THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 43: Bí Mật

Cập nhật lúc: 2026-02-04 06:28:05
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Việc ... việc quả thật chúng rõ. Dẫu biểu cũng mất sớm, nàng còn trẻ, mà giữ tiết cho , chúng cũng chẳng lỡ dở đời nàng .”

Nhìn bộ dạng ấp úng của họ, Thiên Đăng thừa hiểu khi Mạnh phu nhân rời , vợ chồng họ hẳn vui mừng khôn xiết vì trút bỏ gánh nặng, còn độc chiếm phần tài lộc của hai con. Họ chỉ mong con Mạnh Lan Khê biến mất vĩnh viễn là nhất.

Thiên Đăng khẽ cau mày hỏi tiếp: “Từ lúc dọn là hai bên cắt đứt liên lạc luôn ? Chuyện giao du qua thường ngày của Mạnh phu nhân, hai gì?”

“Thì... thì cũng là vì...” Hai vợ chồng đầy tội , rõ ràng là chẳng mảy may quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của con họ: “Mãi đến bốn, năm năm , Mạnh phu nhân tìm chúng , bảo là Thập Nhị lang bắt đầu học chữ, nhưng sức học của nàng hạn nên gửi con tộc học họ Mạnh. Lúc đó chính nhà xin với tộc trưởng cho nó đấy ạ.”

thế, nhà đối với đứa cháu cũng quan tâm, giúp gì là giúp hết !” Bá mẫu bỏ lỡ cơ hội tranh công, suýt nữa thì văng cả nước miếng: “Không nhờ chúng giúp tộc học thì nó cửa Quốc T.ử Giám? Không nhờ con trai Vĩnh Thuận nhà ngã gãy chân, nhường cơ hội thì nó phúc phận Vương phủ để hưởng ơn đức của Quận chúa như bây giờ?”

“Ồ...” Thiên Đăng sực nhớ đến những lời đồn mà Tiết Tích Dương từng kể, bèn hỏi: “Hóa Mạnh Vĩnh Thuận, vốn định tham gia tuyển chọn đây, là quý t.ử của hai ? Sao hôm nay thấy ?”

“Vĩnh Thuận về quê tĩnh dưỡng ạ, hiện mặt ở kinh thành nên thể bái kiến Quận chúa.” Bá mẫu vội vã đáp lời, len lén quan sát sắc mặt Quận chúa, trong lòng khỏi tiếc nuối cho con trai .

“Về quê tĩnh dưỡng ? Xem sức khỏe của lệnh lang đúng là lắm, năm ngoái cũng vì lý do thể chất mà rút lui khỏi cuộc tuyển chọn phu quân của .”

Bá phụ ngượng nghịu giải thích: “Không dám giấu Quận chúa, con trai quả thực gặp t.a.i n.ạ.n thềm tuyển chọn, đại phu rằng e là chân sẽ tật. May bên nhà ngoại tinh thông y thuật châm cứu, nên chúng gửi cháu về Tây đạo Giang Nam để chữa trị. Trộm vía là cháu phục hồi khá , mấy hôm còn gửi thư về bảo là sắp sửa kinh thành . Khi đó nếu Quận chúa nhã ý, thể... thể cho cháu gặp mặt một .”

“Nói thương ở chân ngay khi cuộc tuyển chọn diễn ?” Thiên Đăng nhướng mày hỏi: “Bị thương ở chân nào?”

“Chân trái ạ. Quận chúa tin thể đến hiệu t.h.u.ố.c hỏi đại phu, y án vẫn còn ghi rành rành đấy, sai một li!” Bá mẫu thấy Thiên Đăng trầm tư, sợ nàng trách cứ con trai nên hận thể thề thốt: “Quận chúa minh xét, chúng vẫn luôn nghi ngờ kẻ vì tranh đoạt vị trí phu quân Quận chúa, hoặc là vì đố kỵ với Vĩnh Thuận nhà nên mới cố ý hãm hại nó như !”

Lời mỉa mai ngầm chỉ khiến Thiên Đăng khẽ nhạt.

Bá mẫu vội lườm vợ một cái. Bây giờ cả nhà họ Mạnh đều đang trông cậy Mạnh Lan Khê để lấy lòng Thiên Đăng, kiếm chút lợi lộc, mà bà dám đ.â.m chọc ngay mặt Quận chúa.

“Thực hôm nay đến cũng gặp lệnh lang một chút. vốn là ứng viên phu quân của , chắc hẳn cũng là bậc nhân trung long phụng, chỉ tiếc vì t.a.i n.ạ.n mà lỡ mất duyên phận.” Thiên Đăng hề giận dữ mà trái còn lộ vẻ tiếc nuối: “Nếu gặp thì chữ cũng như thấy . Hai chẳng gửi thư về ? Liệu tiện cho xem qua văn tài của lệnh lang một chút ?”

Bá phụ lúng túng, vẻ mặt đầy do dự. Còn bá mẫu thì nhanh nhảu chạy trong phòng lấy một lá thư, hớn hở khoe: “Ta tuy chữ, nhưng thấy chữ con trai lắm, còn thường xuyên gửi thư hỏi han, đúng là một đứa trẻ hiếu thảo!”

Thiên Đăng nhận lấy bức thư, khóe môi thoáng hiện một nụ giễu cợt.

Chữ thì tầm thường, lời lẽ chẳng thấy chút văn chương nào. Trong thư chỉ vỏn vẹn vài câu, nào là mùa xuân chơi đây đó, dù học hành xuất sắc nhưng nếu quần áo sang trọng, tiêu xài hào phóng thì e là sẽ chê họ Mạnh. Cả bức thư là đòi tiền, chẳng thấy chút hiếu thảo, hỏi han gì cả.

Cuối thư, còn nhắc đến việc phủ Xương Hóa Vương cử hành tang lễ rùm beng khắp nơi, hóa Huyện chủ Linh Lăng hề hủy dung như lời đồn. Hắn hậm hực vì Mạnh Lan Khê hưởng lợi lớn, tuyên bố nhất định sẽ tha cho Mạnh Lan Khê.

Xem ngày tháng, bức thư mới gửi một tháng, đúng là thời gian chuyển từ hồ Động Đình đến đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-43-bi-mat.html.]

Thiên Đăng nhạt, trả bức thư cho bá phụ dậy cáo từ: “Chữ của lệnh lang quả thực khá . Nếu thư về, hãy báo cho Vương phủ một tiếng, dẫu cũng là một đoạn duyên phận, thể nối .”

Nhìn bóng dáng Quận chúa thị vệ, thị nữ vây quanh rời , bá mẫu vui mừng mặt: “Ông nó ơi, Quận chúa thế là đang chê thằng con của con tiện tì , định cân nhắc thằng Vĩnh Thuận nhà ?”

Bá phụ nghĩ đến con trai , sang Mạnh Lan Khê đang nhã nhặn từ biệt các tộc lão, dù chút chột nhưng con thì vẫn là nhất. Nghĩ đến việc Quận chúa quả thực quan tâm đến con trai , lão cũng bắt đầu mơ tưởng hão huyền: “Vốn dĩ Vĩnh Thuận mới là ứng viên chính thức... Bây giờ khó vì Mạnh Lan Khê tên trong danh sách .”

“Thì bàn bạc với các tộc lão ! Thằng ranh cũng họ Mạnh chính tông, tâm ý lo cho tộc ? Nếu Vĩnh Thuận chọn phu quân thì chắc chắn sẽ dốc lòng vì gia tộc hơn nhiều!” Bá mẫu xúi giục, kéo chồng tìm các vị trưởng bối để bàn mưu tính kế.

Ra đến đầu ngõ, Thiên Đăng đang định lên xe thì như linh tính, nàng đầu về phía con hẻm bên cạnh.

Lăng Thiên Thủy đang tựa lưng ngựa, lặng lẽ quan sát nàng. Thiên Đăng hiểu rõ, một cơn sóng gió lớn ở Mạnh gia thế qua mắt .

Nàng hiệu cho Mạnh Lan Khê và những khác dừng , một tiến về phía Lăng Thiên Thủy. Nàng vỗ nhẹ con ngựa bên cạnh , ngước hỏi: “Sao nào, vở kịch lọt mắt xanh của ?”

“Vô vị.” Hắn đáp cụt ngủn.

“Thật ?” Nàng nghiêng đầu, híp mắt hỏi: “Vậy Lăng Tư giai của Bắc Nha Cấm quân trăm công nghìn việc, bớt chút thì giờ đến xem vở kịch vô vị thế?”

Nhìn nụ rạng rỡ như hoa của nàng, Lăng Thiên Thủy mấp máy môi, nhất thời chẳng trả lời cho .

“Bởi vì những việc mà tiện mặt. Huynh chẳng Mạnh phu nhân ơn lớn với ?” Nàng ghé sát gần , khẽ : “Vui thì cứ thể hiện , lúc nào cũng trưng bộ mặt nghiêm nghị đó thế? Ta là sẽ báo đáp mà, giờ dọn dẹp đám đó giúp , định với một cái ?”

“Đừng quậy nữa, Đăng Đăng.” Trên mặt hiện rõ vẻ bất lực, nhưng khi nụ nhẹ nhõm của nàng, rốt cuộc kìm lòng mà để lộ đôi lúm đồng tiền nơi khóe môi: “Thôi ... dù cũng cảm ơn nàng.”

Hai một một rời khỏi con ngõ. Thiên Đăng nhanh nhẹn lên xe ngựa, còn Lăng Thiên Thủy thì nhảy lên ngựa định về doanh trại. lúc đó, nhạy bén cảm nhận một ánh mắt đang chằm chằm .

Hắn nghiêng đầu, về phía đang ở đầu ngõ. Là Mạnh Lan Khê.

Hắn do dự hỏi như bình thường: “Cùng về trại ?”

Mạnh Lan Khê ngước , nở nụ hiền lành quen thuộc, đôi lúm đồng tiền hiện rõ: “Lăng Tư giai về , còn Vương phủ lấy chút đồ, lát nữa sẽ sang .”

Lăng Thiên Thủy gật đầu, vung roi thúc ngựa rời .

Mạnh Lan Khê chiếc xe ngựa của Vương phủ và con hắc mã về hai hướng khác . Hồi lâu , mới thầm thì thốt lên hai chữ mà thấy: “Đăng Đăng...”

Cuối cùng, cũng chủ nhân của bí mật mà vô tình chứng kiến đêm hôm .

Loading...