xuống hồ nước bên , chẳng thể tìm nữa.

 

Loading...