THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 44: Phòng Bếp Đông
Cập nhật lúc: 2026-02-04 07:30:25
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở về phủ, Thiên Đăng đến thẳng Cận Trúc Đường để gặp Thôi Phù Phong.
“Thôi Thiếu khanh quả nhiên danh bất hư truyền, ngóc ngách của các thế gia Trường An đều nắm rõ. Chuyện của Mạnh gia hôm nay đúng là một phen bẽ mặt cho bọn họ.” Giọng Thiên Đăng nhẹ nhàng hơn hẳn: “Tiếc là mặt ở đó để xem kịch , thật là uổng phí.”
“Quận chúa đến đó để chống lưng cho Mạnh Lan Khê, còn chẳng danh nghĩa gì, cũng .” Thôi Phù Phong mỉm : “Chuyện Mạnh gia cũng phong phanh nên mới sai tra xét, ngờ bên trong thối nát đến . Không hôm nay Quận chúa thu hoạch gì ?”
Thiên Đăng gật đầu hỏi: “Thôi Thiếu khanh quen Mạnh Vĩnh Thuận ?”
“Không quen lắm, chỉ là lúc sàng lọc ứng viên cho , tiếp xúc qua.”
“Huynh lúc sắp đến vòng tuyển chọn, thương ở chân trái ?”
“ là chuyện đó. Lúc đích đến Mạnh gia kiểm tra, thấy giả vờ nên mới đồng ý để Mạnh Lan Khê thế.” Nhắc đến chuyện kén rể, Thôi Phù Phong cũng phần bất lực: “Ta dù cố gắng hết sức để chọn những ưu tú nhất, nhưng trong tình thế cũng chỉ chọn những lang quân hiện tại mà thôi.”
Thiên Đăng mấy bận tâm về điều đó, nàng chỉ hỏi: “Huynh thấy... chuyện quá trùng hợp ?”
Thôi Phù Phong tưởng nàng đang về việc Mạnh Vĩnh Thuận gặp t.a.i n.ạ.n ngay thềm tuyển chọn, bèn đáp: “Năm xưa Vương Hiến Chi vì trốn tránh hôn sự với Công chúa Tân An cũng từng tự thương đôi chân của .”
“Không, ý là...” Thiên Đăng trầm ngâm: “Hắn thương ở chân trái, và thời gian thương cũng trùng khớp với thời gian tuyển chọn phu quân.”
Thôi Phù Phong nhướng mày: “Ý Quận chúa là, cái xác hào thành là Tô Vân Trung như chúng đoán?”
“Cũng chắc, vì Mạnh Vĩnh Thuận đang ở xa, vẫn thường gửi thư về nhà. Ta còn tận mắt xem bức thư gửi từ Thái Hồ về Trường An tháng . Nếu thế thì thời gian cũng khớp.”
Thôi Phù Phong tính toán: “Nếu thư từ Giang Nam Tây đạo đến Trường An thì mất một tháng. nếu tự thì chỉ cần hơn hai mươi ngày là đến nơi... Nói chờ ở cửa Đông Giác hôm đó thực sự là Mạnh Vĩnh Thuận?”
“Cửa Đông Giác?” Thiên Đăng chuyện .
“Lúc đến Mạnh gia hỏi tội, cũng tìm thấy một vài manh mối. Cái xác hào thành hóa từng xuất hiện bên ngoài Vương phủ ngày xảy vụ việc.”
Thiên Đăng khẽ thốt lên: “Ngày chúng tế lễ cha ông và đãi tiệc Thái t.ử ?”
“Phải, đường thấy một đàn ông mặc áo màu xanh trúc chờ lâu hiên cửa Đông Giác của vương phủ.”
“Màu xanh trúc...”
Thôi Phù Phong gật đầu xác nhận: “ thế. Người xung quanh lai lịch của , thấy ăn mặc cũng khá chỉnh tề, giống kẻ ăn xin lưu dân, nhưng cứ lì ở cửa Đông Giác nên họ thầm nhạo, vì thế mà mới nhớ mặt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-44-phong-bep-dong.html.]
Thiên Đăng hiểu: “Tại nhạo?”
“Chuyện Quận chúa cũng . Thực đây cũng chẳng để ý.” Thôi Phù Phong giải thích kỹ càng: “Phương Đông thuộc hành Mộc, Mộc sinh Hỏa, vì thế bếp núc thường đặt ở phía Đông phủ , gần cửa Đông Giác. Cũng vì mà thường chẳng ai đó lâu, vì nơi đó là chỗ tụ tập của đám ăn mày, chực chờ xin cơm thừa canh cặn khi chủ nhà dùng bữa xong.”
“Thì là thế...” Thiên Đăng suy ngẫm: “Vậy ở Tây đạo Giang Nam cũng như ?”
“Không, vùng đó đồi núi trập trùng, sông ngòi chằng chịt, nhà cửa xây theo địa thế chứ phân phường chia lối như Trường An, nên kẻ ăn xin thường lang thang khắp phố chứ tụ tập một chỗ. Mạnh Vĩnh Thuận lớn lên ở đó, đến Trường An học bao lâu về quê chữa chân, nên hiểu phong tục kinh thành cũng là điều dễ hiểu.”
“Vậy những đó nhớ mặt ? Có chắc chắn là Mạnh Vĩnh Thuận ?”
Thôi Phù Phong lắc đầu: “Không thể khẳng định, vì dùng khăn che mặt, dường như ai nhận . Đám đông mới nhạo vài câu thì cửa Đông Giác mở , trong phủ mang đồ cúng phát cho dân. Mọi ùa tranh giành vì đó là đồ cúng của Xương Hóa Vương, cả Thái t.ử đến dự nên ai cũng lấy chút lộc. Người đàn ông đó đầu hàng, mở cửa nhanh tay chộp lấy giỏ mây, lựa những thứ nhất, khiến những khác nhận chuẩn từ .”
Việc phát lộc đại tế là truyền thống của các thế gia. Đồ cúng tế như bánh trái để lâu sẽ hỏng nên thường phát cho nghèo buổi lễ để tích đức. Nếu là đồ từ các vương phủ hào môn thì dân kinh thành tranh giành dữ dội lắm để cầu may.
Thiên Đăng trầm tư: “Chẳng lẽ đó ăn đồ cúng từ phủ mà trúng độc c.h.ế.t, nên khi mất mới để lời trăng trối như ?”
“Không, chuyện đó thể xảy .” Thôi Phù Phong khẳng định chắc nịch vì điều tra kỹ: “Số nhận đồ cúng ít, thì mang về ăn, thì vẫn còn đặt trong nhà, nhưng chẳng ai cả. Hơn nữa, hôm đó đãi tiệc Thái tử, thứ đồ ăn thức uống đều kiểm tra gắt gao, thậm chí thái giám cận của Thái t.ử còn thử độc. Trong phủ ngoài phủ đều bình an vô sự, thể trùng hợp đến mức chỉ món đồ lấy là vấn đề ?”
Thiên Đăng gật đầu tán đồng. Quả thực, nếu kẻ hạ độc trong yến tiệc, trong phủ mà kẻ ngoài phủ trúng độc c.h.ế.t?
Thấy hướng bế tắc, Thiên Đăng đổi góc độ: “Mạnh Vĩnh Thuận từng là ứng viên, chắc hẳn thấy qua thẻ Dẫn Phượng chứ?”
“Lễ bộ quả thực gửi cho . đó là vật chứng nhận để phủ, nên khi đổi, thẻ đó chuyển cho Mạnh Lan Khê. Chúng kiểm tra, thẻ của Mạnh Lan Khê vẫn còn nguyên.” Thôi Phù Phong thêm: “Quận chúa yên tâm, sai hỏa tốc Tây đạo Giang Nam tìm Mạnh Vĩnh Thuận, sớm muộn gì cũng sẽ tin thôi.”
“Nếu cái xác hào thực sự là Mạnh Vĩnh Thuận, Tô Vân Trung đang ở ? Và thẻ của xuất hiện bên cạnh Mạnh Vĩnh Thuận?” Thiên Đăng trầm ngâm: “Hơn nữa, tại độc c.h.ế.t kênh, còn để những lời lẽ như ? Ta và từng gặp mặt, lý do gì để nghĩ rằng g.i.ế.c ?”
“Có lẽ đa nghi, nhưng nếu c.h.ế.t đúng là Mạnh Vĩnh Thuận, còn c.h.ế.t vì cùng một loại độc với Kim Đường, thể nghi ngờ ở hậu viện của nàng...”
Hắn tên, nhưng Thiên Đăng thừa đang nhắc đến ai. Mạnh Lan Khê. Người duy nhất tư thù và khả năng tay với Mạnh Vĩnh Thuận nhất là .
“ sự nghi ngờ đó chỉ đúng nếu cái xác là Mạnh Vĩnh Thuận. Hôm đó Mạnh Lan Khê cùng chúng tiếp đón Thái t.ử suốt buổi tiệc, hề biểu hiện gì lạ, cũng hề rời khỏi sảnh nửa bước, thời gian cửa Đông Giác g.i.ế.c ?”
Về cái c.h.ế.t của Kim Đường, cả hai cũng tính toán kỹ lưỡng, ngoài cái thủ đoạn "từ trời rơi xuống" thì còn cách nào khác.
Cuối cùng, Thiên Đăng dậy : “Thay vì đây suy đoán, chi bằng chúng kiểm chứng thực tế. Đi thôi, đến nhà bếp hỏi thật kỹ chi tiết ngày hôm đó xem .”