THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 44: Thân Phận
Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:17
Lượt xem: 155
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nước nhỏ cỏn con, lũ hề nhảy nhót..."
Thiên Đăng đăm chiêu lặp lời , cơn giận ngầm của Khâu Từ đang lườm nguýt, nàng mỉm với Tiết Tích Dương, hỏi: "Tại phỉ nhổ cố quốc như ? Bản , chẳng cũng là Khâu Từ ?"
"Cái ..." Lời thốt , đều dám tin, ánh mắt đều đổ dồn Tiết Tích Dương.
toát lên khí chất phong lưu nho nhã của Đại Đường, chút dáng vẻ Khâu Từ nào.
Đại Đô Úy Thừa ngờ vực mấy lượt, sang Thiên Đăng: "Huyện chủ, chuyện ... chắc ?"
Những khác tuy hỏi, nhưng trong mắt cũng khó tránh khỏi nghi ngờ " là để Đại Đường chối bỏ trách nhiệm nên cố tình tuyên bố như chứ".
Còn Tiết Tích Dương sắc mặt đổi kịch liệt, rõ ràng ngờ nàng rõ phận của .
Ngay cả Thôi Phù Phong cũng nhướn mày lộ vẻ bất ngờ, hỏi: " Huyện chủ, hồ sơ của Tiết Tích Dương ghi chép là con cháu họ Tiết ở Bùi Quận, tính cũng là xuất danh môn."
", chính vì xuất rõ ràng của nên đây chúng từng nghi ngờ. thực nếu nghĩ kỹ, cơ hội mạo danh thế ." Thiên Đăng nhớ cuộc đời Tiết Tích Dương, : “Tiết Tích Dương thuở nhỏ vì mê mẩn cầm kỳ thi họa nên trong tộc mắng là hoang đường càn quấy, chèn ép nhiều. Vì thế thiếu niên bỏ nhà phiêu bạt Tây Bắc, đó từng quê hương. Mãi đến mười năm , bỗng nhiên Trường An, nhờ tinh thông nhạc vũ Tây Bắc mà trộn phủ các vương công chúa, nhờ đó tiến cử thi đỗ quan. Tuy nhiên và tộc nhân xưa nay bất hòa, cha mắc bệnh tiêu khát mù cả hai mắt, kế cửa lâu, gặp mấy , em trai em gái còn nhỏ... Cho nên, dù nhà họ Tiết kinh, ai nhận vị Tiết Tích Dương rốt cuộc là thiếu niên bỏ nhà mười mấy năm ?"
Dẫu , bằng chứng duy nhất của chỉ là tờ văn kiện thông quan về phía Tây mười mấy năm .
văn kiện tuy ghi chép về tướng mạo thiếu niên, nhưng gió cát và năm tháng sớm bào mòn tất cả, đổi vóc dáng dung mạo và giọng , đời ai nhận .
"Tiết lang quân, ẩn trong hậu viện của kỹ. Thỉnh thoảng kể chuyện Tây Bắc, đàn cho khúc nhạc cố hương, đều tưởng đó chỉ là vì là Thái Nhạc Thừa tinh thông âm nhạc các nước. Mãi đến hôm đó, thấy bức chân dung Quy Thiện Nữ vương trong Linh điện, mới phát hiện bức chân dung lén vẽ cho mà tịch thu khi lục soát chỗ ở của hôm đó, giống hệt bức tranh Cao tổ mẫu Quy Thiện Nữ vương của !"
Tiết Tích Dương nàng, gương mặt từng vẽ vẽ hàng ngàn trong những đêm tĩnh lặng ở hậu viện, còn cố sức biện giải nữa, chỉ lẩm bẩm: "Chỉ là vì khi du ngoạn Tây Bắc, dịp lễ tết từng may mắn Linh điện tấu nhạc dâng thần, chiêm ngưỡng dung nhan Quy Thiện Nữ vương, nên khi tưởng tượng trang phục Khâu Từ của Huyện chủ, vô thức vẽ theo bức tranh Cao tổ mẫu của nàng mà thôi."
"Không thể nào." Thiên Đăng bác bỏ ngay lời biện hộ yếu ớt của , sang Đại Đô Úy Thừa: “Hôm đó Đại Đô Úy Thừa nhắc tới, đó là bức tranh Vương phu của Quy Thiện Nữ vương vẽ cho bà, vì gia tộc Tô Na Lê xảy chuyện nên Vương tộc Khâu Từ niêm phong nó trong kho, thường tuyệt đối thấy ."
" . hôm đón y quan Xương Hóa Vương về nước là ngày hội lớn của Vương tộc họ Bạch, mà bức tranh đó của Quy Thiện Nữ vương khéo hỏng, nên mới cố ý thỉnh bức tranh bà yêu thích nhất lúc sinh thời , thờ phụng trong Linh điện." Đại Đô Úy Thừa đến đây, Tiết Tích Dương với ánh mắt cảnh giác nghi ngờ: “Dù vinh dự giữ chức Đại Đô Úy Thừa, phò tá Quốc chủ nhiều năm, nhưng vì trong Vương tộc, cũng là đầu tiên chiêm ngưỡng bức chân dung đó của Nữ vương trong Linh điện. Xin hỏi vị rốt cuộc là phận gì, mà thể sớm thấy bức tranh đó?"
Tiết Tích Dương im lặng , Thiên Đăng bèn trả lời : "Đại Đô Úy Thừa thể sàng lọc một chút, theo tuổi tác của thì thời niên thiếu hẳn quan hệ mật thiết với Vương tộc nên mới thấy bức tranh ; mưu tính tàn sát Vương tộc Khâu Từ như chắc hẳn thâm thù đại hận; cấu kết với phản quân và quân Tây Phiên, nghĩ thì hận thù năm xưa chắc liên quan đến chuyện ."
Ba điều kiện bày , Đại Đô Úy Thừa lập tức kinh hãi, buột miệng: "Chẳng lẽ là... là gia tộc Tô Na Lê tiêu diệt vì phản biến năm xưa?"
Gia tộc Tô Na Lê, danh gia vọng tộc Khâu Từ, Vương phu của Quy Thiện Nữ vương xuất từ gia tộc . Vốn là một trong những gia tộc hiển hách nhất Khâu Từ, nhưng vì loạn An Sử d.a.o động ngả theo Tây Phiên, xung đột dữ dội với Khâu Từ Vương hiện tại, cuối cùng ngay đêm cả tộc phản biến bỏ , tiêu diệt ở biên giới.
"Tiết lang quân... Ta thể xác định phận của , tạm thời cứ gọi thế nhé... Trước hiểu và chẳng liên quan gì đến , tại đến tham gia tuyển chọn vị hôn phu của một Huyện chủ mang danh lành, tránh như tránh tà là , nhưng giờ hiểu. Bởi vì thế lực trong quân đội Khâu Từ cấu kết với gửi cho một bức thư, hy vọng thể hợp tác với các , cùng mưu tính đại sự... Mà kế hoạch quan trọng như các chắc chắn cần một tai mắt cài cắm bên cạnh , luôn theo dõi động tĩnh của , và , đương nhiên là ứng cử viên nhất."
Sự đến nước , Tiết Tích Dương nhẹ nhõm, : "Lúc đó tham gia tuyển chọn của Bộ Lễ, thực cảm giác bi tráng như xả vì nghĩa, dẫu lúc đó ai cũng Huyện chủ dung nhan hủy, mặt mũi đáng sợ..."
Ánh mắt dừng vết sẹo vẫn còn giữa hai lông mày nàng, mới phát hiện nàng sớm còn dùng phấn son che giấu vết sẹo nữa...
Nàng của hiện tại, trải qua bao gió sương trắc trở dọc đường, ánh mắt sợ hãi, đủ để thản nhiên đối mặt với nỗi đau và bất hạnh trong quá khứ.
Đỉnh mày đứt đoạn vết sẹo của nàng, mà là con đường nàng qua, đủ để kiêu hãnh cho đời thấy.
Khoảnh khắc bỗng nghĩ, tuy đạt mục đích, nhưng dọc đường chứng kiến nàng từ thiếu nữ yếu đuối trưởng thành thành phụ nữ kiêu hãnh kiên định nhường , lẽ cũng coi như một loại thu hoạch.
Chỉ là lúc đầu tràn đầy tự tin, tưởng rằng chỉ cần lọt danh sách ứng cử viên của nàng, nhất định thể áp đảo tất cả , ai ngờ...
Ánh mắt dừng Thôi Phù Phong, chuyển sang Lăng Thiên Thủy. Khi bốn mắt , nhếch môi, rõ ràng là sống phận ngụy trang bao lâu nay, sớm nhận vị Lâm Hoài Vương mắt và "Lăng Thiên Thủy" lúc quan hệ thế nào.
cuối cùng gì cả, dẫu sự đến nước , cũng chẳng còn ý nghĩa.
Hắn thấy giọng Thiên Đăng, rõ ràng ngay gần trong gang tấc mà như xa xăm: "Tiết lang quân, bất kể gặp chuyện gì, nhưng nghĩ trong lòng vẫn hướng về Khâu Từ. Thậm chí, lòng ngưỡng mộ của đối với cha ông , quả thực thể cảm nhận chân thực. Trong khúc 'Tô Mạc Già' đàn cho lúc mới gặp; lúc dùng khúc nhạc ca tụng tổ phụ để khích lệ ; lúc dẫn dắt vạn hát vang trong Linh điện... Huynh rõ ràng Khâu Từ trong lòng, tại cấu kết với Tây Phiên, đẩy Khâu Từ tình cảnh ?"
"Bởi vì nợ nước thù nhà thiêu đốt trong lòng quá lâu ! Ta thể quên cái c.h.ế.t của cha , thể quên khoảnh khắc tất cả c.h.ế.t mặt , thể quên cảnh tượng khi ca ca che chở cho chạy trốn, đầu thấy một đao đ.â.m xuyên ngực..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-44-than-phan.html.]
Tiết Tích Dương vốn luôn tiêu sái phong lưu, dường như dù trời sập cũng đổi bản sắc phong tình quyến rũ, đầu tiên bộc lộ nỗi đau chôn giấu sâu kín mặt .
Như dòng lũ vỡ đê, một khi mở miệng là thể kìm . Hắn giơ bàn tay run rẩy, chỉ thẳng Vương cung Khâu Từ mặt: "Huyện chủ, nàng tại ngưỡng mộ sùng bái tổ phụ nàng đến thế ? Vì ... mơ cũng như ngài , mang huyết hải thâm thù trốn khỏi cố quốc, một ngày trở thành hùng trong thiên hạ ngưỡng vọng, cố quốc, khiến tất cả kẻ thù quỳ rạp mặt ! Đáng tiếc... đáng tiếc vô năng, cuối cùng chỉ thể dựa sức khác để báo thù rửa hận cho !"
Lúc chạy trốn, cựu bộ của cha thúc giúp chạy về phía Đông đến Trường An, đưa cho một tờ văn kiện thông quan. Văn kiện đó vốn thuộc về một thiếu niên tên là Tiết Tích Dương, trạc tuổi . Hắn hỏi nguồn gốc, một thiếu niên đơn độc biến mất giữa hoang mạc Tây Bắc vốn là chuyện thường tình, thể khẳng định là đối phương sẽ vĩnh viễn xuất hiện nữa.
Hắn trở thành Tiết Tích Dương, về phía Đông đến Trường An, rúc ẩn cư nơi phố chợ, sống vất vưởng nên tiếp thế nào.
Cho đến ngày hôm đó, bên bờ Khúc Giang, thấy gia đình Xương Hóa Vương cưỡi ngựa du xuân.
Xương Hóa Vương, cũng gặp biến cố lớn như , che chở trốn khỏi cố quốc, nhiều năm trở thành bậc Vương giả thiên hạ ngưỡng vọng.
Hắn nhớ ngày Xương Hóa Vương dẫn binh về nước, khi đó còn nhỏ, cùng tất cả dân Khâu Từ chen chúc ở cổng thành tranh quân đội Xương Hóa Vương cờ xí rợp trời, khí thế lấp sông, trong lòng mỗi đều tràn ngập sự thán phục huyền thoại.
Kẻ thù năm xưa ép c.h.ế.t Mẫu phi của ngài, đuổi ngài khỏi cố quốc, tuy là Khâu Từ Vương, nhưng mặt ngài chỉ thể khúm núm, lo sợ xin tội cho chuyện năm xưa.
Hắn khi đó còn nhỏ hiểu tại Xương Hóa Vương trở về cố quốc với thanh thế lớn như nhưng cuối cùng tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ thù, báo thù cho Mẫu phi của .
Còn cha khi đó vẫn còn sống mỉm , : "Trẻ con gì, đây mới là sự trả thù thực sự."
Nhiều năm , bên bờ Khúc Giang, gia đình Xương Hóa Vương đang đạp thanh, cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa câu của cha.
Hắn vẽ cảnh tượng đó, vẽ thời gian hạnh phúc nhất đời Thiên Đăng và gia đình, cũng tìm thấy con đường .
Hắn dùng tất cả vàng bạc mang theo để lo lót, rải danh khắp nơi, tạo dựng cho hình ảnh con nhà danh môn. Khâu Từ vốn là vùng đất ca múa hưng thịnh, dốc lòng học tập theo con đường Tiết Tích Dương qua các nước Tây Vực, kết giao quan quyền quý, cuối cùng tiến cử thi đỗ, trở thành Thái Nhạc Thừa.
Hắn âm thầm liên lạc với cựu bộ của cha thúc, cùng họ chờ đợi thời cơ.
Và đương nhiên cũng đặc biệt chú ý đến phủ Xương Hóa Vương, chú ý đến đứa con gái mồ côi duy nhất. Khi triều đình tuyển rể cho nàng, quân phản loạn cho rằng đây là cơ hội , thể nhân cơ hội đưa hậu nhân của Xương Hóa Vương lên bù , lật đổ Khâu Từ, báo thù rửa hận.
Vì thế gia nhập hàng ngũ ứng cử viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng, mục đích là đưa nàng về cố quốc. Để đề phòng nhỡ khi tuyển rể bọn chúng gửi thư cho Thiên Đăng, bày tỏ sự ủng hộ của nhân dân Khâu Từ đối với hậu nhân Xương Hóa Vương, đồng thời nội dung thực sự thương thảo ở chỗ kín đáo, hy vọng Huyện chủ Linh Lăng quá ngu ngốc, và phù hợp với yêu cầu của họ.
Tuy nhiên, khi Kỷ Quốc phu nhân lâm chung, bức thư quan trọng đó mất.
Hắn chỉ còn cách tìm cơ hội hậu viện Vương phủ, âm thầm đối phó với đám đàn ông mỗi một tâm tư , hy vọng tìm bức thư mất, tìm kẻ thể phát hiện bí mật của họ.
cuối cùng, các ứng cử viên phu quân lượt c.h.ế.t , mấy cuốn vòng xoáy, cuối cùng trở thành một trong ít còn sót .
Mãi đến khi phủ Cáo Quốc công chúa, phủ Thái t.ử công khai gây bất lợi cho phu quân của Huyện chủ Linh Lăng, mới manh mối, đoán ai là lấy bức thư đó.
Hắn hiểu nên ở Trường An nữa, và kế hoạch báo thù của cũng nên sớm đưa lịch trình, dẫu cách nào chống sức mạnh đến từ Hoàng gia.
Hắn lấy cớ hộ tống Thiên Đăng đưa y quan linh cha ông về nước để trở Khâu Từ, cùng quân phản loạn lên kế hoạch hành động, quyết định trộm Tam thánh khí Trấn quốc, sát hại Vương tộc Khâu Từ để trong nước bọn họ hôn quân vô năng, linh tiên tổ chối bỏ.
"Chỉ là ngờ, trong triều đình Khâu Từ nhiều ôm lòng đề phòng Huyện chủ, vì Huyện chủ đêm đó một cầu nguyện trong Linh điện nên quy là hung thủ. Sau đó, vì chúng khi hành động trong Linh điện dùng đai lưng xanh giống các , khiến cho Huyện chủ cuốn , gánh tội danh sát hại Vương tộc Khâu Từ. Chuyện là chúng với Huyện chủ, xin tạ với Huyện chủ nữa."
Thiên Đăng khẽ nhíu mày, trầm ngâm hỏi: "Sao trùng hợp thế, dùng đúng ký hiệu giống ?"
"Phải, thể vì Kim gia và chúng đều chút giao tình, hơn nữa đai lưng đó dệt kim phản quang, dễ nhận trong bóng tối, nên chúng và các hẹn mà cùng chọn nó... nhưng thực đai lưng chúng sắp xếp từ khi trộm thánh khí ở Linh điện, nghĩ chắc là quyết định sớm hơn các ." Tiết Tích Dương xưa nay luôn tỏ cợt nhả lả lướt, nhưng giờ thổ lộ chân tình vô cùng nghiêm trang: “Huyện chủ, ngay từ đầu đến bên cạnh nàng, chỉ đưa nàng về Khâu Từ, đưa nàng lên ngôi. Dù nàng hợp tác, nhưng bọn đều là ngưỡng mộ cha ông nàng, thể hãm hại nàng? Nói , chỉ trách Khâu Từ đa nghi đề phòng, chịu tin tấm lòng son sắt của Huyện chủ, mới dẫn đến kết cục như ngày hôm nay!"
Nghe Đại Đô Úy Thừa ngượng ngùng nên lời, Uất Trì tướng quân thì sảng khoái: "Chuyện đúng là sai, cứ nghi ngờ Huyện chủ, về nhất định bày tiệc rượu, mặt bách tính thành tạ với Huyện chủ!"
"Không cần , Uất Trì tướng quân cũng là vì nước, trong tình thế lúc đó, gì đáng trách." Thiên Đăng bất đắc dĩ từ chối, khách sáo giữ thể diện cho họ.
Chân tướng rõ, vụ án cuối cùng cũng khép , Uất Trì tướng quân và Đại Đô Úy Thừa đích áp giải Tiết Tích Dương về Vương đình, thẩm vấn chi tiết về hành động của quân phản loạn và quân Tây Phiên mà cấu kết.